Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vòng Hoa Cúc

Vệt hơi nước cuối cùng đã bốc khỏi tấm gương và Maggie lại có thể nhìn thấy gương mặt của mình lần nữa. Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng nhìn rất khác, có da có thịt hơn, và trước khi phẫu thuật sửa chỗ khoằm nơi mũi cô. Trước cuộc chỉnh nha đắt tiền nắn lại hàm răng khấp khểnh. Tóc cô không còn xanh nữa. Nó dài hơn, dày hơn, xoăn hơn, đen huyền như nhung. Đôi mắt cô có màu nâu hạt dẻ. Cô đã trở lại thành người phụ nữ mà cô đã từng, trước khi trái tim tan vỡ và nỗi xấu hổ trước tất cả mọi người buộc cô phải chạy trốn, phải thay đổi mình hoàn toàn. Cô đã trở lại, một lần nữa, làm người phụ nữ sẽ mãi trong sâu thẳm nơi cô; Và tiếng nói trong đầu cô thở ra một hơi thật dài, thật hài lòng, hạnh phúc. Cô là Daisy. *** Tôi béo, vì vậy khi nghe tới một cuốn sách trinh thám liên quan đến chủ đề béo, tôi đã không nén nổi tò mò, phải mua “Vòng hoa cúc” đọc ngay. Ngay từ khúc dạo đầu, câu chuyện đã tạo nên một tình huống gay cấn và dẫn dắt người đọc rất khéo léo. “Sắc đẹp cũng là một loại tài năng”. Người đẹp lúc nào cũng được mọi người yêu mến, tin tưởng, yêu quý hơn người thường. Giả dụ như người đẹp có phạm lỗi cũng dễ dàng được dung thứ hơn. Chính vì thế, những tên giết người hàng loạt thường có vẻ ngoài hấp dẫn để khiến những nạn nhân sa bẫy. Nghi can của chúng ta ở đây là một bác sĩ đứng đầu ngành giải phẫu ung thư, giỏi thể thao, có làn da rám nắng, thân hình cân đối, vai rộng, tóc sẫm màu nâu và một gương mặt đẹp như tượng, hiện đang có một cuộc sống hoàn mỹ với tiền tài, danh vọng rộng mở. Và hắn được-cho-là hung thủ của một chuỗi các vụ án giết người hàng loạt mà nạn nhân là những cô gái béo: Zoe: một cô bé béo bình thường nhút nhát, không xinh lắm, Jessie: một biên tập viên, hot blogger tuy béo nhưng thành đạt, ngoại hình nổi bật; Chloe: một nhà trang sức, béo khỏe béo đẹp; Myrtle: Một cô bé gia cảnh nghèo, ngoại hình xấu xí. Trừ nạn nhân đầu tiên ra, các nạn nhân còn lại đều được tìm thấy xác trong hang động sau một thời gian dài mất tích. Nạn nhân là những cô gái béo, thành phần bị hứng chịu body-shamming rất nhiều từ xã hội trong khi nghi can lại là nam giới thành đạt, có ngoại hình đẹp. Các bạn có tưởng tượng được một kẻ thủ ác, bị cho là hung thủ của vụ giết người hàng loạt lại là kẻ được hâm mộ như ngôi sao truyền hình, một tuần nhận được đến hơn trăm bức thư kết bạn của các cô gái, thậm chí có những cô còn khoe thân và nguyện gắn bó cả cuộc đời với hẳn không? Tuy “Vòng hoa cúc” chỉ là truyện và Hamish chỉ là nhân vật hư cấu nhưng ngoài đời không phải là không có những cô gái tâm lý bất thường, thậm chí có những cô thuộc tầng lớp tri thức như: cảnh sát, luật sư, giáo viên…. cũng kết hôn với những tên giết người hàng loạt, chịu mức án tù chung thân. Lý do tại sao thì Sharon cũng đã đưa ra một số giả thiết trong cuốn “Vòng hoa cúc” và chúng không phải là không có lý. Miễn án tử hình từng được xem như là một hành động nhân đạo, vì nhân quyền nhưng giả sử bạn là người thân của nạn nhân, chứng kiến cảnh họ chết tức tưởi, oan khuất, trong khi kẻ thủ ác dù ở trong tù vẫn sống nhởn nhơ bằng tiền thuế của dân còn có thể có vợ, sinh con, bạn cảm thấy ức không? Một xã hội dân chủ, tưởng tiến bộ nhưng hóa ra lại đang thụt lùi và nhân đạo không cần thiết Tác giả dẫn dắt độc giả khám phá vụ án dưới nhiều góc nhìn: góc nhìn của nữ Luật sư tóc xanh kiêm cây bút trinh thám và nhà điều tra tự do Magie Rose, của anh cảnh sát Weston, của nghi can Hamish Wolf…. Mỗi người đều có một phán đoán riêng, Hamish cũng kêu oan nhưng liệu có phải thật? Ở tác phẩm này, người đọc chỉ có thể xem họ hành động và diễn chứ không thể nào tiên đoán được đáp án bởi Sharon quá khéo léo trong việc tung hỏa mù, tạo tình huống và đánh lừa. Những bài thông cáo trên báo, phân tích tâm lý hay hồ sơ vụ án mà tác giả đưa vào truyện có thể giúp người đọc hiểu được chi tiết nhưng không thể nào giúp họ hình dung ra được những gì ở phía sau. Gần cuối, plot twist mới lộ ra, không chỉ có một mà là nhiều cú, dồn dập, bất ngờ và gay cấn. Tuy nhiên, nếu không đọc bìa sau, bạn mới có thể tận hưởng được trọn vẹn cảm giác adrenaline tràn về khi đối mặt với những cú twist liên tiếp còn nếu lỡ nghía vào bìa sau, tôi xin chia buồn vì hưng phấn của bạn sẽ bị giảm mất một nửa. Nếu Nxb Đinh Tị có đọc được bài review này xin hãy lưu ý giúp tôi: những người thích đọc trinh thám là những người có máu tò mò và rất ghét bi spoil truyện. Điểm đánh giá tác phẩm: 8/10 (Dạo này tôi lười đọc, ấy thế mà cuốn này 555 trang, tôi chỉ đọc trong 2 buổi vì thấy thích quá) Bài review của tác giả Ánh Chu (fb/profile.php?id=100009754968459) *** Dưới đây là bài review của bạn Biển – Camellia Phoenix Tác giả: Sharon Bolton. Dịch giả: Ngụy Thanh Tuyên Thể loại: Trinh thám hiện đại. Điểm: 8.5/10 “Đây có thể là một quyển truyện hơi đáng sợ đối với phụ nữ thừa cân hiu hiu hiu” – một phụ nữ thừa cân tên Biển vừa cười vừa giả vờ run rẩy cho biết sau khi đọc xong quyển sách “Vòng hoa cúc”. Nội dung truyện xoay quanh việc cô luật sư Maggie Rose và tên phạm nhân Hamish Wolfe. Hamish là một bác sĩ phẫu thuật đẹp trai, cường tráng, bị tố cáo đã giết 4 phụ nữ, trong đó có 1 người chưa tìm được xác, tất cả nạn nhân đều thừa cân. Sau khi cân nhắc nhiều yếu tố, đắn đo rất lâu thì Maggie Rose đã đồng ý làm luật sư cho Hamish Wolfe. Trước đó, cô đã cãi thắng và giúp 3 tên tội phạm bị kết án giết người được tự do. Trước và trong khi làm việc với vụ án của