Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dưới Cánh Thiên Thần Rượu (Jerzy Plich)

LỜI NGƯỜI DỊCH

Jurus, nhân vật chính của tiểu thuyết, cũng là nhân vật dẫn chuyện, là một nhà văn, một con nghiện - nghiện rượu. Nhà văn “sâu rượu” này tổng cộng đã có tới mười tám lần đến cai nghiện tại Trung tâm cai nghiện rượu. Cứ sau mỗi lần ra viện Jurus lại tái nghiện, lại say xỉn, lại bất tỉnh, và khi tỉnh dậy lại thấy mình đang ở Trung tâm cai nghiện rượu. Đến nỗi bác sĩ Granada, Giám đốc Trung tâm, không muốn nhận Jurus nữa, vì ông bất lực, cho rằng anh ta không chịu cai rượu, không thể cai rượu, lại còn bướng bĩnh, cãi lấy được - thưa bác sĩ, làm gì có chuyện sống lâu và hạnh phúc mà lại không uống rượu nào? Trung tâm cai nghiện rượu là nơi thu dung những bợm rượu, những sâu rượu “chiến tích đầy mình”, nam có, nữ có. Họ là nhà văn, giáo sư, giáo viên, doanh nhân, cử nhân, sinh viên, lái xe, thợ cắt tóc... được gán cho những biệt danh dài lê thê nghe rất kêu: Nhà Thám Hiểm Colombo, Vua Đường, Cá Nhân Lao Động Tiên Tiến, Tên Khủng Bố Hiếm Có Trên Trần Đời, Nữ Hoàng Xứ Kent... Mỗi lần bác sĩ Granada hỏi, vì sao họ lại uống rượu, thì họ đưa ra cả ngàn lý do để biện minh, khiến bác sĩ bực mình, quát lớn: Các người uống rượu, vì các người uống rượu. Rồi ông chì chiết: Không một ai trong các vị sẽ lành bệnh, không một ai trong các vị sẽ cai được rượu.

Đa phần các tình tiết của tiểu thuyết diễn ra tại Trung tâm cai nghiện rượu, nơi, ngoài việc sử dụng dược phẩm, người ta còn sử dụng các liệu pháp trị bệnh, trong đó trị liệu tâm lý có vai trò cực kỳ quan trọng. Tại đây các học viên - bệnh nhân cai nghiện, hàng ngày có nhiệm vụ phải viết nhật ký cảm xúc, thực chất là những lời tự thú, tự phê về nghiện rượu, rồi đem đọc cho nhau nghe; phải lên lớp nghe giảng bài về tác hại của rượu, phải trả lời các bài trắc nghiệm, phải đối thoại trị liệu với các nữ nhân viên trị liệu, phải tham gia các cuộc họp kiểm điểm công việc thường nhật, mỗi ngày, trước khi đi ngủ phải đo nồng độ cồn bằng cách thổi vào máy thử; tuyệt nhiên không được cất giấu, sử dụng bất kỳ thứ gì có liên quan đến rượu, cồn, dù đó là nước hoa, nước khử mùi. Nghiêm ngặt đến mức các nữ nhân viên trị liệu phải thường xuyên kiểm tra tủ cá nhân của bệnh nhân-học viên cai nghiện, để tìm xem, có cồn giấu trong tuýp thuốc đánh răng, rượu trắng giấu trong vỏ chai shampoo, thuốc ngủ giấu dưới chăn, gối hay không. Cuộc “hành xác” hướng tới mục tiêu cai nghiện rượu tại trung tâm này diễn ra vô cùng cam go, cực kỳ khốc liệt, nhưng kết quả thường chẳng mấy lạc quan, vì “ngựa theo đường cũ”. Tại đây có lắm chuyện bi hài, cười ra nước mắt, chẳng hạn chuyện “đạo văn”, chuyện “người già cũng khóc” như trẻ con, chuyện trốn viện... Tuy nhiên, tất cả các bệnh nhân cai nghiện ở trung tâm, ai cũng có nét đáng yêu, đáng quý.

