Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngủ Cùng Người Chết (Thảo Trang)

Tháng bảy cô hồn năm ấy đến trong cơn mưa dầm rả rích. Mới đầu tháng nhưng mà tro tàn của đống vàng mã đã bay khắp nơi. Người dân thị trấn quê tôi có tục lệ, từ ngày mồng một đến ngày mười bốn âm lịch, người ta sẽ cúng cháo trắng và đốt tiền giấy đều đặn để cho vong hồn của những người chết bất đắc kỳ tử, chết đường chết chợ được an ủi phần nào.

Nhiều người ở dưới thành phố đi ngang nơi đây, thấy chúng tôi cúng kiếng chỉn chu như thế thì cười, bảo rằng ở đây quanh năm yên bình, đường xá vắng vẻ, chẳng mấy khi có tai nạn giao thông thì cúng vong ngoài đường làm gì cho tốn kém?

Người khác có thể không tin, chứ riêng dân bản địa như chúng tôi thì biết rất rõ, nơi này nhiều vong hơn bất kỳ chỗ nào khác, âu cũng là bởi nhiều nguyên do.

Quê tôi vốn nằm trên trục đường quốc lộ, ngay đằng sau thị trấn là những rặng núi trùng trùng điệp điệp. Chúng đều hoang vu hẻo lánh đến mức, muốn đi từ nhà này sang nhà khác phải mất nửa ngày đường. Tôi còn nhớ, có những năm lũ quét bất ngờ ập đến, từ trên cao ùn ùn đổ xuống dòng sông cuồn cuộn chảy toàn là đất đá, cây cối, lợn gà của người dân trên bản.

Trong dòng nước đục ngầu ấy, còn có cả những xác chết bị cuốn. Cơn lũ quét đi qua, mấy chú bộ đội biên phòng cùng tổ công tác cứu nạn lại căng mình tìm kiếm trong đống bùn đất đổ nát hoang tàn ấy những xác người còn xót lại. Tìm mua: Ngủ Cùng Người Chết TiKi Lazada Shopee

Có lần, chính mắt tôi trông thấy hai cái xác bị cụt đầu mắc kẹt giữa hai thân cây cổ thụ, hai tay vẫn còn chột chặt với nhau, chân bị kẹp trong đống đất đá. Chú Bảo làm nhiệm vụ kiểm lâm ở sát vách nhà tôi phải huy động thêm hai anh em nữa, bê hết khối đá dưới chân họ, sau đó mới dùng kéo để cắt đứt sợi dây cột trên tay, cuối cùng mới hạ được cỗ thi hài kia xuống. Mọi người suy đoán rằng, có lẽ hai người này không muốn bị lạc mất nhau khi chạy lũ, nên mới cột chặt hai tay lại như vậy, cuối cùng đành chết oan cả đôi.

Ngoài hai xác chết ấy, tôi còn thấy cơ man thi hài của đồng bào sống ở thượng nguồn, thậm chí có khi người ta còn vớt được những người lái buôn xấu số, không may bỏ mạng giữa đường. Mỗi một cơn lũ qua là bãi tha ma dành cho xác chết vô danh lại có thêm nhiều nấm mồ mới. Có nhiều thi hài được người nhà lặn lội lên nhận diện, cũng có thi hài bị bỏ lại mãi mãi nơi đại ngàn, có khi cũng chẳng còn ai nhớ đến.

Chính vì thế mà cứ đến tháng bảy âm lịch hàng năm, trong thị trấn lúc nào cũng nghi ngút khói nhang, giấy tiền vàng mã bay khắp nơi. Vào ngày đúng ngày rằm, các cụ bô lão sẽ trịnh trọng điều hành lễ tế vong hồn vất vưởng, sau đó sẽ đốt một thuyền chở đầy hình nhân rồi để mặc cho gió bay khắp nơi. Đến sáng ngày mười sáu âm lịch thì pháp sự mới được xem là viên mãn...……