Hamish, Maggie đã dốc toàn bộ trí thông minh và khả năng của bản thân để điều tra về vụ án này. Cô làm thế để chứng minh mình tài giỏi hay cô cũng như nhiều phụ nữ khác, bị quyến rũ bởi một tên tội phạm giết người? Ngay từ khi bắt đầu đọc, Biển có cảm giác quyển “Vòng hoa cúc” hay hơn quyển “Con búp bê chắp vá”. Tuy bìa sách và tựa sách đều có vẻ dành riêng cho độc giả là phái nữ (thiếu nữ lãng mạn hoặc bà nội trợ bỉm sữa) nhưng khi khép quyển sách lại thì Biển đánh giá chủ quan rằng nội dung truyện cũng thích hợp với độc giả nam. Câu chuyện đề cập đến những vấn đề khá mới mẻ đối với Biển: người ta có thể bị khinh miệt / căm ghét chỉ vì ngoại hình hoặc cân nặng của mình; tình yêu đam mê cháy bỏng giữa người phụ nữ tự do và người đàn ông đang ở tù; cách thắng những trận ẩu đả trong tù vì nắm vững kiến thức giải phẫu học (điều này có lẽ ít nhiều hư cấu); cách thay đổi danh tính và biến mất dễ dàng như thế nào… Đoạn Biển thích nhất trong sách là lúc Hamish Wolfe đã chiến đấu ngoan cường khi bị 3 gã đánh hội đồng trong nhà vệ sinh trong tù, đọc đoạn đó mà nhớ đến bộ phim Sherlock Holmes phần 1 Biển từng xem. Ngay cách đặt tên nhân vật cũng gợi cho độc giả dễ hình dung về nhân vật: Rose là hoa hồng, cô luật sư Maggie Rose hiện lên như 1 phụ nữ xinh đẹp sắc sảo như đóa hồng; Wolfe là sói, Hamish Wolfe gợi liên tưởng đến loài mãnh thú rừng sâu với tốc độ, sức mạnh và những cơ bắp dẻo dai. Tác giả Sharon Bolton rất khéo léo lồng vào truyện những đoạn ngầm miêu tả tâm lý, những “cảnh quay” thể hiện rõ sự quyến rũ bùng cháy như lửa gặp xăng gây ra bởi bản năng giới tính. Sau khi tra cứu bài viết “Các thể loại truyện trinh thám” của Sadie Mẫn Nhi đăng trên FB Hội Thích Truyện Trinh Thám thì Biển cho rằng cuốn “Vòng hoa cúc” thuộc thể loại “whodunit” – cốt truyện phức tạp, nhiều manh mối rải rác. Người đọc có thể đoán thủ phạm trước khi đáp án được công bố ở đoạn kết. Lần đầu tiên sau khi đọc xong 1 quyển trinh thám mà Biển không căm ghét, chỉ thấy tội nghiệp hung thủ. Chợt nghĩ lan man về tình yêu, có phải ai yêu nhiều hơn thì cũng bị thiệt thòi trước đối phương? Vẫn biết trong xã hội loài người thì chuyện yêu nhiều người cùng lúc hay chuyện thay lòng đổi dạ theo thời gian là rất bình thường, nhưng khi chứng kiến một người rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục chỉ vì lụy tình thì Biển vẫn thấy họ thật đáng thương. Nếu có thể dùng lý trí để kiềm chế và lướt thắng bản năng của mình thì liệu con người có thể sống dễ dàng hơn không nhỉ? “Vòng hoa cúc” là 1 truyện trinh thám khá lôi cuốn, vài đoạn có thể khiến độc giả lạnh người. Cốt truyện mới lạ, văn phong dễ hiểu, tác giả nắm vững cách nhấn mạnh những gì cần nổi bật và làm chìm đi những gì cần che giấu. Còn vài chi tiết không nhất quán nhưng có thể bỏ qua, vì cũng nên thông cảm với sự dại khờ của phụ nữ trong tình yêu. Độc giả tinh ý và giỏi suy luận có thể sớm đoán được hung thủ, riêng Biển thì cứ ngu ngơ mù mờ đọc mãi mà chẳng đoán được gì! Tóm lại đây là 1 quyển trinh thám hay, khiến Biển sau khi đọc xong tự dưng muốn đi nhuộm tóc màu xanh lam sáng. (Sea, 7-7-2018) *** Review Vòng hoa cúc - Sharon Bolton người review Hana Bùi - fb/trinhthamgroup #Review #Vòng_hoa_cúc Một cuốn sách trinh thám không xuất sắc đến ngạc nhiên nhưng cũng đủ để mình thấy hài lòng. Vòng hoa cúc này thuộc dòng trinh thám tâm lý xoay quanh một nữ nhà văn, luật sư có mái tóc màu xanh thông minh và bí ẩn - Maggie Rose cùng anh chàng bác sĩ Hamish Wolfe hào hoa, thông minh không kém và mang tội giết người hàng loạt nhưng một mực khẳng định mình bị oan. Maggie Rose là một nhân vật phức tạp, cô độc và tách biệt, và lạnh lùng. Hamish thì dường như có tất cả, từ ngoại hình hấp dẫn, sự nghiệp bác sĩ trọng vọng, đến một gia đình với người mẹ yêu thương hắn ta; nhưng hắn lại là một người có phần toan tính và độc đoán. Và không kể đến các tuyến nhân vật phụ khác, chỉ việc trông ngóng sự tương tác cùng tìm hiểu những tình tiết, bí mật về 2 nhân vật này và mối quan hệ của họ cũng đã đủ khiến mình đủ tò mò để ngồi đọc hết câu chuyện này rồi. Ban đầu Maggie rất kiên quyết từ chối những đề nghị của Hamish nhưng sau đó cô đã đổi ý và quyết định đó thực sự là 1 bước ngoặt làm câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn. Mọi điều gay cấn thì sau đây sẽ rõ ^^ Đọc truyện mình có cảm giác các nhân vật trong truyện ai cũng có bên mình 1 chiếc mặt nạ và nhiều khi cũng không phân biệt được khi nào họ đang đeo mặt nạ, khi nào không. Mình nghĩ 1 điểm hấp dẫn và đáng được đánh giá cao trong cách viết của Bolton đó là việc dẫn dắt người đọc rất khéo, rất biết ""thả thính"" đưa ra các manh mối, tình tiết liên quan, phản ứng, suy nghĩ của người trong cuộc để người đọc có chút cơ sở phán đoán và đôi khi ngỡ ngàng vì... mình đoán sai rồi. Tóm lại là cuốn sách này đủ để khiến mình bất ngờ và hồi hộp từ đầu đến cuối, đặc biệt là cái kết truyện (spoil một tí). Bạn nào thích đọc trinh thám tâm lý thì có thể thử tìm đọc cuốn này, cũng ra trò ra phết đó   Mời các bạn đón đọc Vòng Hoa Cúc của tác giả Sharon Bolton.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Những Kẻ Sát Nhân