Lại nói về nhà văn - con nghiện Jurus, nhân vật chính của tiểu thuyết. Là một nhà văn, có tài viết lách, anh được “các bạn chiến đấu” tại trung tâm quý mến, tin yêu và nhờ vả. Tại vì anh văn hay chữ tốt cho nên họ nhờ anh “viết hộ” các bài văn tự thú về nghiện rượu, để nộp, để đọc, theo yêu cầu của trung tâm. Jurus viết theo lời họ kể, hoặc phịa ra, nhưng phải là thứ văn thật bình dân, thêm mắm thêm muối cho nó thành bài văn tự thú “thứ thiệt” của học viên. “Thù lao” thường bằng hiện vật, như chuối, cam, sôcôla, thuốc lá, nước dứa hộp, đồ ăn, vài đồng zlôty lẻ hoặc các thứ vặt vãnh khác. Dẫu sao Jurus cũng có đất “dụng võ”, tha hồ “trổ tài văn chương”, tuy “nhuận bút” chẳng bõ bèn gì. Ấy vậy mà cũng nảy sinh ối chuyện rắc rối, chẳng hạn chuyện “đạo văn” gây thù oán lẫn nhau mà Jurus cảm thấy mình cũng mắc tội. Nhưng cũng có lần anh thoát hiểm. Chẳng hạn, anh bị bác sĩ trị liệu Quasi Mojzesz alias Ja Alkohol bắt quả tang đang viết hộ “nhật ký cảm xúc” cho con nghiện - lái xe, được mệnh danh là Tên Khủng Bố Hiếm Có Trên Trần Đời, vậy mà anh vẫn bình an vô sự!?

Gia đình nhà văn Jurus là gia đình uống rượu truyền đời. Ông nội Stary Kubica, một điền chủ, khuynh gia bại sản vì nghiện rượu, phải bán con ngựa cái Fuchs yêu quý, thứ của nả có giá cuối cùng còn lại trong nhà. Jurus tâm sự với nàng Alberta Lulai: Anh uống rượu vì anh theo di truyền. Các cụ tổ nhà anh, tất cả đều uống rượu. Ông nội, ông ngoại anh uống rượu, bố anh uống rượu và mẹ anh cũng uống rượu. Anh không có chị, cũng chẳng có anh, nhưng anh dám chắc: nếu trên đời này có các chị của anh và các anh của anh thì có lẽ tất cả các chị của anh đều uống rượu, tất cả các anh của anh cũng đều uống rượu. Jurus là con nghiện, nghiện nặng, rượu đã ngấm vào máu thịt, cho nên đối với nhà văn này, cai rượu hầu như là chuyện viễn vông, vô vọng. Mười tám lần cai rượu bất thành tại trung tâm đã chứng tỏ điều này. Thường thì, sau khoảng sáu tuần điều trị Jurus lại ra viện, và rồi anh lại hành động như mọi khi, lại đến quán rượu “Dưới cánh Thiên thần Rượu”, lại đi thang máy lên nhà mình trên tầng mười hai, lại ngạc nhiên, ngỡ ngàng, đứng lặng người một hồi lâu ở ngưỡng cửa, khi thấy nhà cửa bẩn thỉu, bề bộn, đồ đạc bừa bãi, lộn xộn, cứ ngỡ rằng có kẻ đã đến ở và phá phách nhà mình khi anh vắng nhà. Jurus không hề nghĩ ra, tất cả mọi thứ “lộn tùng phèo” đó chính là hậu quả của say xỉn, của hôn mê, là do chính anh gây nên, trước khi anh lại được đưa đi cấp cứu và điều trị tại Trung tâm cai nghiện