Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Người Tùy Nữ (Margaret Atwood)

“Sự Cám dỗ của Chuyên chế” là tên một cuốn sách của Jean-François Revel (1924-2006) tôi mượn đặt cho bài viết này bởi câu chuyện kỳ dị cay đắng và bóp nghẹt lồng ngực của Chuyện người tùy nữ có lẽ trước hết cảnh cáo ta về một tiềm năng mang tính dị truyền lịch sử của một thứ nhu cầu, ham muốn, và khả năng đáp ứng nhu cầu ấy nơi con người, cái hoàn toàn có thể diễn đạt như là sự cám dỗ của chuyên chế.

Cám dỗ chuyên chế lớn đến độ người ta thấy nó thấp thoáng đằng sau mỗi chân lý hay lẽ phải mà lịch sử từng biết đến.

Ở đây, đó là nền chính trị thần quyền của một “Nước Cộng hòa Gilead” - cái tên có lẽ là một kiểu chơi chữ: Cộng hòa do Chúa dẫn dắt. Khái niệm này bản thân nó là một trong những sản phẩm sáng tạo nhất của trí tưởng tượng: một nền cộng hòa trong khi chờ Chúa trở lại.

Đối với bất cứ ai chỉ cần một chút quan tâm đến thời sự thì đơn giản đó đã là một mẫu hình có trong thực tế, và tính sáng tạo kỳ quái của nó, tính tưởng tượng phi thường của nó, lại phải nhờ đến văn học làm môi trường phát lộ - như trong cuốn tiểu thuyết này.

Chuyện người tùy nữ tuy nhiên lại không đi con đường phân tích có tính chất sử thi các hiện tượng, các sự kiện và biến cố ở tầm mức ta quen hình dung về cái gọi là Lịch sử; việc này có đối chứng ở phần cuối của cuốn tiểu thuyết, không đánh số trang, như một phụ lục hay một vĩ thanh độc đáo dưới tiêu đề “Chú dẫn lịch sử về chuyện người tùy nữ”. Tìm mua: Chuyện Người Tùy Nữ TiKi Lazada Shopee

Toàn bộ câu chuyện chính tập trung vào thể hiện cái trải nghiệm của nhân vật người Tùy nữ, chính là người đã kể câu chuyện này. Và đây là một tác phẩm hiếm hoi cho ta thấy một trải nghiệm cá nhân có thể được mô tả thích hợp, trọn vẹn, sâu sắc và triệt để như thế nào.

Trước hết đó là một thực nghiệm gắt gao: tước bỏ những điểm chuẩn quen thuộc luôn dựng lên gợi lên cái nhìn từ bên ngoài hay là một hình thức cái nhìn bên ngoài về một con người: tên tuổi, những đặc điểm nhân thân và những chuỗi liên hệ xoay quanh, đi và đến từ những đặc điểm ấy.

Nhưng nói cho đúng thì đó không phải là sự tước bỏ, mà, giống như một ngọn đèn không cần tự soi sáng cái đui của nó, nhân vật người Tùy nữ kể chuyện đã đặt ta vào một quan hệ nội tiếp với ý thức của chị ta, vào bên trong cái nhìn của người kể chuyện, bên trong đôi mắt căng thẳng, lo âu, kìm nén và sắc sảo luôn bị chặn giữa “hai cái cánh” khi đi ra ngoài “để chúng tôi không thấy được, nhưng cũng không bị thấy” (tr.17), cũng là đôi mắt luôn luôn nhìn thấy những mảnh vỡ của quá khứ chính mình, những mảnh vỡ của đời sống, và của Lịch sử…

Sự tước bỏ ấy, hay là sự đặt ta vào bên trong cái ý thức cá nhân, cụ thể đặc thù mà vẫn vô danh ấy, lạ thay lại làm nổi bật lên, sắc nét một cách khó có thể sắc nét hơn, chính cái con người cá nhân đó.

Ngay từ những câu kể đầu tiên, người kể đã lôi chúng ta vào một con sông lười của dòng chảy tâm lý nhân vật, cái dòng ý thức của chị ta; nhưng chỉ đến vậy thôi: chúng ta không buộc phải lặn ngụp, chúng ta ngồi trên những chiếc phao để nghe con sông kể về chính nó như một thứ giáo cụ trực quan.

Và người Tùy nữ không quên thỉnh thoảng lại nhắc nhở chúng ta về tình trạng đó. Chị ta sẽ bảo: “Tôi những muốn tin mình chỉ đang kể chuyện” (tr.59), hay: “Bên kia cửa là cuộc sống bình thường. Tôi sửa lại: bên kia cửa trông như cuộc sống bình thường” (tr.187), v.v…

Dường như để nhấn mạnh hành động kể, việc “Tôi” chuyển thành lời cái trải nghiệm của “Tôi” - một việc có tầm quan trọng sống còn, có giá trị bằng toàn bộ tương lai vô vọng trong hoàn cảnh của “Tôi” lúc đó, có giá trị đúng bằng sự sống còn bởi tách mình được khỏi cái thực tại kinh khủng thông qua hành động biến nó thành chuyện (vì tạm thời không có cách nào khác) và do đó, “ai tin được rằng chuyện kể chỉ là chuyện kể sẽ có cơ may cao hơn” (tr.59), có giá trị bằng sự tồn tại của những người thiết thân cho mình bởi hành động kể tạo lập người nghe và “Tôi kể, vì thế người tồn tại” (tr.356), người tạo thành thế giới cho tồn tại của “Tôi” - dường như để nhấn mạnh hành động kể quan trọng như thế nên người Tùy nữ hơn một lần đã ra sức làm rõ việc kể chuyện này.

“Đây là tái dựng…” (tr.183), chị ta cho thấy những câu chuyện trong câu chuyện; chị ta kể lại lời kể của người bạn gái thân Moira mà “không thể nhớ đúng từng từ, bởi không cách nào chép lại”, nhưng “tôi đã cố sao cho càng giống cô càng tốt. Cũng là một cách giữ cho cô sống” (tr.330).