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Những Kẻ Sát Nhân của tác giả Elia Kazan. ELIA KAZAN người gốc Hy Lạp, quê hương của các vị thần, tên thật là Elia Kazanjoglous, từng nổi tiếng nhờ công lao phát hiện tài tử lừng danh James Dean qua những bộ phim thượng thặng của ông như Phía đông vườn địa đàng, Boomeran, Trên bến tàu, Một người trong đám đông... Ngoài điện ảnh, ông còn nhiều thành công vang dội ở lĩnh vực sân khấu, và nhất là văn học, với các cuốn tiểu thuyết gây tranh cãi ồn ào nhất, bán chạy nhất thế giới. Đã một lần, tờ New York Times in ở trang nhất bài viết đại ý rằng: Một hai bộ phim gần đây của Elia Kazan không thành công như mong muốn khiến ông quyết định ngưng làm phim để cầm bút. Hãy nên cám ơn sự thất bại đó, bởi nhờ vậy chúng ta mới được đọc những cuốn tiểu thuyết khiến văn đàn xôn xao như The Arrangement, The Assassins.  *** Tóm tắt Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết của nhà văn Elia Kazan, được xuất bản năm 1975. Tác phẩm kể về câu chuyện của một nhóm thanh niên Mỹ, những người đã tham gia vào một vụ giết người. Vụ án này đã gây chấn động dư luận, và những kẻ thủ ác đã phải đối mặt với một cuộc truy lùng gắt gao của cảnh sát. Câu chuyện bắt đầu với nhân vật chính, tên là Paul, một sinh viên đại học. Paul là một người trẻ tuổi thông minh và nhạy cảm, nhưng anh cũng là một người có tính cách nổi loạn và dễ bị kích động. Một ngày nọ, Paul tình cờ gặp một nhóm thanh niên khác, những người đang âm mưu thực hiện một vụ giết người. Paul bị thu hút bởi sự hấp dẫn của nhóm thanh niên này, và anh đã quyết định tham gia vào kế hoạch của họ. Vụ án xảy ra vào một đêm hè nóng nực. Nhóm thanh niên đã bắt cóc một người đàn ông và sát hại anh ta. Vụ án này đã gây chấn động dư luận, và cảnh sát đã bắt đầu điều tra. Paul và những kẻ đồng phạm của anh ta phải chạy trốn khỏi cảnh sát. Họ lẩn trốn trong rừng và trên đường phố, và họ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Cuối cùng, họ đã bị bắt và phải ra hầu tòa. Tại tòa án, Paul đã thú nhận tội ác của mình. Anh ta nói rằng anh ta đã tham gia vào vụ án vì cảm thấy bị tổn thương và bị bỏ rơi. Paul đã bị kết án tù chung thân, và anh ta phải đối mặt với một cuộc sống trong ngục tối. Review Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết hấp dẫn và gây tranh cãi. Tác phẩm đã khám phá những khía cạnh tối tăm của tâm hồn con người, và nó đã đặt ra những câu hỏi về bản chất của tội phạm và sự trừng phạt. Tiểu thuyết đã được đánh giá cao về mặt văn chương. Kazan đã sử dụng một phong cách viết táo bạo và chân thực để kể câu chuyện của mình. Ông đã mô tả một cách chi tiết những hành động của những kẻ sát nhân, và ông đã không né tránh những khía cạnh đẫm máu và tàn bạo của vụ án. Tuy nhiên, tiểu thuyết cũng đã gây ra nhiều tranh cãi. Một số người cho rằng tác phẩm đã cổ súy cho bạo lực và tội phạm. Những người khác cho rằng tác phẩm đã mang tính chất voyeurism, và nó đã lợi dụng nỗi đau của các nạn nhân để thu hút sự chú ý của độc giả. Dù có những tranh cãi, Những Kẻ Sát Nhân vẫn là một tác phẩm văn học đáng đọc. Đây là một tác phẩm phức tạp và gây suy ngẫm, và nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả. Ưu điểm Câu chuyện hấp dẫn và gây tò mò Cốt truyện chặt chẽ và có logic Nhân vật được xây dựng chân thực và đa chiều Ngôn ngữ phong phú và giàu hình ảnh Nhược điểm Một số chi tiết bạo lực có thể gây khó chịu cho một số độc giả Tác phẩm có thể gây tranh cãi về mặt nội dung Đánh giá chung Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết đáng đọc và đáng suy ngẫm. Đây là một tác phẩm văn học xuất sắc, và nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả. Mời các bạn mượn đọc sách Những Kẻ Sát Nhân của tác giả Elia Kazan.
Rừng Thép
Tóm tắt, review và đánh giá sách Rừng Thép của tác giả Khí Ngô Câu: May mắn thay, rừng thép có anh(em). Nhắc nhở: Chu Cẩn VS Giang Hàn Thanh Kết hôn rồi yêu từ góc độ của nữ chính, hành trình dài trong tình yêu từ khía cạnh của nam chính. => Vì văn án quá ngắn nên Béo trích thêm một bài review nhỏ từ một bạn đọc nhé ^^ Nàng nào đã ngán sảng văn, ngán cao H muốn đổi gió thì có thể thử bộ ngôn tình trinh thám này. Xuất sắc luôn. Đọc lại nhớ một thời cày văn trinh thám của mẹ Đinh Mặc. Truyện có tính logic cao vì là trinh thám nên sẽ đề cập đến phá án, lần manh mối, suy luận, tâm lý tội phạm,… Xen kẽ với tuyến tình cảm của nam nữ chính và bí mật của 2 người. Tác giả hành văn khá chắc tay, biết tạo twist hợp lý nữa nên là đọc chỉ thấy bánh cuốn thôi. Xem nam chính và tên tội phạm vờn nhau âu cũng là cái thú vì sự biến chất và nguy hiểm của 2 anh là đỉnh của chóp rồi. Đọc gay cấn vô cùng. Spoil: nam chính và nữ chính đều là cảnh sát. Nam chính hồi bé từng bị trầm cảm, bạo lực. Chị nữ chính vô tình cứu rỗi và thế là anh stalk chị từ đấy, yêu trong điên cuồng, H trong truyện khá ít, nhưng ko hề làm giảm đi sự hấp dẫn của truyện đâu. Nhiệt liệt đề cử!  *** Tóm tắt: Chu Cẩn và Giang Hàn Thanh là hai người bạn thời thơ ấu. Giang Hàn Thanh yêu thầm Chu Cẩn từ lâu, nhưng vì cô không nhớ gì về anh nên anh đã âm thầm theo dõi cô suốt 20 năm. Sau khi cha mẹ hai bên sắp đặt hôn nhân, Chu Cẩn và Giang Hàn Thanh bắt đầu sống chung. Ban đầu, Chu Cẩn chỉ coi anh như một người bạn, nhưng dần dần cô cũng nhận ra tình cảm của mình dành cho anh. Cùng lúc đó, Chu Cẩn và Giang Hàn Thanh cũng tham gia vào những vụ án phức tạp, nguy hiểm. Họ cùng nhau phá án, cùng nhau trải qua những khó khăn, thử thách và cùng nhau trưởng thành. Review: Rừng thép là một bộ truyện ngôn tình trinh thám được viết rất logic và chặt chẽ. Tác giả đã xây dựng một thế giới quan rất chân thực và sống động, với những nhân vật có tính cách và số phận riêng biệt. Tuyến tình cảm của nam nữ chính được phát triển một cách tự nhiên và đáng yêu. Chu Cẩn là một nữ cảnh sát mạnh mẽ, cá tính, còn Giang Hàn Thanh là một nam cảnh sát trầm