rượu. Đã có lúc anh bi quan tính rằng, với lượng rượu khổng lồ mà anh đã đổ vào trong bụng mình trong vòng hai chục năm qua, thì chỉ còn thiếu năm chai rượu nữa thôi là đủ lượng độc tố để thần chết lôi anh về nơi chín suối, thậm chí không cần đến năm mà chỉ cần ba chai. Nhưng mối tình, được gọi là tình yêu cuối cùng trước khi nhắm mắt xuôi tay của anh, với nữ “nhà thơ” Alberta Lulai, người đàn bà mặc váy màu vàng, sau này là áo màu đen, đã cứu nhà văn thoát khỏi vũng bùn nghiện ngập: Anh đi tìm tình yêu trước khi nhắm mắt xuôi tay, nhưng anh lại tìm được tình yêu ban cho anh sự sống... Em đến với anh vào thời khắc khi anh đặt dấu chấm hết lên đời mình... Đã có lúc anh muốn tự tử vì không bỏ rượu được...Khi anh nói, anh bỏ rượu vì em là anh nói thật lòng. Khi anh nói anh bỏ rượu vì chúng ta, là anh nói thật lòng. Vì không có em thì chẳng có anh, không có chúng ta thì chẳng có anh. Từ “anh” của anh không còn là số ít nữa rồi. Có lẽ tác giả của Dưới cánh Thiên thần Rượu muốn cho thấy sức mạnh của tình yêu, cái có thể biến điều không thể thành có thể. Sẽ không ngoa chút nào nếu nói, Alberta Lulai là bậc cứu tinh của Jurus. Nhờ có nàng mà Jurus đã tỉnh mộng, chọn đúng đường và làm được điều thoạt tiên tưởng chừng không tưởng: Nhưng cháu đang chọn sự sống, lúc này một tình yêu mãnh liệt như tiếng hát của ông đang cặp kè cùng cháu, tình yêu này đang cứu vớt cháu. Rốt cuộc anh có hầu như tất cả, cai được rượu, có tình yêu, có tác phẩm văn học và lại lạc quan, lại yêu đời. Anh khoe tiếp với ông nội quá cố của mình: Chứng nghiện rượu của chúng ta, thủ phạm đã giết ông, đang tách rời khỏi cháu, như da rắn đang tách rời khỏi thân rắn lột. Ông nội ơi, cháu thắng lợi rồi, cháu chia sẻ cùng ông thắng lợi này của cháu, cháu đang viết về ông, cháu đang viết về cháu, chẳng những để chứng tỏ rằng thiên tiểu thuyết thứ thiệt về cai nghiện rượu này không kết thúc bằng cái chết, trái lại, nó đang kết thúc bằng sự sống. Sự xuất hiện đầy bí ẩn, y như trong thần thoại, của nhân vật Jozef Cieslar, người tự nhận là bạn đồng môn Trường Chúa Nhật của Jurus thời thơ ấu, khiến người đọc không khỏi tò mò về thực tâm và thực chất của nhân vật này. Tìm mua: Dưới Cánh Thiên Thần Rượu TiKi Lazada Shopee

Đây là một thiên tiểu thuyết viết khá chân thật và rất thực tế, bất kể ngoa ngôn, bốc đồng và những lời mê sảng của nhân vật. Pilch đã miêu tả một cách trung thành trên giấy những suy tư, trăn trở, những dằn vặt, đau khổ của người nghiện rượu và thế giới bé nhỏ của họ.