Đó hoàn toàn không phải là điều nằm ở bình diện một mánh lới kể chuyện, hoàn toàn vượt qua cấp độ những thủ pháp của một người kể ý thức sâu sắc về hành động kể của mình. Tôi đã nói rồi: chị ta đưa chúng ta lên những chiếc phao (gì cũng được!) trên một dòng chảy của ý thức.

Có chuyện chị ta kể đến hai lần, liên tiếp; như chuyện chị ta ngủ với Nick lần đầu tiên; vừa kể dứt, chị ta bảo: “Tôi bịa ra đấy. Không phải thế đâu. Mà là thế này” (tr.350).

Hai lần kể cho cùng một câu chuyện - và ta thấy trong khoảng thời gian đó không phải là ta đứng yên hay dòng sông kia ngừng chảy, lại càng không quang cảnh kia lặp lại, cho dù vẫn chuyện đó thôi.

Vậy thì điều ta thấy ở câu chuyện được nhân đối ấy phải chăng là hai cái thực tại khác nhau, cho dù không khác đáng là bao, mà song song tồn tại? Hay phải chăng ở những khe hở giữa hai thực tại không trùng khít lên nhau đó ta lờ mờ thấy một thực tại thứ ba khác hẳn, không được rọi chiếu, không hiển ngôn?

Vâng, nếu có như vậy thì ta cũng không bao giờ biết được.

Mà câu chuyện bảo ta rằng nó kể về những thực tại mang tính ý hướng, những sự kiện chỉ trở nên thực tế bởi có một ý thức soi rọi vào bằng ý định và sự cố ý của mình, bởi có một ý thức đã kinh qua các sự kiện đó để biến chúng thành sự kiện, đã trải nghiệm chúng để liên kết chúng vào kinh nghiệm của chúng ta, biến chúng thành thực tế.

Và cái ý-thức-người-Tùy-nữ đó, trước khi kết thúc câu chuyện, càng tỏ ra day dứt hơn bởi tính trải nghiệm cá nhân mà hành động kể của chị bộc lộ:

“Tôi ước gì câu chuyện này khác đi. Tôi ước nó văn minh hơn. Tôi ước mình hiện ra trong đó tốt đẹp hơn, bớt do dự, bớt phân tâm vào những điều nhỏ nhặt. Tôi ước nó có đầu có đuôi hơn. (…) Thứ lỗi cho tôi vì chuyện này quá nhiều đau thương đến thế. Thứ lỗi cho tôi nó rời rạc từng mảnh vụn, như xác người kẹt giữa hỏa lực cánh sẻ hay ngũ mã phanh thây. Nhưng tôi nào có làm gì sửa được. Tôi cũng đã cố đưa vào ít thứ tốt lành rồi đấy. Hoa chẳng hạn, bởi chúng ta sẽ ra sao nếu không có hoa?” (tr.355-356)

Quả là có một số đoạn rất đẹp, sống động một cách độc đáo, về hoa, mà tôi tin bạn sẽ cảm thấy ở đấy chủ yếu là các chất liệu: nhựa cây, cánh hoa và lá vò nát trên ngón tay, màu đỏ tự nhiên một cách khó hiểu ở chỗ bông hoa rụng ra, v.v… chứ không phải những bức tiểu họa duyên dáng nào đó.

Và không phải là những biểu lộ trữ tình.

Trong câu chuyện của Người Tùy nữ này không có hy vọng, không có tương lai, cho nên những khi hoa hiện lên trong trải nghiệm cá nhân căng thẳng của chị ta thì nó hiện lên như những biểu tượng trong mơ của cả hai điều ấy, đồng thời cũng biểu trưng cho các ký ức về những gì gọi là hy vọng và tương lai.

Hoa đó chính là hoa “ước gì” và hoa “Thứ lỗi cho tôi…” trùng điệp trong đoạn văn trích ở trên.

Người Tùy nữ lăp lại “ước gì” và “xin thứ lỗi” ngay trước một đoạn tàn bạo đến cực điểm - trường đoạn chị ta kể về buổi hành quyết định kỳ được gọi là “Cứu chuộc đàn ông”. Bạn sẽ phải tưởng tượng cảnh một người còn sống bị một nghìn con mèo nhà xé xác.

Nhưng ở đây tôi muốn nói đến sự lặp lại những khẳng định về hành động kể, về việc kể chuyện - sự lặp lại rõ ràng cố ý của Người Tùy nữ.

Đúng là có sự tô đậm, rất phong cách, một nét nữ tính trong những ước gì và xin thứ lỗi đó.

Tuy nhiên không chỉ là như vậy.

Trở lại một chút phần lời kể ở trang 59, đã trích ở trên, chị ta đã phân định rõ ràng: “Tôi những muốn tin mình chỉ đang kể chuyện. Tôi cần tin thế. Tôi phải tin thế…”, song ngay sau đó thì: “Đây không phải tôi đang kể chuyện. Đây cũng là tôi đang kể chuyện, trong đầu mình; trong lúc vẫn đang sống tiếp.”

Như vậy, không thể rõ ràng hơn: trải nghiệm cá nhân phải là một trải nghiệm ở cấp độ thứ hai - cấp độ của ý thức nhận thức về chính nó, cũng như truyện kể luôn luôn là truyện kể về một câu chuyện (“Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua…”).

Chính là ở cấp độ đó thì một tính ý hướng của ý thức trải nghiệm mới có được sự xác nhận, bằng sự tách rời tương đối với cái thực tại mà nó kinh qua và quan trọng hơn - như trong bối cảnh của Người Tùy nữ, đặc biệt trong những cảnh như cơn cuồng loạn đám đông một buổi “Cứu chuộc đàn ông” - bằng sự tách rời với một tính ý hướng bị mặc định, bị ám thị thôi miên và do đó mà hợp thức hóa những kinh nghiệm mà mình không muốn, xác nhận một ý thức nào đó bên ngoài ý chí mình.