tĩnh, điềm đạm. Sự khác biệt về tính cách của họ đã tạo nên sức hút riêng cho câu chuyện. Bên cạnh đó, bộ truyện cũng có những vụ án phá án rất hấp dẫn. Tác giả đã đưa ra những tình tiết bất ngờ và những twist thú vị, khiến người đọc không thể đoán trước được diễn biến của câu chuyện. Đánh giá: Rừng thép là một bộ truyện rất đáng đọc dành cho những bạn yêu thích thể loại ngôn tình trinh thám. Bộ truyện có nội dung lôi cuốn, nhân vật được xây dựng tốt và cách hành văn logic, chặt chẽ. Điểm cộng: Nội dung lôi cuốn, hấp dẫn Nhân vật được xây dựng tốt Cách hành văn logic, chặt chẽ Có những vụ án phá án rất hấp dẫn Điểm trừ: Tuyến tình cảm của nam nữ chính có phần hơi nhanh Một số chi tiết chưa được giải thích rõ ràng Kết luận: Rừng thép là một bộ truyện rất đáng đọc dành cho những bạn yêu thích thể loại ngôn tình trinh thám. *** Kết hôn rồi yêu từ góc độ của nữ chính, hành trình dài trong tình yêu từ khía cạnh của nam chính. REVIEW Mỗi lần nghĩ tới cuộc hôn nhân hư hư thực thực giữa mình và Giang Hàn Thanh, Chu Cẩn liền có chút mơ hồ. Hai người quen nhau từ khi còn nhỏ, lớn lên cũng không thường xuyên liên lạc với nhau, bây giờ mới có thể gặp lại là do cha mẹ hai bên sắp đặt. Về chuyện hôn sự, cha mẹ nhà họ Giang và nhà họ Chu còn nhiệt tình hơn hai người trong cuộc. Giang Hàn Thanh và Chu Cẩn đã có vài lần hẹn hò. Còn chưa kịp xem tuổi của hai người có hợp nhau không, thì thế hệ trước đã suy nghĩ để họ về chung một nhà rồi. Chu Cẩn biết tuổi tác của cha mẹ cô đã cao, lại vẫn cứ không yên tâm về mình. Nếu nói về việc kết hôn, Giang Hàn Thanh là một người khá thích hợp, xét về thân phận, anh là giáo sư của Trường Đại học và Công nghệ, điều kiện tốt hơn cô một chút, có công việc ổn định và cuộc đời hiếm khi có thăng trầm. Xét về tính cách, Giang Hàn Thanh ít nói, tính tình cũng nhạt, nhưng không hề có một tật xấu nào, ít ra Chu Cẩn chưa từng thấy anh dính dáng đến rượu bia hay thuốc lá, phần nhiều là dành thời gian cho việc đọc sách. Thế nên khi Giang Hàn Thanh cầu hôn, Chu Cẩn đã đồng ý. Cuộc sống sau khi kết hôn của Chu Cẩn cũng không khác trước là mấy, công việc của cô trong tổ điều tra phá án khá bận rộn, có khi mấy tuần liền không về nhà của mình, nói chi đến việc gặp gỡ người chồng mới cưới là Giang Hàn Thanh. Vì không lấy tình yêu làm tiền đề hôn nhân, Chu Cẩn cứ nghĩ Giang Hàn Thanh kết hôn với cô cũng là vì đối phó phụ huynh trong nhà. Cho đến khi anh dùng giọng điệu tha thiết, chân thành như cầu xin của mình mà nói với cô “Chu Cẩn, sau này mình sẽ sống chung với nhau được không?, Anh cần em.” Có lẽ Chu Cẩn không biết, từ rất lâu, rất lâu về trước, cô đã trở thành vệt sáng nhỏ duy nhất trong cuộc đời tăm tối của Giang Hàn Thanh. Trước mắt anh có chút mờ mịt, lướt qua bả vai Chu Cẩn, anh nhìn thấy bầu trời sau lưng cô. Hoàng hôn phía chân trời ánh lên một màu đỏ cam lẫn với màu vàng rực, như một đám lửa bùng cháy dữ dội trong ánh chiều tà, vài tia nắng phủ lên tóc và má của cô một màu sáng nhẹ. Lộng lẫy và rực rỡ. Chu Cẩn nắm lấy cổ tay anh, thái độ kiên quyết đi về phía nhà mình, vừa đi vừa nói: “Giang Hàn Thanh, hãy tin em.” “…” Lòng bàn tay của cô đổ đầy mồ hôi, nhiệt độ nóng bỏng truyền qua da thịt anh. Giang Hàn Thanh cảm nhận được trái tim của mình đang nóng dần lên. “Em đưa anh về nhà.” Có lẽ phần kí ức này đã bị Chu Cẩn lãng quên, nhưng đối với Giang Hàn Thanh, nó là bất diệt. Ba mẹ Giang Hàn Thanh ly hôn khi anh còn nhỏ, anh chuyển đến ngõ Chi Tử ở với ba mình. Khi đó sự nghiệp của ba anh vẫn chưa ổn định, luôn đi sớm về khuya mải lo làm ăn, nên không biết bảo mẫu được mình mời tới từ công ty để chăm lo cho Giang Hàn Thanh là một người đàn bà đã mất con của mình do ly hôn, bị biến dạng tâm lý, có xu hướng nhất định về trầm cảm và bạo hành. Giang Hàn Thanh bị bà ta hành hạ trong một thời gian dài, cho tới khi bị Chu Cẩn trốn trong nhà anh chơi trốn tìm phát hiện được. Cô kéo anh chạy ra khỏi căn nhà đó, như kéo Giang Hàn Thanh thoát khỏi bùn lầy. Lúc ấy, bọn trẻ con trong hẻm Chi Tử đối với một đứa nhóc mới chuyển nhà tới như anh cực kì coi thường. Đối với chúng mà nói, Giang Hàn Thanh là một “kẻ ngoại đạo”. Chỉ có Chu Cẩn, cô nhỏ bé nhưng nội tâm mạnh mẽ, ấm áp như ánh mặt trời, luôn ra sức bảo vệ anh "Nhớ kỹ tên em, sau này sẽ không ai dám bắt nạt anh nữa…”. Có lẽ Giang Hàn Thanh không biết, Chu Cẩn đối xử với ai cũng đều tốt như vậy, cha cô làm cảnh sát, nên từ nhỏ Chu Cẩn đã phải chịu sự dạy dỗ nghiêm khắc của cha mình, cũng tiếp nhận được tư tưởng phải bảo vệ và giúp đỡ những người yếu thế hơn mình. Nếu Chu Cẩn là ánh nắng mặt trời, thì Giang Hàn Thanh là một nhánh cây trong rừng, vì có ánh nắng mà tươi tốt. Nhưng ánh mặt trời đó không sưởi ấm cho riêng nhánh cây ngọn cỏ nào, mà là cho cả khu rừng. Giang Hàn Thanh chỉ nhận được một chút sự ấm áp đó, lại mang trong lòng chấp niệm suốt hai mươi năm trời. Anh lặng yên đi theo Chu Cẩn hai mươi năm, yêu Chu Cẩn hai mươi năm, cũng nhìn Chu Cẩn và Tưởng Thành bên nhau hai mươi năm. Nếu không phải Tưởng Thành mắc sai lầm, Giang Hàn Thanh vẫn sẽ mãi lặng lẽ như vậy, không tiếng động dõi theo Chu Cẩn. Nhưng giờ đây, anh đã có thể đứng bên cạnh Chu Cẩn, không hề cố kỵ mà nói với cô: “Điều tra vụ án là nhiệm vụ của em, nhưng với trách nhiệm một người chồng, anh sẽ bảo vệ em bằng mọi khả năng.” Tưởng Thành là nam phụ, nhưng mỗi lần đọc đến đoạn có anh lại làm tôi nghẹn lại, anh không xấu, nhưng lại thiếu sự may mắn để trở thành nam chính. Khi Tưởng Thành đồng ý làm điệp viên ngầm, Diêu Vệ Hải chỉ có hai yêu cầu với anh: thứ nhất, giữ vững lòng tin; thứ hai, phải sống. Tưởng Thành khi đó tự tin và bình tĩnh như vậy, khi nhận nhiệm vụ, anh chỉ có một câu: “Tôi sẽ làm. Tôi không thể nhìn Tiểu Ngũ rơi nước mắt thêm nữa.” Tưởng Thành từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, ngoài Chu Cẩn ra, trên đời này không có người nào thực sự quan tâm đến anh. Anh yêu Chu Cẩn không thiếu Giang Hàn Thanh, nhưng lại thiếu mất một phần tự tin, anh mang ơn nhà Chu Cẩn, nhưng rồi đó lại trở thành gánh nặng, làm anh không thể trực tiếp bày tỏ tình yêu của mình với cô. “Nếu tôi nói, tôi thích Tiểu Ngũ, chú Chu có đuổi tôi đi không?”