Người ta nói, trong tiểu thuyết Dưới cánh Thiên thần Rượu, tác giả là nhân vật chính, nhân vật chính là tác giả. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn Jerzy Pilch nói rằng, ông chẳng xa lạ gì chuyện nghiện rượu. Phải chăng ông muốn viết tiểu thuyết thể loại tự sự (hay tự truyện), như là một liệu pháp cai nghiện cho bản thân mình? Trong văn học, sự thật mà không phải là sự thật, không phải là sự thật mà lại là sự thật, là chuyện thường tình. Khi bắt tay vào viết thiên tiểu thuyết này, Jerzy Pilch định xây dựng một “tác phẩm súng lục”, một “tác phẩm tối hậu thư”, cho nên ông mới tuyên bố: “tôi viết rồi tôi chết”. Ấy vậy mà thiên tiểu thuyết đã kết thúc rất có hậu, khiến người đọc lấy làm mừng, mừng cho nhân vật chính Jurus, mừng cho tác giả Jerzy Pilch. Kết thúc “có hậu” này cũng chính là nét riêng, là sự khác biệt giữa tiểu thuyết Dưới cánh Thiên thần Rượu và các cuốn tiểu thuyết khác viết về đề tài rượu, khi kết cục thường bi đát. Cho nên, tiểu thuyết Dưới cánh Thiên thần Rượu khiến người ta nghĩ tới một chức năng mới của văn học, chức năng chữa trị. Một câu hỏi được đặt ra: Phải chăng văn học là một liệu pháp? Hoặc: Phải chăng có Bộ môn tiểu thuyết trị liệu?

Rượu là một thức uống hết sức gần gũi và quen thuộc với nhiều người, nhất là nam giới - Nam vô tửu như kỳ vô phong. Nói rượu là niềm vui: - đúng, bảo rượu là nỗi buồn: - không sai. Rượu là niềm vui hay nỗi buồn, điều này hoàn toàn tùy thuộc vào mỗi người chúng ta. Tuy nhiên, nghiện rượu đang là vấn đề xã hội nhức nhối, bức xúc ngang với nạn nghiện ma túy, là nỗi khổ không riêng của một quốc gia nào [1]. Cho nên, bằng việc xây dựng hẳn một thiên tiểu thuyết về uống rượu, nghiện rượu và cai rượu, Pilch đã nhằm trúng vấn đề nóng bỏng đang là mối quan tâm của mỗi nhà, mỗi cộng đồng, mỗi quốc gia và của toàn nhân loại.

Với lối viết khoáng đạt, lắm khi trào lộng (chẳng hạn, máy vi tính thua con người trong cuộc đấu rượu, đến nỗi nôn thốc nôn tháo toàn bộ ổ cứng của mình...), bằng thủ pháp đồng hiện, hư hư thực thực, quá khứ và hiện tại đan xen như mắc cửi, lúc tỉnh, lúc say, lúc mê sảng, mộng mị và ảo giác, với ngòi bút điêu luyện và sắc sảo của mình, Pilch đã kể cho chúng ta nghe câu chuyện giàu tính nhân văn về sự sống và cái chết mà chính nhà văn từng dấn thân vào. Ông đã đưa người đọc vào thế giới kinh dị của Thiên thần Rượu, nơi ma men tác oai tác quái. Giải thưởng Nike 2001 (trị giá trên 30 ngàn đô la), giải thưởng văn học hàng năm danh giá nhất Ba Lan mà nhà văn Jerzy Pilch được nhận, là phần thưởng cao quý, khẳng định giá trị của tác phẩm và tài năng của nhà văn. Chỉ trong một thời gian rất ngắn sau khi xuất bản, Dưới cánh Thiên thần Rượu đã bán được trên 100 ngàn bản, tối hôm trước công bố giải thưởng, thì ngay sáng hôm sau, 15 ngàn bản của tiểu thuyết đã bán hết veo. Đây là tác phẩm bán chạy nhất trong số tất cả những tác phẩm văn học được tặng Giải thưởng Văn học Nike từ trước đến nay. Trong những năm vừa qua Dưới cánh Thiên thần rượu tiếp tục được tái bản nhiều lần, được bạn đọc Ba Lan và nước ngoài mến mộ. Lần tái bản gần đây nhất là vào tháng 2 năm 2012, do Swiat Ksiazki ấn hành, với bìa sách mới thiết kế, có hình chiếc cốc uống rượu dốc ngược. Dưới cánh Thiên thần Rượu đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, như: Anh, Bungari, Estonia, Pháp, Hy Lạp, Hà Lan, Litva, Đức, Nga, Xlôvakia, Serbia... Năm 2003, Dưới cánh Thiên thần Rượu đã được Nhà hát mang tên Juliusz Slowacki ở thành phố Krakow đưa lên sân khấu, nghệ sĩ Rafal Sabara đạo diễn. Vở kịch độc đáo, giàu chất “men” và mới lạ này đã được dân chúng cố đô hồ hởi đón xem.