“Tôi ước gì…”, “Xin thứ lỗi cho tôi…” - bởi thế - là cất lên tiếng nói của một câu chuyện khác bên kia câu chuyện đang kể đây, tiếng nói chống lại sự cám dỗ của việc thích nghi với một thực tại “có quá nhiều đau thương đến thế” này, sự thích nghi mà chính Người Tùy nữ đã có lúc rơi vào, khi chị ta có được Nick giống như “một vợ dân khai khẩn”, một người đàn bà thoát khỏi chiến tranh và kiếm được một người đàn ông; mà chị ta phải thốt lên: “Sửng sốt biết bao, khi thấy người ta tập quen được những gì, miễn là có tí bù đắp” (tr.362).

Câu chuyện của Người Tùy nữ do đó là câu chuyện của một người đàn bà chống lại sự cám dỗ.

Mà không phải người đàn bà đối diện những cám dỗ thông thường ai cũng nghĩ đến ngay.

Ở đây, Người Tùy nữ kể câu chuyện của mình chống lại một Sự Cám dỗ của Chuyên chế.

Nguyễn Chí Hoan

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chuyện Người Tùy Nữ PDF của tác giả Margaret Atwood nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Bạn Là Người Có Tài Ăn Nói Nhất (Tạ Ngọc Ái)
MỤC LỤC CHƯƠNG 1 NÓI NHƯ VẬY LÀ KHÉO LÉO NHẤT ĂN NÓI CẦN CÓ CHỪNG MỰC 1. Trước đám đông không được nhắc đến bí mật và sai lầm của người khác 2. Cố ý thổi phồng hay nhấn mạnh vào khuyết điểm của người khác Tìm mua: Bạn Là Người Có Tài Ăn Nói Nhất TiKi Lazada Shopee 3. Dồn người khác vào thế bí 4. Nhanh nói lời thâm giao 5. Ép người thì gặp hoạ 6. Nói không đúng lúc ĂN NÓI CẦN NGẮN GỌN, NÓI ÍT NHƯNG ĐƯỢC VIỆC, THOÁNG NHÌN ĐỦ HIỂU NHAU Ý DÀI NÓI NGẮN, KHÔNG CÓ ĐỪNG NÓI ĂN NÓI DỄ DÀNG, LƯU LOÁT KHI NÓI VỚI ĐỒNG NGHIỆP CẦN CÓ CHỪNG MỰC KHÔNG NÊN BỘC LỘ NHIỀU VỀ BẢN THÂN Ở CƠ QUAN KHÔNG NÊN TRANH CÃI Ở CƠ QUAN KHÔNG NÊN ĐEM CHUYỆN RIÊNG CỦA NGƯỜI KHÁC RA ĐỂ BÌNH LUẬN KHÔNG NÊN THỂ HIỆN SỰ VƯỢT TRỘI CỦA BẢN THÂN Ở CƠ QUAN KHÔNG NÊN TUỲ Ý ĐÙA VỚI CẤP TRÊN NHỮNG ĐIỀU KIÊNG KỊ KHI GIAO TIẾP VỚI NGƯỜI NƯỚC NGOÀI KHÔNG NÊN VƯỢT QUÁ GIỚI HẠN KHI NÓI VỀ GIỚI TÍNH NÊN ĂN NÓI UYỂN CHUYỂN, KHÔNG CẦN QUÁ HẲNG THẮN. HỌC CÁCH UYỂN CHUYỂN 1. Cách nói tránh né 2. Mượn lời nói uyển chuyển 3. Cách nói quanh co CẦN HỌC CÁCH NÓI MƠ HỒ, TƯƠNG ĐỐI 1. Hình thức mở rộng cách nói mơ hồ 2. Cách nói né tránh 3. Câu hỏi hóc búa CHỊU LỖI THAY CHO NGƯỜI KHÁC NÓI TRÁNH, KHÔNG TRỰC TIẾP NÓI ĐẾN NHỮNG VẤN ĐỀ NHẠY CẢM DÙNG TRÍ TUỆ VÀ TÀI ĂN NÓI HOÁ GIẢI NHỮNG CÂU HỎI KHÓ TRẢ LỜI NÓI RA SỰ THỰC CÒN HƠN NÓI LỜI SÁO RỖNG KHI NÓI CHUYỆN CẦN THÀNH THỰC ĐÚNG LÚC LUÔN HÀI HƯỚC LÀ NGHỆ THUẬT ĂN NÓI KHÉO LÉO CHƯƠNG 2 NÓI NHƯ VẬY DỄ TRÁNH ĐƯỢC RẮC RỐI CÁCH BỔ SUNG, CÁCH THÊM BỚT KHI NÓI SAI 1. Cách gán ghép 2. Cách nói rộng ra THẲNG THẮN XIN LỖI DÙNG SỰ HÀI HƯỚC ĐỂ ĐƠN GIẢN NHỮNG ĐIỀU KHÔNG VUI TRONG CUỘC SỐNG HÀI HƯỚC LÀ SỰ CHỈ TRÍCH CỦA NGƯỜI KHÁC HÀI HƯỚC HOÁ MÂU THUẪN HÀI HƯỚC HOÁ GIẢI ĐƯỢC TÌNH HUỐNG “NHAI PHẢI DA BÒ” TỰ CHẾ GIỄU BẢN THÂN ĐỂ TRÁNH ĐIỀU KHÓ XỬ BỎ QUA CHO NGƯỜI KHÁC SAU KHI ĐÃ LỠ MIỆNG NỖ LỰC CẢI THIỆN HOÀN CẢNH BẤT LỢI ĐỐI VỚI BẠN THUẬN CHIỀU NƯỚC ĐẨY THUYỀN CHỈ RA ĐƯỜNG ĐI ĐÚNG CHƯƠNG 3 NÓI NHƯ VẬY DỄ ĐƯỢC NGƯỜI KHÁC THÔNG CẢM SAU KHI SAI PHẠM HÃY THẲNG THẮN THỪA NHẬN CHÂN THÀNH XIN LỖI - CHỦ ĐỘNG CHỊU TRÁCH NHIỆM 1. Thái độ phải chân thành 2. Đường hoàng nhận lỗi 3. Xin lỗi kịp thời 4. Khi không tiện nói ra thì phải biểu đạt khéo léo 5. Phải kiên trì nhận lỗi CHƯƠNG 4 LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ LỢI CHO GIAO TIẾP? QUAN TÂM ĐỂ CÓ MỘT CUỘC GIAO TIẾP CÓ HIỆU QUẢ * Mục đích rõ ràng và có sự chuẩn bị * Trước khi vào vấn đề chính cần phải có sự mở đầu * Lời nói phải thành khẩn, tình cảm phải chân thành * Chú ý ngữ khí, thanh điệu và nhịp điệu TRONG LÚC NÓI CHUYỆN CỐ GẮNG KHÔNG ĐỂ NGƯỜI KHÁC HIỂU LẦM *Hãy tìm ra nguyên nhân của việc hiểu lầm * Mạnh dạn đối mặt với tình trạng bị mọi người xung quanh hiểu lầm và nghi ngờ * Khi nói chuyện cố gắng đừng để người khác nghi ngờ. * Cố gắng biện hộ LÃNH ĐẠO CẦN PHẢI BIỂU ĐẠT MỆNH LỆNH MỘT CÁCH RÕ RÀNG * Nghiên cứu kỹ nội dung bản chỉ thị. * Chú ý cách nói