. Tưởng Thành trong ngõ Chi Tử, kiêu ngạo như cỏ hoang bao nhiêu, thì lúc nói ra câu này, lại tự ti bấy nhiêu. Anh dùng cách của mình, âm thầm bảo vệ Chu Cẩn, cũng đẩy cô ra khỏi vòng tay anh. Ba người, mang trong mình lòng nhiệt huyết, đánh đổi thanh xuân và tuổi trẻ, tình yêu và tín ngưỡng, tạo nên những hành động chính nghĩa không cần hồi báo hoặc ghi công, tạo nên một Rừng thép có anh(em) và chúng ta. Giang Hàn Thanh hay Tưởng Thành, đều yêu Chu Cẩn theo cách riêng của mình. Nhưng Tưởng Thành dù có tốt thế nào thì cũng đã là quá khứ. Người bên cạnh Chu Cẩn ở hiện tại và trong tương lai chỉ có thể là Giang Hàn Thanh. Khí Ngô Câu chắc chắn đã luyện qua 7749 bộ phim TVB nên mới có thể tạo nên một Rừng thép đậm đà như vậy. Truyện viết rất logic, cách hành văn chặt chẽ, từng manh mối tưởng chừng rời rạc nhưng cuối cùng lại liên kết với nhau theo một cách rất thần kỳ, tạo nên sự thống nhất trong từng vụ án. Rừng thép thích hợp cho những bạn thích trinh thám, phá án, suy luận nhưng vẫn đầy đủ tuyến tình cảm của nam nữ chính. Chưa kể đến những plot twist làm người đọc không lường trước được, khó đoán diễn biến, gây bất ngờ trong từng chương truyện. Truyện có tag H văn nhưng tác giả không đặc tả nhiều về cảnh này, tần suất thưa thớt, phụ trợ cho cốt truyện là chính. Nhà Béo dịch thì khỏi lo, bao chất lượng. *** Cô đơn là gì? Là một mình bơ vơ lạc lõng giữa rừng thép* khô cằn sỏi đá, cố gắng làm việc không ngừng nghỉ để khỏa lấp đi sự đau khổ đến tột cùng? Hay âm thầm giấu mình trong bóng tối, gắng gượng trải qua cảm giác cô độc và giày vò vô tận, chỉ để bảo vệ người mình yêu thương đang vùng vẫy trong rừng thép lạnh lẽo kia? Chu Cẩn đã từng là một cô gái có tất cả mọi thứ, gia đình hạnh phúc, anh trai yêu thương chiều chuộng, cô và người cô yêu sắp sửa bước vào cuộc sống hôn nhân. Thế nhưng, tất cả những điều tốt đẹp ấy bỗng chốc vỡ tan kể từ ngày anh trai cô mất. Chu Xuyên ra đi, Tưởng Thành phản bội khiến trái tim cô như bị khuyết đi một mảng lớn, cả người chìm trong bóng đêm tối tăm, không còn là cô gái vui tươi rạng rỡ như lúc ban đầu. Thời gian trôi qua, nỗi đau cũng đã phai nhạt dần theo dòng chảy tháng năm, nhưng chấp niệm về cái chết của anh trai trong cô vẫn chẳng hề thay đổi. Cô luôn hy vọng sẽ có ngày mình có thể lật lại vụ án năm xưa, tìm ra kẻ đã hãm hại Chu Xuyên, để linh hồn anh được an nghỉ nơi chính suối. Sau khi suy nghĩ thông suốt, Chu Cẩn cũng đã mở rộng lòng mình hơn. Cô gặp được Giang Hàn Thanh dưới sự sắp đặt của gia đình, hẹn hò cùng anh trong vài tháng ngắn ngủi rồi quyết định kết hôn chỉ trong chớp nhoáng. Trong mắt Chu Cẩn, Giang Hàn Thanh là giảng viên trường Đại học Khoa học và Công nghệ, có điều kiện tốt, có công việc ổn định và cuộc sống hiếm khi gặp sóng gió phập phồng. Nhưng khi thật sự chung sống cùng anh, cùng nhau trải qua bao nhiêu khó khăn, cô mới biết anh còn phức tạp và trải qua nhiều biến cố hơn cô nghĩ rất nhiều. Chính anh là người đã cùng cô và đồng đội đi qua biết bao vụ án lớn nhỏ, là người đã cố gắng cùng cô lật lại vụ án “8.17” năm xưa và cũng chính là người luôn âm thầm lặng lẽ đứng ở phía sau che chở cho cô trước những nguy hiểm mà cô phải đối mặt. Càng tiếp xúc với anh, lớp băng tuyết bao phủ lấy trái tim cô dường như cũng từ từ tan đi, những cảm xúc đau đớn vì bị Tưởng Thành phản bội cũng đang dần được lấp đầy bởi vô vàn ấm áp. Rồi cho đến ngày kia, Chu Cẩn mới biết được một sự thật. Người đàn ông mà cô cho rằng cũng giống như cô kết hôn chỉ vì đã đến tuổi dựng vợ gả chồng hoá ra đã yêu cô từ rất lâu, luôn dõi theo từng bước chân cô, đồng hành cùng cô trên con đường tìm lại công lý. “Anh đều âm thầm bảo vệ cô. Tựa như hồi bé vậy, đi theo sau lưng cô.” Chu Cẩn đã từng không thể hiểu được tại sao Giang Hàn Thanh thỉnh thoảng lại nhắc đến Tưởng Thành trước mặt cô, trong đôi mắt đó ngập tràn sự ghen tuông và đố kỵ? Cũng không hiểu sao có đôi khi cô cảm thấy sự chiếm hữu của anh vô cùng lớn lao, như thể người ta chỉ chạm vào một sợi tóc của cô thôi cũng đã khiến anh tức giận đến điên rồi? Song Chu Cẩn lại không nhớ ra rằng, từ rất nhiều năm về trước, cô bé Chu Cẩn đã tự tiện xông vào thế giới tối tăm của cậu bé Giang Hàn Thanh, kéo tay cậu trốn chạy khỏi căn phòng u ám và người giúp việc ác độc. Chính cô đã mang ánh sáng đến bên đời anh, cũng trở thành vầng hào quang rực rỡ sưởi ấm trái tim đầy lạnh giá. Chàng trai ấy vì cô mà vứt bỏ tương lai xán lạn ở công an tỉnh, kiên trì muốn xin tham gia vào vụ án giết người hàng loạt ở Hoài Quang. Và cũng chính anh, chỉ vì một chiếc đồng hồ quả quýt có ảnh cô không biết bị rơi ở đâu mà kiên trì đi theo cô suốt ba năm không rời. Giang Hàn Thanh đã từng một thân một mình đấu tranh, dùng bao ý chí kiên cường vượt qua trăm ngàn gian khổ, vật lộn với bản thân để trở thành chàng trai khôi ngô, ưu tú, lành lặn đứng trước mặt cô như ngày hôm nay. Đã từng có khoảng thời gian anh ganh tỵ với Tưởng Thành biết bao khi anh ta có thể đường đường chính chính sánh vai bên cạnh cô, trong khi anh chỉ dám đứng nép mình trong bóng tối. Cũng có lúc anh vô cùng căm ghét Tưởng Thành, vì dù anh đã có được cô rồi, nhưng trong tim Chu Cẩn vẫn ngập tràn hình bóng anh ta.  