Dịch tiểu thuyết Dưới cánh Thiên thần Rượu sang tiếng Việt, người dịch muốn mang đến cho bạn đọc nước nhà một thiên tiểu thuyết đương đại của Ba Lan về đề tài vốn rất gần gũi và quen thuộc đối với mỗi người chúng ta trong đời thường, nhưng lại chưa có mấy nhà văn bỏ công khai thác đến nơi đến chốn. Nếu người dịch không nhầm thì ngay tại Việt Nam ta “thơ say” thì có, nhưng “tiểu thuyết say” thì chưa. Mong rằng tiểu thuyết Dưới cánh Thiên thần Rượu của nhà văn Jerzy Pilch sẽ mang đến cho bạn đọc những gợi mở, những cảm xúc mới lạ, nhiều thú vị và bổ ích.

Hà Nội, ngày 15 tháng 4 năm 2012

Nhà văn, dịch giả Lê Bá Thự

Tặng Ewa-Ewenlina

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Dưới Cánh Thiên Thần Rượu PDF của tác giả Jerzy Plich nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã
Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã như một lời thức tỉnh bản thân, một lần nhìn ngắm lại chính mình, chúng ta đã thật sự một lần sống là mình, sống cho mình và sống vì mình hay chưa. Cuốn sách giúp bạn xoa dịu tâm hồn, yêu bản thân mình hơn và tìm được trạng thái cân bằng trong trạng thái vội vã. Giới thiệu tác phẩm Có bao giờ bạn tự đặt cho mình câu hỏi “Rốt cuộc tôi có đang tự tạo áp lực cho chính mình hay không?” Thật vậy cuộc sống này đừng tạo cho mình quá nhiều áp lực khó khăn. Chúng ta luôn trách móc cuộc sống này nhàm chán và cảm thấy ngột ngạt. Có phải do chúng ta vốn dĩ chưa thực sự tập trung vào cuộc sống của mình mà cứ mải miết theo đuổi những thứ phù phiếm ngoài tầm với. “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” chính là điều mà mỗi độc giả cần ngay lúc này. Giữa những ồn ào, những tất bật của dòng đời, có lúc nào bạn dừng lại và ngắm nhìn thế giới xung quanh chưa? Cuộc sống hiện đại ngày nay luôn khiến bạn tất bật chạy theo những guồng quay, không dám dừng lại dù chỉ một chút, vì sợ rằng, một khi dừng lại, bạn sẽ bị bỏ lại phía sau. Nhưng đối với tác giả, bước chậm lại không phải để bạn tụt hậu, mà để bạn vững tin và trở nên mạnh mẽ hơn để bước tiếp. Đôi nét về tác giả Cuốn sách được viết bởi Đại đức Haemin, ông sinh ra và lớn lên tại Hàn Quốc. Trước khi trở về Seoul vào năm 2015, Đại đức Haemin đã hoàn thành bằng Thạc sĩ Tôn giáo học đối chiếu tại Harvard và bằng Tiến sĩ tôn gáio tại Đại học Princeton và ở lại Mỹ giảng dạy ở đại học Hampshire, Massachusetts. Đại đức Haemin và nhiều chuyên gia đã mở trường Trị liệu về tâm hồn để an ủi và chữa lành vết thương tinh thần cho nhiều người, cũng điều trị miễn phí cho nhiều người gặp bất hạnh trong cuộc sống. Đại đức Haemin là tác giả có tầm ảnh hướng lớn đối với giới trẻ Hàn Quốc, những cuốn sách của ông đều mang lại niềm an ủi lớn lao cho nhiều người và cũng mang đến nhiều giá trị nhân sinh sâu sắc. Bên cạnh “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, “Yêu những điều không hoàn hảo” và “Những vỡ lẽ của tuổi trẻ” cũng là những tác phẩm nổi tiếng. Nội dung cuốn sách Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã Bắt đầu từng chương trong “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” là những lời trích dẫn của Đại