chuyện và thái độ nói chuyện. * Hãy chọn địa điểm nói chuyện cho phù hợp HÃY NẮM VỮNG MỨC GIAO TIẾP THÁI ĐỘ VÀ HÀNH VI CHƯƠNG 5 TRẢ LỜI PHỎNG VẤN NHƯ THẾ NÀO LÀ KHÉO LÉO NHẤT? ĐÂY CHÍNH LÀ ÁP LỰC * Trước khi phỏng vấn. 1. Thu thập đầy đủ các tài liệu 2. Tìm bạn để tập luyện 3. Ăn mặc phù hợp * Trong phỏng vấn. * Sau khi phỏng vấn TRONG PHỎNG VẤN NÊN HỎI VẤN ĐỀ TIỀN LƯƠNG NHƯ THẾ NÀO TRẢ LỜI TỐT “BẪY PHỎNG VẤN” CHƯƠNG 6 ĐÀM PHÁN NHƯ VẬY SẼ CÓ LỢI NHẤT TRÌNH ĐỘ ĐÀM PHÁN NÓ QUYẾT ĐỊNH THÀNH BẠI Ở MỘT GÓC ĐỘ RẤT LỚN LÚC NÀO CŨNG CHUẨN BỊ NÓI“KHÔNG” THÌ DỄ NẮM ĐƯỢC QUYỀN CHỦ ĐỘNG. GIÂY PHÚT QUYẾT ĐỊNH GIỌNG NÓI SẮC MẶT KHÔNG HỀ THAY ĐỔI KHIẾN CHO ĐỐI PHƯƠNG DÙNG CÁCH SUY NGHĨ CỦA BẠN ĐỂ NHÌN NHẬN VẤN ĐỀ SỰ IM LẶNG KHÔNG THỂ KHIẾN NGƯỜI TA HỐI HẬN CHƯƠNG 7 YÊU CẦU NGƯỜI KHÁC NHƯ THẾ NÀO ĐỂ ĐƯỢC VIỆC NHẤT? DÙNG NHỮNG LỜI NÓI GIÀU TÌNH CẢM ĐỂ LÀM MỀM LÒNG NGƯỜI KHÁC TỪNG BƯỚC THUYẾT PHỤC NGƯỜI KHÁC LÀM THẾ NÀO ĐỂ NGƯỜI KHÁC CÓ THỂ GIÚP ĐỠ MÌNH KHI CẦN NHỜ NGƯỜI KHÁC PHẢI CHÚ Ý VỀ MẶT NGÔN NGỮ * Không nên nói những lời không trúng đích * Không nên nói những lời nói tang tóc * Đừng nói những lời trách móc bản thân * Không nên lo lắng, nghi ngờ câu nói của người khác. * Đừng nói những lời lấp lửng. * Khi nhờ người khác cần chú ý ngữ khí và cách sắp xếp từ ngữ * Dùng cách nói phỏng đoán để nói thật * Mượn những lời nói đùa nhẹ nhàng, hài hước để nói những lời nói thật * Vòng vo để đối phương nói chuyện * Nói bóng nói gió để đạt được mục đích * Dùng giọng điệu mang tính bàn bạc * Năn nỉ không bằng cầu xin khéo léo, khuyên bảo không bằng dẫn dắt * Nhân lúc vui vẻ hãy đề cập đến vấn đề mình cần làm PHỤ LỤC TỰ MÌNH TRẮC NGHIỆM Liệu bạn có phải là người biết ăn nói không? HƯỚNG DẪN LẤY ĐIỂM MỤC LỤC CHƯƠNG 1 NÓI NHƯ VẬY LÀ KHÉO LÉO NHẤT CHƯƠNG 2 NÓI NHƯ VẬY DỄ TRÁNH ĐƯỢC RẮC RỐI CHƯƠNG 3 NÓI NHƯ VẬY DỄ ĐƯỢC NGƯỜI KHÁC THÔNG CẢM CHƯƠNG 4 LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ LỢI CHO GIAO TIẾP? CHƯƠNG 5 TRẢ LỜI PHỎNG VẤN NHƯ THẾ NÀO LÀ KHÉO LÉO NHẤT? CHƯƠNG 6 ĐÀM PHÁN NHƯ VẬY SẼ CÓ LỢI NHẤT CHƯƠNG 7 YÊU CẦU NGƯỜI KHÁC NHƯ THẾ NÀO ĐỂ ĐƯỢC VIỆC NHẤT? PHỤ LỤCDưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Tạ Ngọc Ái":Biết Người - Dùng Người - Quản NgườiBạn Là Người Có Tài Ăn Nói NhấtBí Quyết Dùng NgườiBí Quyết Kinh DoanhĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bạn Là Người Có Tài Ăn Nói Nhất PDF của tác giả Tạ Ngọc Ái nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bậc Thầy Của Tình Yêu (Don Miguel Ruiz)
Có thể bạn chưa bao giờ nghĩ về điều này, nhưng ở một mặt này hay mặt kia, chúng ta đều là những bậc thầy. Chúng ta là những bậc thầy khi mang trong mình sức mạnh để sáng tạo và tự điều khiến cuộc sống của chính mình. Cũng giống như xã hội và các tôn giáo trên toàn thế giới xây dựng nên những câu chuyện huyền thoại, ta tự tạo huyền thoại của chính mình. Những thần thoại của bản thân luôn bao gồm anh hùng và kẻ ác, thiên thần và ác quỷ, vua chúa và thường dân. Chúng ta tự xây dựng một thế giới trong tâm trí, với vô vàn các nhân cách khác nhau cho bản thân mình. Rồi chúng ta tự làm bậc thầy cho những nhân cách và hình ảnh để sử dụng trong tuỳ từng trường hợp. Chúng ta trở thành những nghệ sĩ giả vờ và diễn tròn vai, chúng ta là bậc thầy của việc trở thành những gì bản thân tin tưởng. Khi gặp những người khác, chúng ta lập tức phân loại họ, và giao cho họ một vai trò cố định trong cuộc đời chúng ta. Chúng ta tự tạo nên một hình ảnh của những người khác, tuỳ theo việc bản thân tin rằng họ là gì. Chúng ta làm điều tương tự với bất cứ ai hay điều gì xuất hiện xung quanh cuộc sống của mình. Bạn có sức mạnh để sáng tạo. Sức mạnh ấy mạnh mẽ đến nỗi những gì bạn tin biến thành sự thật. Bạn tự tạo ra hình ảnh bản thân mình theo cách mà mình tin tưởng. Bạn sống theo một cách cố định vì đó là cái bạn tin tưởng. Toàn bộ thực tế của bạn, những gì bạn tin tưởng thực ra chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Bạn cũng có sức mạnh giống như mọi con người khác trên thế giới này. Điểm khác biệt duy nhất giữa bạn và một người là cách bạn sử dụng sức mạnh ấy, và cái bạn tạo nên với sức mạnh ấy. Bạn có thể giống người khác ở nhiều mặt, nhưng sẽ không ai trên đời này lại sống theo cách bạn đang sống. Bạn luyện tập cả đời để trở thành hình ảnh bản thân mà mình mong muốn, và thành thục đến mức trở thành bậc thầy của niềm tin của mình. Bạn trở thành bậc thầy của những tính cách và tin tưởng của bản thân, bạn thành thục mọi hành động, phản ứng. Bạn luyện tập hàng năm trời và đạt đến mức độ bậc thầy của cái bạn muốn mình trở thành. Một khi chúng ta nhận ra rằng mỗi chúng ta đều là bậc thầy, thì chúng ta có thể nhìn rõ chúng ta là kiểu "bậc thầy" gì. Khi còn nhỏ, khi có vấn đề với ai, chúng ta nổi giận. Dù lý do là gì, sự giận dữ đó tự làm vấn đề tan biến, và chúng ta có được điều mình muốn. Nó xảy ra ngay trong khoảnh khắc ta phản ứng với sự giận dữ, và chúng ta nhận ra rằng nếu mình giận, thì sẽ đuổi vấn đề đi. Thế là ta miệt mài luyện tập, cho đến khi trở thành chuyên gia của tức giận. Tìm mua: Bậc Thầy Của Tình Yêu TiKi Lazada Shopee Cũng cùng cách đó, ta trở thành bậc thầy của ghen tuông, nỗi buồn và tự chối bỏ bản thân. Mọi khổ đau và buồn rầu đều là nhờ luyện tập. Ta tự thoả hiệp với bản thân, ta luyện tập cách thoả hiệp đến khi thuần thục. Cách ta nghĩ, cách ta cảm nhận, cách ta phản ứng trở nên đều đặn đến mức ta chẳng cần để tâm vào cái ta làm nữa. Nó đơn giản là ta sẽ hành động theo vài cách cố định. Để trở thành bậc thầy của yêu, ta cần tập yêu. Nghệ thuật của một mối quan hệ cũng là nghệ thuật của toàn thể, và cách duy nhất để thành thục chính là luyện tập. Để trở thành bậc thầy của một mối quan hệ, chẳng có cách nào khác là hành động. Đây không còn là chuyện của các khái niệm hay kiến thức tích lũy được. Nó là chuyện ở hành động mà thôi. Và tất nhiên, để hành động thì phải có kiến thức, hay ít nhất là nhận thức được cách con người đang làm. Hãy thử tưởng tượng bạn đang sống trên một thế giới mà ai cũng có một bệnh nào đó về da. Trong suốt hai ba ngàn năm, tất cả loài người trên trái đất đều cùng có một loại bệnh: trên toàn cơ thể là những vết thương bị nhiễm trùng, những vết thương rỉ máu chỉ chạm vào cũng đủ đớn đau. Tất nhiên, nếu ai cũng bị thì người ta nghĩ đây sẽ là tình trạng da hoàn toàn bình thường. Và mọi quyển sách y học đều mô tả trạng thái da này là hoàn toàn bình thường. Khi mới sinh ra, da của bạn hoàn toàn lành lặn và khoẻ mạnh, nhưng đến tầm ba, bốn tuổi, những vết thương đầu tiên trên da bắt đầu xuất hiện. Đến tuổi dậy thì, những vết thương này bắt đầu xuất hiện chằng chịt trên cơ thể. Bạn có tưởng tượng được những người này sẽ đối xử với nhau như thế nào không? Để ở bên người khác, họ phải bảo vệ vết thương của mình trước đã. Họ không dám chạm vào da người khác vì nó quá đau đớn. Nếu vô tình bạn chạm vào da ai đó, lập tức nó sẽ đau đớn vô cùng và người đó sẽ phát điên lên và chậm lại vào da của bạn, để trả thù. Thế nhưng, bản năng yêu thương vẫn quá mạnh mẽ nên bạn sẵn sàng trả giá để có được mối quan hệ với người khác.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bậc Thầy Của Tình Yêu PDF của tác giả Don Miguel Ruiz nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bậc Thầy Của Tình Yêu (Don Miguel Ruiz)