Trải qua bao khó khăn gian lao, cuối cùng sự thật cũng đã được vạch trần, kẻ cầm đầu vụ án “8.17” và hung thủ thật sự đã giết anh trai cô cũng được đưa ra ngoài ánh sáng.  Trên con đường đấu tranh giành lại công lý ấy, đã có biết bao con người đã ngã xuống vì nhiệm vụ, vì lý tưởng, nhưng cũng luôn có những người mới tiếp tục tiến lên, kế thừa niềm tin và giữ vững nhiệt huyết của người đi trước, biến sự hy sinh của họ trở nên có ý nghĩa to lớn. Sóng gió qua đi nhưng chân tướng vẫn còn đó, có một vài sự thật đã khiến Chu Cẩn phải ngạc nhiên thảng thốt hoặc bật khóc nghẹn ngào, nhưng những gì đã qua không thể quay trở về được nữa và cả chuyện tình cảm cũng vậy. Quá khứ cô đã từng yêu sâu sắc Tưởng  Thành, nhưng trong khoảng thời gian tuyệt vọng nhất lại gặp được Giang Hàn Thanh, kết hôn cùng anh rồi dần dần yêu anh.  Mặc dù hai người đã có những hiểu lầm, tưởng chừng sẽ rời khỏi nhau, nhưng may mắn thay sự kiên trì và chân thành của Chu Cẩn đã làm lay động trái tim Giang Hàn Thanh, khiến anh đặt niềm tin vào tình yêu của họ thêm một lần nữa. “Em bằng lòng chấp nhận mọi thử thách. Giáo sư Giang, em muốn đối xử tốt với anh, muốn yêu anh, anh muốn trăng, em sẽ không hái sao.” Điều hạnh phúc nhất của cô, là đã gặp được anh trong cuộc đời này. … “Rừng thép” là một bộ truyện trinh thám cực kỳ đáng đọc mà mình nhiệt liệt đề cử đến mọi người. Đừng nhìn tag 18+ đánh lừa vì cảnh H trong truyện khá ít và rất hay, nó lột tả được tất cả những cảm xúc giày vò, những ham muốn chiếm hữu của Giang Hàn Thanh đối với Chu Cẩn, tựa như một loại gia vị làm cho truyện thêm phần sắc hương. Phần trinh thám trong truyện vô cùng gay cấn và hồi hộp, tất cả những vụ án trong truyện đều liên quan đến nhau và là chìa khoá mở ra vụ án cướp súng “8.17” năm xưa. Mình không spoil quá nhiều vì muốn mọi người tự tìm hiểu, nhưng hành trình để bắt được tên tội phạm đứng sau tất cả những vụ án trên khá là chông gai, gian khó.  Đã có biết bao người vì nằm vùng, vì nhiệm vụ mà phải đánh đổi rất nhiều, thậm chí là hy sinh cả mạng sống, nhưng cũng có những “cảnh sát biến chất” vì vòng xoáy danh lợi tiền bạc đã phản bội lại tín ngưỡng ban đầu.  Nam chính Giang Hàn Thanh là người có vẻ ngoài hiền lành thư sinh, nhưng thật ra anh đã có không ít lần đương đầu với “trùm cuối”, đã từng suýt chết, cũng vào cả trại cai nghiện. Mình thật sự rất khâm phục anh vì bản lĩnh phi thường và chấp niệm lớn lao dành cho Chu Cẩn, vì cô anh cố gắng vượt qua mọi giông bão, để có thể luôn dõi theo và bảo vệ cô. Điều gây tiếc nuối nhất có lẽ là cái kết dành cho nam phụ Tưởng Thành, hy vọng tác giả có thể tặng cho anh cái kết đẹp hơn ở một bộ truyện khác, vì thật ra “team nam phụ” của truyện cũng nhiều lắm luôn ^^ Thế nhưng, chuyện tình yêu vốn không có trước hoặc sau, không có sai hay đúng. Tưởng Thành ở bên Chu Cẩn trước tiên, nhưng người đã cùng cô vượt qua những ngày tháng khó khăn, ở bên cô những khi gặp nguy hiểm, thắp lên cho cô ngọn lửa hy vọng cùng quyết tâm chiến đấu lại chính là Giang Hàn Thanh.  Anh đến bên cạnh sưởi ấm tâm hồn cô, làm tan chảy trái tim băng giá của cô giữa khu rừng sắt thép lạnh lẽo. “Những tòa nhà cao tầng mọc san sát, mặt kính hiện lên màu xanh xám mang đến cảm giác lành lạnh, hời hợt như máy móc, khu rừng lấy sắt thép làm cốt tủy này mọc lên trong một vũng lầy tội ác. Tại nơi đây, cô đã trải qua một đoạn đường đời đớn đau nhất, khó thở nhất, vậy nên cô chưa bao giờ tìm thấy bất kỳ cảm giác đẹp đẽ nào ở nơi đây. Nhưng bây giờ, Giang Hàn Thanh đang đứng giữa muôn vàng ánh sáng rực rỡ. Chu Cẩn nghĩ, nếu một ngày nào đó cô và Giang Hàn Thanh cùng đứng bên bờ vực của cái chết, cô nhất định sẽ nhớ lại khoảnh khắc này. Ở nơi rừng thép, may mắn có người.” Mời các bạn mượn đọc sách Rừng Thép của tác giả Khí Ngô Câu.
Thiên Cơ Diệu Thám
Cao thủ lừa đảo trọng sinh thành tổ trưởng tổ trọng án, dựa vào kỹ năng phá án tài tình của mình mà trở thành Thiên Cơ Diệu Thám. *** Trong phòng nghỉ dành cho khách quý được trang hoàng xa hoa, một người trẻ tuổi làn da trắng nõn đang uống cà phê, bởi vì tay run rẩy dẫn tới cà phê tràn khỏi ly, rơi xuống trên mặt thảm mềm mại lại đắt giá. "Chu tiên sinh, không cần khẩn trương như vậy!" Lúc này, một vị trung niên mặc âu phục xanh đi tới an ủi, "Yên tâm đi, mọi chuyện đều nằm trong tầm khống chế của chúng ta, đợi lát nữa ngươi chỉ cần làm theo kế hoạch là được!" "Ta..." Người trẻ tuổi họ Chu nắm chặt ly cà phê, khẩn trương nói, "Chúng ta làm vậy là lừa đảo! Thực tế vốn không hề có trò cá độ gì, tất cả những thứ này đều là các ngươi thuê người diễn kịch, nếu bị bắt, nhất định phải ngồi tù!" "Không thể nào?" Lúc này, một nam tử giữ lại chòm râu dê hung ác lắp bắp, "Lẽ nào tới lúc này rồi ngươi còn muốn thối lui?" "Chu tiên sinh." Nam nhân mặc âu phục xanh lại mỉm cười khuyên nhủ, "Chính vì nguy hiểm lớn nên chúng ta mới càng cần nhất lao vĩnh dật!" "Lão hữu nước ngoài kia là người có tiền, chỉ cần lát nữa mỗi một vị cổ đông chúng ta thêm 1000 vạn vào, dựa theo hợp đồng phân phối cổ đông, chắc chắn hắn ta sẽ lấy ra càng nhiều tiền hơn nữa!" "Này..." Chu tiên sinh rơi vào khó xử, "Ta... ta không có nhiều tiền như vậy!" "Tiểu Chu, vì lần đầu tư này, chúng ta đã hao