Tháng cô hồn năm tôi học lớp mười, trời đổ mưa liên tục. Cơn mưa dầm dề kéo dài mấy ngày, việc đi học của tôi cũng gặp nhiều khó khăn. Vào những ngày trời khô ráo, tôi hay đạp xe băng qua con đường mòn trong rừng để đi tới trường. Con đường này tuy vắng vẻ, nhưng lại rút ngắn quãng đường đi học của tôi đáng kể. Những ngày trời mưa, dù chỉ lác đác vài hạt mưa thôi, tôi cũng vẫn phải đạp xe trên đường quốc lộ, cũng là con đường băng ngang qua căn nhà quỷ trạch của gia đình tôi. Đường này tuy dễ đi, nhưng lại xa hơn hẳn đường mòn. Thêm vào đó, việc đi trong rừng vào ngày mưa sẽ nguy hiểm hơn gấp bội.

Người ta có câu nói “Người đi biển sợ bão, người đi rừng sợ mưa”, giông bão ngoài khơi xa như thế nào, thực tình tôi không biết rõ. Thế nhưng với cánh cửu vạn lấy hàng ngoài biên giới thì mưa rừng lúc nào cũng là một cơn ác mộng. Mưa sẽ làm cho đất dưới chân trở nên lầy lội, trơn trượt khó đi. Sau khi mưa, khí hậu ẩm ướt, rắn rết bò ra ngoài hang kiếm ăn khiến cho cánh đi rừng lại càng phải cảnh giác hơn gấp bội, vì đôi khi chỉ cần sơ sảy một chút mà đạp nhầm vào rắn thì chỉ còn nước vong mạng. Ngày trước khi bố mẹ tôi còn sống, lúc nào trong tủ thuốc của gia đình cũng có sẵn một bộ giác hút nọc rắn, phòng trường hợp không may.

Thế nhưng đối với tôi, những rủi ro đó đều chẳng là gì khi mỗi lần đi đến trường, tôi lại phải đi ngang căn nhà cũ đã từng ở trước đây. Bao nhiêu năm qua nó vẫn vậy, vẫn là ngôi nhà có giàn hoa hồng leo ở phía trước, chỉ có điều giờ không còn ai dám lai vãng nữa. Tôi đã cố tình đạp xe qua nhiều lần, nhất là vào những đêm rằm trăng sáng, nhưng chẳng hề thấy vong hồn của bố mẹ tôi như người ta đã đồn thổi. Cả mười lần đều không thấy cả mười, lâu dần tôi thất vọng, không còn muốn đứng ngoài cửa ngóng đợi bố mẹ hiện về nữa. Mỗi lần như thế, bà nội tôi đều biết cả. Cho đến một ngày nọ….