Có thể bạn chưa bao giờ nghĩ về điều này, nhưng ở một mặt này hay mặt kia, chúng ta đều là những bậc thầy. Chúng ta là những bậc thầy khi mang trong mình sức mạnh để sáng tạo và tự điều khiến cuộc sống của chính mình. Cũng giống như xã hội và các tôn giáo trên toàn thế giới xây dựng nên những câu chuyện huyền thoại, ta tự tạo huyền thoại của chính mình. Những thần thoại của bản thân luôn bao gồm anh hùng và kẻ ác, thiên thần và ác quỷ, vua chúa và thường dân. Chúng ta tự xây dựng một thế giới trong tâm trí, với vô vàn các nhân cách khác nhau cho bản thân mình. Rồi chúng ta tự làm bậc thầy cho những nhân cách và hình ảnh để sử dụng trong tuỳ từng trường hợp. Chúng ta trở thành những nghệ sĩ giả vờ và diễn tròn vai, chúng ta là bậc thầy của việc trở thành những gì bản thân tin tưởng. Khi gặp những người khác, chúng ta lập tức phân loại họ, và giao cho họ một vai trò cố định trong cuộc đời chúng ta. Chúng ta tự tạo nên một hình ảnh của những người khác, tuỳ theo việc bản thân tin rằng họ là gì. Chúng ta làm điều tương tự với bất cứ ai hay điều gì xuất hiện xung quanh cuộc sống của mình. Bạn có sức mạnh để sáng tạo. Sức mạnh ấy mạnh mẽ đến nỗi những gì bạn tin biến thành sự thật. Bạn tự tạo ra hình ảnh bản thân mình theo cách mà mình tin tưởng. Bạn sống theo một cách cố định vì đó là cái bạn tin tưởng. Toàn bộ thực tế của bạn, những gì bạn tin tưởng thực ra chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Bạn cũng có sức mạnh giống như mọi con người khác trên thế giới này. Điểm khác biệt duy nhất giữa bạn và một người là cách bạn sử dụng sức mạnh ấy, và cái bạn tạo nên với sức mạnh ấy. Bạn có thể giống người khác ở nhiều mặt, nhưng sẽ không ai trên đời này lại sống theo cách bạn đang sống. Bạn luyện tập cả đời để trở thành hình ảnh bản thân mà mình mong muốn, và thành thục đến mức trở thành bậc thầy của niềm tin của mình. Bạn trở thành bậc thầy của những tính cách và tin tưởng của bản thân, bạn thành thục mọi hành động, phản ứng. Bạn luyện tập hàng năm trời và đạt đến mức độ bậc thầy của cái bạn muốn mình trở thành. Một khi chúng ta nhận ra rằng mỗi chúng ta đều là bậc thầy, thì chúng ta có thể nhìn rõ chúng ta là kiểu "bậc thầy" gì. Khi còn nhỏ, khi có vấn đề với ai, chúng ta nổi giận. Dù lý do là gì, sự giận dữ đó tự làm vấn đề tan biến, và chúng ta có được điều mình muốn. Nó xảy ra ngay trong khoảnh khắc ta phản ứng với sự giận dữ, và chúng ta nhận ra rằng nếu mình giận, thì sẽ đuổi vấn đề đi. Thế là ta miệt mài luyện tập, cho đến khi trở thành chuyên gia của tức giận. Tìm mua: Bậc Thầy Của Tình Yêu TiKi Lazada Shopee Cũng cùng cách đó, ta trở thành bậc thầy của ghen tuông, nỗi buồn và tự chối bỏ bản thân. Mọi khổ đau và buồn rầu đều là nhờ luyện tập. Ta tự thoả hiệp với bản thân, ta luyện tập cách thoả hiệp đến khi thuần thục. Cách ta nghĩ, cách ta cảm nhận, cách ta phản ứng trở nên đều đặn đến mức ta chẳng cần để tâm vào cái ta làm nữa. Nó đơn giản là ta sẽ hành động theo vài cách cố định. Để trở thành bậc thầy của yêu, ta cần tập yêu. Nghệ thuật của một mối quan hệ cũng là nghệ thuật của toàn thể, và cách duy nhất để thành thục chính là luyện tập. Để trở thành bậc thầy của một mối quan hệ, chẳng có cách nào khác là hành động. Đây không còn là chuyện của các khái niệm hay kiến thức tích lũy được. Nó là chuyện ở hành động mà thôi. Và tất nhiên, để hành động thì phải có kiến thức, hay ít nhất là nhận thức được cách con người đang làm. Hãy thử tưởng tượng bạn đang sống trên một thế giới mà ai cũng có một bệnh nào đó về da. Trong suốt hai ba ngàn năm, tất cả loài người trên trái đất đều cùng có một loại bệnh: trên toàn cơ thể là những vết thương bị nhiễm trùng, những vết thương rỉ máu chỉ chạm vào cũng đủ đớn đau. Tất nhiên, nếu ai cũng bị thì người ta nghĩ đây sẽ là tình trạng da hoàn toàn bình thường. Và mọi quyển sách y học đều mô tả trạng thái da này là hoàn toàn bình thường. Khi mới sinh ra, da của bạn hoàn toàn lành lặn và khoẻ mạnh, nhưng đến tầm ba, bốn tuổi, những vết thương đầu tiên trên da bắt đầu xuất hiện. Đến tuổi dậy thì, những vết thương này bắt đầu xuất hiện chằng chịt trên cơ thể. Bạn có tưởng tượng được những người này sẽ đối xử với nhau như thế nào không? Để ở bên người khác, họ phải bảo vệ vết thương của mình trước đã. Họ không dám chạm vào da người khác vì nó quá đau đớn. Nếu vô tình bạn chạm vào da ai đó, lập tức nó sẽ đau đớn vô cùng và người đó sẽ phát điên lên và chậm lại vào da của bạn, để trả thù. Thế nhưng, bản năng yêu thương vẫn quá mạnh mẽ nên bạn sẵn sàng trả giá để có được mối quan hệ với người khác.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bậc Thầy Của Tình Yêu PDF của tác giả Don Miguel Ruiz nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bậc Thầy Của Nghệ Thuật Giao Tiếp (Dale Carnegie)