đức Haemin, tất cả đều mang ý nghĩa tích cực. Để khi đọc, bạn có thể nhận ra rằng, thế giới này dù sao vẫn luôn có một người mong những điều tốt đẹp nhất và hạnh phúc nhất đến với bạn. Dù cho trái tim bạn có đang đau khổ nhường nào hay đang phải gắng gượng từng ngày để tiếp tục cuộc sống, cũng mong bạn hãy dành một chút yên tĩnh để ngẫm những điều mà “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” truyền tải. “Bạn nghĩ rằng thế gian này đang làm khổ bạn? Nếu bạn nghỉ ngơi, thế gian này cũng sẽ nghỉ theo” Nếu bạn cảm thấy kiệt sức hay mệt mỏi, hãy để cơ thể và tâm trí bạn có cơ hội để nghỉ ngơi. Đừng ép buộc bản thân mình quá, thế gian này 9 người thì 10 ý, nên đừng quá quan tâm đến ánh nhìn của người khác. Gạt bỏ những tham vọng được công nhận bởi người khác, hướng tâm hồn bạn tới những điều thiện, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Mang theo tư tưởng Phật giáo trong từng trang sách, “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” chỉ cho bạn thấy rằng: mọi việc nên nhìn theo cách giản đơn, thế gian không ai bắt bạn phải trở nên bận rộn, mọi việc bạn làm, mọi suy nghĩ đều do chính bản thân bạn gieo vào tâm trí. “Những mối quan hệ giống như bếp lửa. Phải biết điều tiết khoảng cách, không nên đến quá gần, cũng không nên đi quá xa” Không ai là hoàn hảo trên thế gian này, mỗi cá nhân đều có những khuyết điểm riêng, vì vậy, “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” khuyên bạn hãy luôn tha thứ cho người khác. Tha thứ vì chính bản thân bạn. Oán hận người khác cuối cùng người mệt mỏi hay đau khổ đều là chính bạn, dù cho bạn cảm thấy thật bất công, không thể chấp nhận thì hãy cứ tha thứ, để sau này khi nghĩ lại, tâm hồn bạn sẽ cảm thấy thanh thản và nhẹ nhàng. Chúng ta sống cần có người thân, gia đình, bạn bè và đồng nghiệp, không ai sống cô độc trên đời này mà cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Hãy cố gắng duy trì những mối quan hệ tốt đẹp, xin lỗi người khác một câu để tránh khỏi những tranh cãi, nếu người khác ghét bỏ và không tôn trọng bạn, hãy quên đi và dành thời gian gặp gỡ những người mới, xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp hơn. “Cuộc sống không phải cuộc chiến cạnh tranh với những người khác, mà là cuộc chạy đua trường kỳ với chính bản thân mình” Ngôn từ nhẹ nhàng trong “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” nhắc bạn rằng: bạn sinh ra đã là một món quà, mỗi một người có giá trị riêng. Giá trị của bạn không thể đo đếm bằng điểm số, số tiền bạn có được hay bằng trình độ học vấn. Hãy cố gắng làm chính mình, làm những điều mình có thể mà không phải dựa trên sự so sánh với người khác, người khác không sống cuộc đời của bạn, mà là bạn sống cho chính mình, hãy để bản thân tự do làm những điều có ý nghĩa bằng cách thật dũng cảm và chăm chỉ tìm hướng đi cho bản thân. “Đừng quá để tâm đến ánh nhìn của người khác, cũng đừng quá phân vân giữa cái này và cái kia” Ngưỡng cửa của tuổi 30 khiến bạn nhìn lại mình đã làm được những gì và có một điều đau lòng rằng bạn luôn cố gắng chạy theo để được như người này hay người khác. Bạn hãy tự