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ngủ Cùng Người Chết PDF của tác giả Thảo Trang nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Chiết Chi (Khốn Ỷ Nguy Lâu)
Khi Đoàn Lăng và Lục Tu Văn gặp lại, Lục Tu Văn đã bị phế bỏ võ công, thân lại trúng kịch độc, thầy thuốc nói chắc không sống qua được nửa năm. Còn Đoàn Lăng khi đó, nhờ có công diệt trừ ma giáo mà đã vang danh thiên hạ. Cảnh còn người mất, nhưng Lục Tu Văn lại chẳng để trong lòng, chỉ mỉm cười bảo với Đoàn Lăng, hắn hái cho y một cành hoa đào, y sẽ dẫn hắn tới chỗ Lục Tu Ngôn. “Bẻ giúp ta một cành đào.” “Ta muốn cành ở trên cao nhất, đơm hoa đẹp nhất.” Kí ức mà Đoàn Lăng không bao giờ có thể quên được, là một đêm nọ, có người bất chấp nguy hiểm mà trộm lệnh bài của giáo chủ ma giáo đưa cho hắn, giục hắn mau trốn khỏi đây. Người đó thoạt nhìn vô cùng chật vật, chắc chắn khi giáo chủ truy ra, y sẽ sống không bằng chết. Thế nhưng, y không quan tâm, chỉ một lòng muốn Đoàn Lăng rời khỏi ma giáo. Tìm mua: Chiết Chi TiKi Lazada Shopee Khoảnh khắc từ biệt, y nhón chân hôn lên môi hắn một cái. Sau đó, nụ hôn này đã trở thành kỉ niệm khắc cốt ghi tâm của Đoàn Lăng. Hắn biết tên người nọ, người nọ là Lục Tu Ngôn. Là người hắn mang ơn, cũng là người khiến hắn rung động.*** Lục Tu Văn và Lục Tu Ngôn là anh em sinh đôi, gần như không có ai có thể phân biệt được hai người, thế nhưng Đoàn Lăng có thể. Đoàn Lăng chỉ biết, người đối xử tốt với mình là Tu Ngôn, còn người hay bắt nạt mình là Tu Văn. Kể cả khi Lục Tu Văn cố ý mặc đồ của Lục Tu Ngôn để giả trang thành đệ đệ, hắn vẫn có thể nhận ra. Đoàn Lăng vô cùng tự tin với con mắt của mình, hắn có thể phân biệt được hai người, trăm lần như một, không chút sai sót. Thế nhưng vào thời khắc quan trọng nhất, hắn lại nhìn nhầm. Đoàn Lăng luôn nghĩ Lục Tu Ngôn là người đã cứu mình khỏi ma giáo, không màng đến tính mạng bản thân mà trộm lệnh bài của giáo chủ giúp hắn thoát thân, còn mình thì ở lại cam tâm tình nguyện mà chịu phạt. Vì thế sau khi ra khỏi ma giáo, Đoàn Lăng một lòng tu luyện, chỉ muốn mau chóng trở nên mạnh mẽ, lật đổ ma giáo, cứu Tu Ngôn ra. Mười năm, Đoàn Lăng luôn tâm tâm niệm niệm Lục Tu Ngôn; hay nói đúng hơn, hắn cứ nhớ mãi không quên người đã cứu hắn khỏi ma giáo năm đó. Mười năm, vì trộm lệnh bài của giáo chủ, Lục Tu Văn ở lại ma giáo bị phế hết võ công, trở thành vật thí nghiệm thuốc nhưng trong lòng vẫn chưa từng quên Đoàn Lăng. Chính vì hiểu nhầm Lục Tu Ngôn mới là người cứu mình, nên Đoàn Lăng đối với Lục Tu Văn vẫn chẳng mặn mà gì cho cam. Y như cái lúc còn ở ma giáo, hắn ghét Lục Tu Văn vì y luôn sai xử, làm khó mình. Mười năm sau Đoàn Lăng quả thực đã đánh cho ma giáo đại thương, thế nhưng người hắn tìm được chẳng phải Lục Tu Ngôn mà hắn tâm tâm niệm niệm, mà là Lục Tu Văn. Lục Tu Văn bây giờ không còn là Lục Tu Văn năm đó, là đệ tử kiêu ngạo nhất của giáo chủ ma giáo, mà là một người đang gần đất xa trời, trúng phải kịch độc, võ công bị phế. Thế nhưng Lục Tu Văn vẫn yêu Đoàn Lăng vô cùng. Yêu đến mức dù hắn có hiểu nhầm chuyện năm đó, cũng không một lời giải thích, chỉ cười cợt làm như không có chuyện gì, một bộ dáng vô tâm vô phế. Yêu hắn đến mức vì biết mình trúng độc không còn sống được bao lâu nữa, nên quyết định mang theo bí mật cùng lệnh bài năm nào xuống mồ. Yêu hắn đến mức dù bị hắn nhận nhầm là Tu Ngôn, nhưng vẫn nguyện ý trao thân cho hắn. Cuộc đời Lục Tu Văn chỉ đối xử thật lòng với hai người, một người là Lục Tu Ngôn - em trai song sinh của y, còn người thứ hai là Đoàn Lăng. Nhưng Đoàn Lăng lại không biết.