tốn tâm huyết hơn một năm!" Chòm râu dê nói, "Nếu không phải nể tình ngươi cần dùng tiền gấp, sao chúng ta có thể kéo ngươi nhập bọn?" "Đúng vậy, công ty ngươi sắp phải xin phá sản." Âu phục xanh khuyên nhủ, "Tiền vừa đến tay, ngươi lập tức có thể khiến công ty ngươi khởi tử hồi sinh! "Nếu như ngươi mệt mỏi, vậy chỉ cần ném tiền vào tài khoản bảo hiểm, chừng đó cũng đủ để ngươi ăn cả đời!" "Cũng không phải ngươi chưa từng xem qua tài liệu." Chòm râu dê nói, "Robert trốn từ nước ngoài tới đây, tiền của hắn ta đều là tiền đen không thấy được ánh sáng. "Cho dù chúng ta có lấy, hắn ta cũng không dám báo cảnh sát! Báo cảnh sát sẽ bị điều về nước, đây vốn là cuộc buôn bán vạn vô nhất thất!" "Vậy... Được rồi..." Trải qua một phen đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Tiểu Chu cũng có quyết định cuối cùng, "Ta đây lại bỏ thêm 2000 vạn, như vậy, đến lúc đó có phải ta sẽ được phân nhiều hơn một chút?" Nghe được lời này, âu phục xanh và chòm râu dê đầu tiên là sửng sốt, sau đó cả hai đều lộ ra nụ cười vui mừng. "Ha, tiểu tử ngươi..." Âu phục xanh vỗ vỗ vai của Tiểu Chu, vui mừng nói, "Nếu như vậy, phần của ngươi có thể hơn một ức!" "Thế nhưng..." Tiểu Chu thấp thỏm bất an nói, "Thế nhưng ta đã lấy cả tiền quan tài ra! Các ngươi ngàn vạn lần không thể có sai lầm gì!" "Ai ya, yên tâm đi!" Chòm râu dê nói, "Tất cả hành động ngươi đều có tham dự, tuyệt không có chút sơ hở nào..." "Giám đốc, giám đốc..." Lúc này, một nhân viên vọt vào nói, "Robert tiên sinh đã tới!" "Tốt, chúng ta đi thôi!" Âu phục xanh lại vỗ vai của Tiểu Chu, nhỏ giọng dặn dò, "Ngươi thoải mái một chút, cứ hành động theo kế hoạch là được!" Nói xong, ba người đi ra khỏi phòng nghỉ, tới một phòng họp được bài trí khá sang trọng. Lúc này, một người nước ngoài ăn mặc hợp thời trang đã tiến vào phòng họp, âu phục xanh và chòm râu dê vội vàng nhiệt tình chào hỏi... Sau một lát, song phương an vị, đi vào chủ đề chính. "Ai ya, hạng mục này có thể tính là tương đối quý hiếm! Ha ha..." Âu phục xanh nói với người nước ngoài, "Sau khi thương lượng, ba vị cổ đông chúng ta quyết định mỗi người lại đầu tư thêm 2000 vạn! "Cứ như vậy, tổng tiền đầu tư của chúng ta đã đạt đến một ức hai ngàn vạn, cho nên... Robert tiên sinh, người xem..." Sau khi nghe phiên dịch nói, Robert đầu tiên là do dự một chút, sau đó hắn ta bắt đầu thương lượng với trợ thủ, vẻ mặt vẫn nghiêm túc vô cùng... Mà trong quá trình chờ đợi, trên trán Tiểu Chu đã túa đầy mồ hôi lớn chừng hạt đậu, lộ vẻ khẩn trương tới cực điểm, hắn rất sợ âm mưu của bọn họ sẽ bị người nước ngoài này nhìn thấu. "Được rồi!" Thế nhưng mấy phút đồng hồ sau, phiên dịch của Robert lại dùng tiếng Trung nói: "Robert tiên sinh là một người giữ chữ tín, hắn ta sẽ dựa theo hợp đồng phân phối cổ đông trước đó mà đầu tư thêm hai ức, cùng phát tài, cùng phú quý với các vị cổ đông ở đây!" "Ha ha ha, quá tốt rồi!" Âu phục xanh vui vẻ vỗ đùi, tranh thủ thời gian đứng dậy bắt tay Robert. Mà Tiểu Chu vốn đang căng thẳng vô cùng cũng buông lỏng hơn một chút, ánh mắt hắn từ khẩn trương biến thành hưng phấn, tiện đà biến thành tham lam... "Tốt rồi! Nếu đã có cùng tiếng nói, vậy hay chúng ta bắt tay vào chính sự trước đi!" Chòm râu dê thừa cơ lấy laptop tới, ra hiệu cho mọi người chuyển khoản ngay. "Nếu hạng mục này đã do ta khởi xướng!" Âu phục xanh lấy điện thoại di động ra, dẫn đầu chuyển 4000 vạn tiền vốn của mình tới tài khoản đã được chỉ định. Sau đó, bản thân chòm râu dê cũng thao tác một lượt, chuyển tiền thành công. Đến phiên Tiểu Chu, Tiểu Chu hơi do dự một chút, nhưng vẫn móc điện thoại di động của mình ra, cũng chuyển tiền qua... "Robert tiên sinh, ngài cũng thấy thành ý của chúng ta rồi, kế tiếp đến phiên ngài!" Chòm râu dê chuyển laptop về phía người ngoại quốc. Ai biết, người ngoại quốc còn chưa kịp nói, đột nhiên cửa lớn phòng họp đã bị người đá văng! Sau đó, từ bên ngoài có rất nhiều người xông tới! "Tất cả chớ động!" Người đến cao giọng hô lên, "Cảnh sát đây, các ngươi đã bị bắt!!!" ... Mời các bạn mượn đọc sách Thiên Cơ Diệu Thám của tác giả Khoáng Hải Vong Hồ.
Hồ Sơ Kỹ Thuật Hình Sự
Văn án: Chín năm trước, nữ sinh Tiết Dịch bị đâm chết, hung thủ Phương Tử Oánh tự thú nhận tội. Chín năm sau, trại giam nữ ở thành phố Giang đột nhiên xảy ra án mạng. Chuyên viên kỹ thuật kiểm nghiệm dấu vết Tiết Bồng cùng đội đến hiện trường, phát hiện một trong số nghi phạm chính là Phương Tử Oánh. Phương Tử Oánh nói với Tiết Bồng: “Năm đó tôi không hề giết chị cô, hung thủ thật sự vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.” "Trên thế giới chỉ có một chủ nghĩa anh hùng thật sự, đó chính là tình yêu tha thiết với cuộc sống sau khi nhận ra hiện thực của nó." -- Romain Rolland Hiện trường phạm tội: Đỏ và Trắng Đừng bao giờ để người anh hùng trong tâm hồn ta chết đi. *** Phần đệm: Khởi Đầu Của Tất Cả Tội ÁcĐây là một câu chuyện liên quan đến Đỏ và Trắng. Trích dẫn một câu nói của Friedrich Nietzsche: “Đừng bao giờ để người anh hùng trong tâm hồn ta chết đi.” * Vụ tai nạn xe xảy đến rất đột ngột. Lúc vụ việc xảy ra, chỉ nghe thấy một tiếng “rầm”, theo đó là tiếng bánh xe ma sát với mặt đường, chiếc sedan màu đen bị một xe chở hàng phá vỡ vật cản đâm vào bên hông, đẩy nó vào một gốc cây bên đường. Đến lúc ngừng lại, chiếc sedan màu đen đã bị nghiền thành “bánh nhân thịt”, khói che lấp cả mui xe. Xăng nhỏ từng giọt xuống mặt đường, bỗng chốc đã dậy lửa. Tài xế xe chở hàng tỉnh lại, trên người chảy đầy máu, y dùng chút sức lực cuối cùng để mở cửa xe, sau đó ngã ra