MỤC LỤC LỜI MỞ ĐẦU...5 CHƯƠNG 1: KHIẾN ĐỐI PHƯƠNG VUI VẺ TRÒ CHUYỆN VỚI BẠN...16 CHƯƠNG 2: NỖ LỰC KHIẾN ĐỐI Tìm mua: Bậc Thầy Của Nghệ Thuật Giao Tiếp TiKi Lazada Shopee PHƯƠNG NHÌN NHẬN SỰ VIỆC MỘT CÁCH KHÁCH QUAN..327 CHƯƠNG 3: GIÚP ĐỐI PHƯƠNG THAY ĐỔI NHẬN THỨC.456 LỜI MỞ ĐẦU Dale Carnegie là bậc thầy nhân sinh vĩ đại của thế kỷ XX. Nửa thế kỷ trở lại đây, danh tiếng của ông ngày càng được nhiều người biết đến. Từ phương Tây sang phương Đông, các tác phẩm của Dale Carnegie được dịch ra mười thứ tiếng, gần như bất kỳ ngữ hệ nào cũng có những bản dịch sách của ông. Vì thế ông được coi là tác giả có lượng sách bán chạy lớn thứ hai trong lịch sử xuất bản nhân loại. Tờ Timecủa Mỹ từng viết: “Có lẽ ngoài Nữ thần Tự do, ông chính là biểu tượng của nước Mỹ”. Từ một đứa trẻ nông thôn trở thành một danh nhân nổi tiếng thế giới, dựa vào đâu mà được như vậy? Đó là vấn đề khiến nhiều người suy nghĩ. Cho dù “Thất bại là mẹ thành công”, nhưng ai chẳng hy vọng tìm ra bí quyết thành công để có thể thuận lợi đoạt được vòng nguyệt quế? Thành công của Carnegie được lý giải là dựa vào việc ông có cách đối nhân xử thế sâu sắc hơn người, trí tuệ vượt bậc; tư tưởng quản lý bất hủ, mẫn tiệp nhanh nhạy; nghệ thuật ngôn ngữ giao tiếp phong phú, hàm súc. Dựa vào thành công và tư tưởng của ông, chúng ta có thể chắt lọc được tinh hoa trong đó. Suy nghĩ một cách sâu sắc, chúng ta sẽ thấy được phong thái và trí tuệ của bậc thầy nhân sinh, vị thần trí tuệ, kỳ tài kinh doanh, bậc thầy ngôn ngữ này, để từ đó có thể lĩnh hội được nghệ thuật thành công bất hủ của ông. Tin rằng điều này chắc chắn rất có ích đối với bạn. Dale Carnegie là một cao thủ trong kinh doanh. Trên đời, điều con người khó lý giải nhất chính là “đứng soi gương nhưng lại nhìn thấy kẻ trong gương không phải mình mà là một người khác”. Bạn có nhận ra bản thân mình không? Bạn có nhân sinh quan của riêng mình không? Bạn có thể tạo lập và sống cuộc đời tự chủ không? Trong cuộc sống có quá nhiều điều không được như ý, có khi những bất hạnh sẽ phát sinh ở xung quanh, thậm chí là giáng xuống đầu bạn. Có lẽ bạn sẽ cảm thấy mình nản lòng thoái chí, sống không có mục đích. Dale Carnegie chính là vị cứu tinh, người dẫn dắt cho những người gặp khó khăn, thất bại. Carnegie đã tiếp cận cuộc sống với cái nhìn tinh tế và sâu rộng về mọi mặt, tiến hành thay đổi ngay trong quá trình sinh tồn, trưởng thành và phát triển để hạn chế bớt những sự việc đáng tiếc của nhân loại. Tư tưởng của Dale Carnegie giúp ta nhận ra và vượt qua chính mình. Dale Carnegie là một vị thần trí tuệ. Tuy không bàn về vũ trụ rộng lớn vĩ đại nhưng ông biết gợi mở trí tuệ của mình và người khác, tư tưởng của ông chính là một cẩm nang về trí tuệ. Con người học tập và làm việc trong cuộc sống này luôn thể hiện và vận dụng trí tuệ nhưng nhiều khi lại không chú tâm, thậm chí có thể cảm thấy lực bất tòng tâm. Carnegie nhận ra tiềm năng của con người là không giới hạn, mấu chốt là phải biết cách gợi mở và vận dụng nó. Ông đã đưa ra chính những biểu hiện về trí tuệ trong cách cư xử, sinh hoạt và làm việc thường ngày của mình để giải thích một cách toàn diện nhất về điều này cho người đời sau. Dale Carnegie là một kỳ tài trong quản lý kinh doanh. Quan niệm của ông về quản lý được cả thế giới công nhận. Những tư tưởng của ông về tự quản lý, quản lý công khai, quản lý tiêu thụ, cách dùng người đều được coi là xuất sắc. Những kinh nghiệm quản lý phong phú tích lũy trong cuộc sống sinh nhai cả đời ông chính là lời giáo huấn đáng để chúng ta tham khảo, mở ra cánh cửa rộng lớn trên con