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chiết Chi PDF của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
3000 Câu Ca Dao Tục Ngữ Tổng Hợp (Sưu Tầm)
CA DAO là thơ ca DÂN GIAN VIỆT NAM, được truyền miệng dưới dạng những câu hát không theo một điệu nhất định, phổ biến theo thể thơ lục bát, diễn tả đời sống nội tâm của con người. Đúc kết kinh nghiệm dân gian, những bài học làm người quý báu. Ca dao mang đậm bản sắc văn hóa truyền thống của dân tộc Việt Nam. Mời quý vị cùng thưởng thức 3000 câu ca dao tục ngữ được tổng hợp theo chủ đề. Ca dao về cha mẹ, ca dao về đất nước, ca dao về địa danh, ca dao về tình yêu đôi lứa, ca dao về vợ chồng thủy chung, ca dao về kinh nghiệm dân gian, ca dao về thầy cô, ca dao về nghĩa nhân, ca dao về đối nhân xử thế, ca dao về tình yêu dở dang, ca dao về vùng miền, ca dao tinh hoa xứ sở, ca dao hài hước châm biếm. Nghe ca dao thư giãn, nghe ca dao ru ngủ êm ái nhẹ nhàng, nghe ca dao bồi dưỡng tâm hồn. Giọng đọc Tuệ Ngọc Vân Vân hi vọng mang đến những cung bậc cảm xúc cho các bạn qua các tác phẩm văn thơ nước nhà. Tìm mua: 3000 Câu Ca Dao Tục Ngữ Tổng Hợp TiKi Lazada Shopee Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook 3000 Câu Ca Dao Tục Ngữ Tổng Hợp PDF của tác giả Sưu Tầm nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Ca Dao, Tục Ngữ, Thành Ngữ Việt Nam (Sưu Tầm)
Bầu ơi thương lấy bí cùng, Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn. Anh đi anh nhớ quê nhà, Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương. Ta về ta tắm ao ta, Tìm mua: Ca Dao, Tục Ngữ, Thành Ngữ Việt Nam TiKi Lazada Shopee Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn. Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh, Nước Tháp Mười lấp lánh cá tôm. Ai đi Châu Đốc, Nam Vang, Ghé qua Đồng Tháp bạt ngàn bông sen. Đường đi xa lắm ai ơi, Nước non ngàn dặm, bể trời mênh mông. Nhà tôi nghề giã, nghề sông, Lặng thì tôm cá đầy trong, đầy ngoài, Cá trắng cho chí cá khoai, Còn như cá lẹp cá mai cũng nhiều. Sông Vàm Cỏ nước trong thấy đáy, Dòng Cửu Long xuôi chảy dịu dàng. Ai về Mỹ Thuận, Tiền Giang, Có thương nhớ gã đánh đàn năm xưa? Bến Tre dừa ngọt sông dài, Nơi chợ Mỏ Cày có kẹo nổi danh. Kẹo Mỏ Cày vừa thơm vừa béo, Gái Mỏ Cày vừa khéo vừa ngoan. Anh đây muốn hỏi thiệt nàng, Là trai Thạnh Phú cưới nàng được chăng? Bước xuống Bắc Mỹ Tho thấy sóng xô nước đẩy, Bước lên bờ Rạch Miễu thấy nước chảy cây xanh. Anh biết chắc nơi đây là đất Châu Thành, Đò từ Đông Ba, đò qua Đập Đá, Đò từ Vĩ Dạ, thẳng ngã Ba Sình. Lờ đờ bóng ngã trăng chênh, Tiếng hò xa vọng, nhắn tình nước non.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ca Dao, Tục Ngữ, Thành Ngữ Việt Nam PDF của tác giả Sưu Tầm nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Thắp Đèn Ngắm Trăng (Phong Nhã Tịnh Văn)