đất, lê cơ thể tàn tạ ra nơi an toàn. Rất nhanh sau đó đã nghe thấy một tiếng vang rần trời, hai chiếc xe phát nổ cùng lúc, khỏi lửa ngút trời. Người đi đường vội vã báo cảnh sát nhưng lửa cháy quá lớn, không ai dám tới cứu người. Cả chiếc xe nhanh chóng bị ngọn lửa nuốt chửng, cứ một chốc lại phát ra tiếng nổ, làn khói đen dày lan ra từ trong thân xe, cả hiện trường toả ra mùi cháy khét nghẹt thở. Không bao lâu sau, thân xe cháy rụi chỉ còn mỗi phần khuôn, để lộ hai cái xác chết cháy bên trong, da thịt bên ngoài đã cháy thành than đen xì dữ tợn, một người ngã ra ghế lái, một người ngồi ngửa phía ghế sau. Trong số những người qua đường vây quanh, có người đã nôn tại chỗ, còn có người cầm điện thoại chụp hình. Có người nói: “Trời ạ, thê thảm thật đấy!” Có người hỏi: “Có thấy rõ đã xảy ra chuyện gì không?” Lúc này, một người phụ nữ tình cờ đạp xe đi ngang qua, sau xe là một bé gái. Người phụ nữ xuống xe, lướt nhìn xung quanh, giật thót khi thấy cái xác cháy đen, vội vàng nói với cô bé ngồi sau: “Bồng Bồng, đừng nhìn con, đáng sợ lắm, mình về nhà thôi, bố cũng sắp về rồi.” Cô bé lại mở to hai mắt, liếc nhìn qua khe hở giữa đám đông. Khuôn mặt cô bé lập tức trắng bệch, hai mắt ngây ra nhưng lại không che mắt lại. Có một thi thể cháy sém ở ghế sau khung xe, đầu lệch một bên, tứ chi méo mó, như những cái cây khô nhe nanh múa vuốt nơi rừng sâu âm u trong truyện đồng thoại. Cô bé chưa từng thấy gì đáng sợ hơn thế, mãi đến lúc người phụ nữ đạp xe ra một đoạn xa, vẻ mặt của nó vẫn chết trân. Vào hôm xảy ra tai nạn xe, Trương Vân Hoa, mẹ của Tiết Bồng nhận được điện thoại đi ra ngoài. Lúc trở về, Trương Vân Hoa khóc rất lâu trong phòng, lại có điện thoại gọi tới, nói chuyện liên tục rất lâu. Ngày hôm sau, có vài người đã tới nhà. Tiết Bồng trốn sau lưng chị gái Tiết Dịch, mở to mắt nhìn các cô các chú ra ra vào vào nhà mình, hai đứa bé gái đều hơi không biết chuyện gì xảy ra. Tuy vẫn còn rất nhỏ nhưng chúng cũng có thể cảm nhận được không khí u ám kỳ lạ đang lan khắp căn nhà, nghe thấy tiếng mẹ khóc, biết nhà mình đã xảy ra chuyện gì đó rất đáng sợ. Còn nữa, cả đêm rồi bố không về, bố tăng ca sao? Mấy ngày sau, Tiết Dịch, Tiết Bồng cùng người mẹ khóc đỏ mắt cả ngày đến tham gia lễ vĩnh biệt người bố Tiết Ích Đông. Cũng không biết vì sao, sau khi đến nơi chưa được bao lâu, Tiết Dịch lớn hơn Tiết Bồng hai tuổi cũng bắt đầu khóc theo mẹ, có mấy cô dì đang an ủi cô bé. Tiết Bồng bắt đầu hoảng loạn, cô bé đi tìm mẹ Trương Vân Hoa hỏi: “Bố đâu rồi? Bố đi đâu vậy ạ?” Trương Vân Hoa ngồi xổm xuống, khản giọng nói: “Bố đến một nơi khác rồi, hiện tại không về được.” Mãi đến hai năm sau, Tiết Bồng dần dần hiểu chuyện, lúc này nó mới biết vào ngày ấy của hai năm trước, Tiết Ích Đông đột ngột lên cơn đau tim rồi cứ vậy mà đi. Chớp mắt lại qua một năm, Tiết Bồng giờ đã học lớp Hai. Có một hôm, sau khi tan học Tiết Bồng không về nhà ngay mà đến công viên nhỏ gần đó chơi cầu trượt với mấy đứa bạn cùng lớp. Có một cái cầu trượt rất cao, mấy đứa trẻ nhỏ hơn đều không dám leo lên. Thế nhưng Tiết Bồng đã cá cược với đám bạn, đứa nào không lên đứa đó là cún. Kết quả cả đám đều lên cùng nhau. Trong lúc lộn xộn, cũng không biết là đứa nào đã đẩy một cái làm Tiết Bồng té xuống dưới. Chắc là do trẻ con xương còn mềm, ngã như thế không có vấn đề gì lớn, Tiết Bồng chầm chậm đứng dậy, trán có chút vết xước nhưng trông cũng không phải nghiêm trọng, chỉ là hai đầu gối đều sứt toạc máu. Tiết Bồng khập khiễng đi về nhà, bị Trương Vân Hoa mắng cho một trận, nó cũng không dám nói mình chơi cầu trượt bị té, lại không nhìn thấy rõ là ai đẩy mình, hoặc là có lẽ vốn chẳng có ai đẩy, bên trên quá chật hẹp mà cả bọn lại chen nhau, nó đã tự không đứng vững mà té xuống cũng nên. Kết quả là tối đó, Tiết Bồng mơ thấy ác mộng. Hiện trường tai nạn xe đã trôi vào dĩ vãng, cái xác cháy đen ngẩng đầu sau xe hơi bị thiêu rụi lại lần nữa xuất hiện trong trí nhớ của nó. Trong giấc mơ, nó đang đi trên đường. Lúc sắp đến cổng trường lại nhìn thấy một người đàn ông người bốc đầy khói xông ra trên đường, gã nhìn thấy người là bắt lấy, bắt được lại cắn xé, người đi đường đều sợ mất mật, chạy tán loạn. Tiết Bồng đứng sững lại, nhìn chăm chăm vào bóng lưng người đàn ông. Đến lúc người đàn ông quay người qua, cô mới nhìn rõ, khuôn mặt gã cháy đen lộn xộn, hai hốc mắt trống không, khóe miệng bị thiêu cháy còn dính rất nhiều máu, tay vẫn vặn nửa cái xác của người mới bị giết chết ban nãy, đầu đã rơi ra. Người đàn ông đi về phía Tiết Bồng, với tay định bắt nó, Tiết Bồng chỉ biết quay đầu chạy. Người đàn ông vẫn đuổi theo phía sau, Tiết Bồng chạy thục mạng, nó sợ chết khiếp, chạy một mạch xông thẳng vào một căn nhà, được người trong nhà bảo vệ. Nhưng người đàn ông kia lại giết hết người trong ngôi nhà đó. Đêm hôm đó, Tiết Bồng tỉnh giấc trong tiếng thét thất thanh. Tiết Dịch cũng giật mình thức giấc bởi tiếng thét của Tiết Bồng, cô bé xuống giường đến gần bên chăn của đứa em, an ủi nó một lúc lâu rồi ngủ cùng nó. Ngày hôm sau, Tiết Bồng lại tiếp tục mơ thấy giấc mơ đó. Ngoài tình tiết trước đó vẫn được giữ nguyên, phía sau còn được thêm vào một đoạn, đại loại là nó lại chạy tới một nơi tiếp theo, người đàn ông đó truy đuổi tới cùng, lại giết thêm vài người… Cứ như thế lập đi lập lại nhiều lần, đến sau đó khoảng một tháng, Trương Vân Hoa mẹ Tiết Bồng cuối cùng cũng không còn bình tĩnh được nữa, đưa Tiết Bồng đến bệnh viện khám. ... Mời các bạn mượn đọc sách Hồ Sơ Kỹ Thuật Hình Sự của tác giả Dư San San & Mèo Macchiato (dịch).