đường bước vào sự nghiệp kinh doanh. Nghệ thuật và tài năng kinh doanh xuất chúng của ông khiến mỗi một thành công đều khiến nhân loại hướng về. Dale Carnegie trở thành biểu tượng của chủ nghĩa hoàn mỹ trong giới quản lý trên thế giới, nhận được sự sùng bái và ngưỡng mộ của nhân loại. Dale Carnegie còn là một bậc thầy về ngôn ngữ. Trong thời đại internet hiện nay, phương thức quan hệ quốc tế biến đổi rất nhanh chóng, mỗi một cá nhân với xuất thân, tính cách, sở thích khác nhau, trong cuộc sống hay trên thương trường, 10 chính trường đều cần có tài ăn nói và khả năng thuyết phục... Nhờ vậy mới có được sự coi trọng từ cấp trên và đồng nghiệp, sự yêu mến của cấp dưới, sự tin tưởng của khách hàng, có được tình yêu cũng như tình bạn tốt đẹp. Có thể diễn đạt một cách rõ ràng, ngắn gọn để thuyết phục người khác trong một thời gian ngắn hay không, đó chính là vấn đề mấu chốt dẫn tới thành công. Dòng sông lịch sử chảy cuồn cuộn, chôn vùi bao kẻ thành bại được mất với bao buồn vui, hoan lạc, bi thương. Nhiều kẻ đến tuổi xế chiều quay đầu nhìn lại không ngăn nổi tiếng thở dài “Nếu được sống thêm một lần, tôi tuyệt đối không lặp lại những thất bại đó”. Kỳ thực, thất bại và thành công nhiều khi chỉ cách nhau trong gang tấc, thay đổi trong chớp mắt mà thôi. Dale Carnegie muốn chúng ta kiên trì tin tưởng, thành công đang cách ta không xa, thất bại trong đời có thể tránh được. Trên đời không có thất bại tuyệt đối. Trên thế giới, mỗi người đều có chỗ đứng của riêng mình, đó chính là cái gọi là “Trời sinh ra ta, ắt có lý do để ta tồn tại”. Qua việc nghiên cứu các sách về thành công của Dale Carnegie, bạn có thể phát hiện mỗi người đều có cơ hội thành công, mấu chốt là ở thực tế thành tựu trong cuộc đời, chính như Dale Carnegie đã từng nói: “Một trăm lần suy nghĩ không bằng một lần hành động”. Bạn có thể lựa chọn cuộc đời tốt hơn hay không? Câu trả lời là bạn có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình. Thế bạn có thể kiểm soát được bản thân để không trở thành cái máy sinh tồn chỉ biết lặp đi lặp lại những hành động nhàm chán hay không? Rõ ràng ai cũng đều có trí tuệ, đều muốn thể hiện trí tuệ của mình vượt qua kẻ khác. Vậy bạn có thể nắm giữ và nâng cao trí tuệ của mình bằng cách nào? Câu trả lời chính là “Quản lý sẽ khiến công việc và cuộc sống được trật tự hóa”. Vậy bạn có muốn biết cách quản lý không? Hiếm ai lại không muốn có được sự nghiệp kinh doanh vĩ đại như của Dale Carnegie. Ngôn ngữ của thành công giống như sự dao động của quả lắc đồng hồ, nó được coi là phương thức hài hòa để dẫn dắt đối phương tự nguyện tự giác đi theo. Tại sao bạn lại không phát huy công dụng to lớn nhất của ngôn ngữ một cách hữu hiệu? Mấu chốt làm nên thành công không phải ở xuất thân, trình độ giáo dục, nền tảng kinh tế, mà đó là tính cẩn thận, thực tế, dũng cảm hướng về phía trước. Hãy dùng ngôn ngữ, trí tuệ, suy nghĩ và tư tưởng quản lý của bạn để làm nên cuộc đời vĩ đại. Cuốn sách này không chỉ bàn về chiến thuật và đạo lý trong nghệ thuật thành công của Dale Carnegie mà còn hàm chứa tinh hoa tư tưởng cuộc đời ông. Nó có giá trị tham khảo lớn đối với những ai muốn khiêu chiến với cuộc đời, đạt tới thành công, nâng cao bản thân. Tổng thống Nga Putin đã nói: “Một người chỉ cần không hạ thấp bản thân mình thì không một thế lực nào có thể đánh bại”. Vậy bây giờ chúng ta hãy bắt đầu cuộc đời vĩ đại thôi nào!Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Dale Carnegie":Quẳng Đi Gánh Lo Và Vui SốngBậc Thầy Của Nghệ Thuật Giao TiếpTâm Lý Vợ ChồngChiến Thắng Nỗi Lo Và Sự Căng ThẳngBằng Hữu Chi GiaoTrở Thành Người Lãnh Đạo Hiệu QuảNghệ Thuật Nói Trước Công ChúngQuẳng Gánh Lo Đi Và Vui SốngThay Đổi Để Thành CôngĐứng Dậy Lần NữaLợi Thế Bán HàngĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bậc Thầy Của Nghệ Thuật Giao Tiếp PDF của tác giả Dale Carnegie nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.