"Chiến ca, bánh trứng sữa hôm nay cháy hàng, tuyệt thật!" Tiểu Thanh nhìn Tiêu Chiến cười như được mùa, nụ cười rạng rỡ đến độ ánh nắng xuyên qua ô cửa kính còn không bằng nét khai hoa trên môi cậu ấy. "Nhờ vào em cả đấy, Tiểu Thanh!" Nói một chút về Tiểu Thanh, cậu nhóc có vẻ ngoài ưa nhìn, vóc người nhỏ nhắn, khuôn mặt lúc nào cũng mang theo ý cười, cách bắt chuyện lại vô cùng tự nhiên, chẳng trách ai đến đây cũng đều yêu quý cậu. Cửa tiệm bánh của Tiêu Chiến nằm trên một con phố nhỏ, không quá đông đúc so với các nơi khác ở thị trấn này. Thoạt nhìn từ ngoài vào, điểm thu hút chính là thiết kế có phần bán cổ điển, tone màu trắng làm chủ đạo, nền gạch caro đen trắng đan xen, trên mỗi bàn đều đặt một chậu hoa cải vàng, rèm cửa cũng được tạo nên từ những họa tiết cải vàng nghiêng mình đu đưa theo gió, tạo cảm giác vừa thanh tao lại vô cùng dễ chịu. Tìm mua: Thắp Đèn Ngắm Trăng TiKi Lazada Shopee Nếu không nói ít ai nghĩ rằng chủ tiệm lại là một nam nhân, đã vậy còn là một mỹ nam thịnh thế. Ngồi một góc nơi đây ngắm nhìn con đường rợp bóng tử đinh hương, thỉnh thoảng lại vô tình bắt gặp vài cặp đôi đang hẹn hò nắm tay nhau nói cười vui vẻ, hay vài nhóm bạn bè vô nghĩ, vô lo trò chuyện đến quên cả đất trời. Cảm giác này quả thật không tệ. Tiệm bánh của Tiêu Chiến kinh doanh rất tốt, khách đến phần vì mỗi một chiếc bánh của tiệm đều rất ngon, mùi vị đặc trưng, dù là các loại bánh quen thuộc chỉ cần do Tiêu Chiến làm ra đều trở nên vô cùng khác biệt. Phần đặc biệt còn lại chính là vì chủ nhân nơi này. Chỉ cần nhìn dáng vẻ Tiêu Chiến đón chào khách, nhẹ nhàng mang bánh đến từng bàn, cẩn thận sửa lại mảnh rèm cửa bị gió thổi bay, hay chỉ đơn giản nhìn anh chăm sóc luống cải vàng trước cửa tiệm cũng đủ làm người khác không cách nào rời mắt. Cảnh vật xung quanh dù u tối đến đâu, chỉ cần Tiêu Chiến xuất hiện mọi thứ đều trở nên rực rỡ như ánh mắt trời. Thế nhưng, ở người này luôn tồn tại hai thái cực đối lập, thoạt nhìn có vẻ rất đơn thuần, gần gũi, nhìn lâu một chút lại thấy vô cùng xa cách, cảm giác mang lại phía sau chính là nỗi cô độc đơn phương, dù cố gắng đến mấy cũng không thể chạm vào nơi sâu thẳm đó. Tiểu Thanh bên cạnh Tiêu Chiến suốt một thời gian dài, trừ những lúc anh tất bật với công việc, sẽ có lúc vô tình trông thấy Tiêu Chiến ngồi lặng lẽ một góc, mắt hướng về khoảng không vô định nào đó, căn bản không thể đoán được lúc đó trong đôi mắt người này, tột cùng là đang nghĩ về điều gì. Cửa tiệm giờ cao điểm bắt đầu đông khách. Thanh âm khách hàng rôm rả trước quầy bánh lấn át cả tiếng nhạc đang phát. Trước cửa tiệm có một dãy bàn ghế được kê cao, hướng tầm mắt ra bên ngoài liền ngắm trọn ánh chiều tà rơi trên tán tử đinh hương. Thi thoảng vắng khách, Tiêu Chiến sẽ dành chút thời gian chăm sóc luống cải vàng trước cửa tiệm. Thời điểm đó, ánh nắng chiều nhàn nhạt phủ lên người anh tựa như một bức tranh không thực mà bất kể cô gái nào ngang qua cũng muốn ngắm nhìn lâu hơn một chút. "Tiêu Chiến, em thích anh.. vô cùng vô cùng thích anh."Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Thắp Đèn Ngắm Trăng PDF của tác giả Phong Nhã Tịnh Văn nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.