lựa chọn cách sống của mình vì thực ra những người xung quanh họ thường không để ý đến bạn như bạn nghĩ, họ thường quá bận rộn với cuộc sống của bản thân họ rồi, những lời họ nói về bạn chỉ dừng lại khi bạn ở đó, họ sẽ không suy nghĩ quá nhiều về bạn. Vì vậy, thay vì sống làm vừa lòng người khác, hãy sống là chính mình, cố gắng và nỗ lực trong cuộc sống mà không làm tổn hại đến người khác, điểm cuối cùng trong hành trình của cuộc đời bạn suy cho cùng chỉ là tìm thấy điều khiến bản thân bạn hạnh phúc. “Tình yêu là món quà quý giá của cuộc sống. Dù ta có muốn hay không, nó luôn như một vị khách bất ngờ tìm đến với ta” Trong cuốn sách “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, Đại đức Haemin có nói rằng “Tình yêu không phải cứ nỗ lực là có được”, chúng ta ai cũng xứng đáng được yêu thương, tất cả chúng ta đều bình thường như thế. Có tình yêu, cuộc sống sẽ trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn, không có tình yêu, thời gian trôi qua như hư vô, nhưng hãy kiên nhẫn chờ đợi mối nhân duyên của mình. Đừng vì cô đơn mà yêu một cách tạm bợ. “Chính trái tim ta cũng không thuận theo ý ta, thì ta lấy gì để có thể lay chuyển người khác” Khi tâm hồn bạn nổi bão giông, những bức bối xuất hiện và những cảm xúc tiêu cực cứ thế lớn dần, đừng cố không chế hay tìm cách kìm kẹp những cảm xúc của bạn. Hãy học cách hiểu tâm trí của mình, làm bạn với tâm trí của mình, khi thấu hiểu bạn sẽ thấy tất cả những cảm xúc chỉ chạy theo sự bộn bề của thế gian, nếu tâm hồn bạn lắng lại, bước sang một bên để nhìn vào chúng, thì chẳng qua chúng cũng chỉ là những cảm xúc trống rỗng mà thôi, khi hiểu được điều đó, tâm trí bạn sẽ an yên. “Tôi không sợ chuyện mình già đi, nhưng tôi sợ nhiệt huyết của mình sẽ dần nguội lạnh” “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” mong bạn giữ nhiệt huyết của mình, nhưng bạn hãy điều chỉnh nhiệt huyết đó để không trở thành gánh nặng cho người khác. Mỗi người đều có nhu cầu và mong muốn hạnh phúc, đều có lý tưởng của riêng mình, đừng vì cái tôi của bản thân mà bỏ mặc suy nghĩ của người khác. Cũng đừng cố chứng minh mình đúng trong mọi vấn đề và để cảm xúc lấn át. Sau cùng, bạn giành được gì nếu bạn chiến thắng trong một cuộc trò chuyện? Cùng lắm chỉ là sự xa cách và khiến ai đó bị tổn thương mà thôi. “Hãy biết chấp nhận. Cho dù mọi việc có không theo ý ta cũng đừng nổi giận mà hãy mở lòng mình chấp nhận nó” Khi nhắc đến tôn giáo trong “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, Đại đức Haemin đã khẳng định “Tôn giáo vốn là thứ mang lại tình yêu và sự yên bình trong tâm hồn.”, nhưng do giá trị quan khác nhau, hay niềm tin vào tôn giáo của riêng họ mà gây ra nhiều vấn đề phiền não. Sau cùng, mỗi tôn giáo đều có điểm chung là hướng thiện và hàn gắn những nỗi đau, thay vì tranh cãi, hãy chân thành tìm hiểu và tôn trọng những tôn giáo khác. Trân trọng sự khác biệt của từng tôn giáo, hay từng khía cạnh trong đời sống, nhận ra những cái hay, cái đẹp để tiếp thu là bài học đáng quý mà Đại đức Haemin đã dạy cho mọi người. Review sách Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã Cuốn sách dành cho những ai đang cảm thấy cô đơn, lạc lối giữa dòng đời hối hả; dành cho những con tim đang cảm thấy bị tổn thương; dành cho những con người chẳng biết mình sẽ là ai trong xã hội của ngày mai. Cuốn sách như một liều thuốc chữa lành cho tâm hồn của họ – những con người thực sự cần nó. Thế gian vội vã hay do tân trí bạn quá bận rộn? (Ngọc Trâm) Chính xác đây là lần thứ tư mình sở hữu cuốn sách này. Lần đầu tiên, mình được tặng bởi một người bạn trong giai đoạn mình thực sự gặp những trúc trắc trong cuộc sống: về tình yêu, về sự nghiệp, về những ngột ngạt trong chính những mối quan hệ xung quanh. Và thực sự, những điều mà Đại đức Hae Min viết trong cuốn sách đã như một phương thuốc chữa lành giúp mình vượt qua giai đoạn khó khăn ấy. Lần thứ hai, một người anh, một người tiền bối đã tình cờ tặng mình trong một lần cả hai chuyện trò. Tới lúc ấy, mình thực sự coi cuốn sách như là một “tín hiệu” gì đó mà vũ trụ này đã thực gửi mình, để mình có niềm tin hơn khi đứng trước nhân gian. Lần thứ ba, mình mua cuốn sách tặng một người bạn của mình. Bởi mình tin là đã đến lúc sức mạnh của cuốn sách cần được lan toả. Và mình cũng tin một khi đã lật mở những trang sách mà Đại đức Hae Min đã viết, bản thân mình dường như đã có một thoả ước nào đó với cuốn sách, rằng mình phải có sứ mệnh giúp mọi người thấu hiểu được những gì mà mình đã cảm nhận và lĩnh hội được. Lần thứ tư này cũng vậy. Mình đã mua và gửi tặng đến một người bạn khác nữa của mình, khi mình nhìn thấy cậu ấy cũng đang gặp những khó khăn, hệt như giai đoạn mà lần đầu tiên, cuốn sách này đã tìm đến mình. Kì thực, mình chưa đọc hết cuốn sách. Ngay cả khi đã hai lần mình thực sở hữu cuốn sách và đến giờ chúng vẫn ngăn nắp trên giá sách của mình, ở những vị trí dễ “với-đọc” nhất. Mình chỉ thực sự tìm đến cuốn sách khi mình gặp một vấn đề cụ thể nào đó. Cuốn sách chia thành từng chương, là từng vấn đề mà bất kì người trưởng thành nào cũng đã, đang và sẽ gặp phải. Vậy là, khi mình trúc trắc trong tình yêu, mình sẽ lật mở chương sách viết về tình yêu. Khi mình khó khăn trong cuộc sống, mình sẽ lật mở chương sách viết về cuộc sống… Cứ thế, mình luôn tìm đến cuốn sách khi mình cảm thấy cuộc sống chông chênh, cuộc đời nhoài mệt. Nhờ đó, cuốn sách đối với mình luôn mang lại những bài học mới mẻ, màu nhiệm, không nhàm tai, không giáo điều. (Hồng Thái)
80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới
80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới 80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới – Jules Verne 80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của Juyn Vecnơ. Đây là một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Viễn tưởng ở chỗ nó đi trước thời gian, nó thực hiện một điều chưa thực hiện được. Bởi vì trước kia các nhà du hành phải đi vòng quanh trái đất mất 300 ngày: thời Juyn Vecnơ, với những phương tiện mới như tàu hỏa, tàu thủy… có tờ báo đã thử làm chuyện vui, tính toán các chặng đường cộng lại thành 80 ngày. Tuy nhiên đó mới chỉ là một thời gian lý thuyết, bằng những tính toán sít sao trên giấy. Trên thực tế sẽ vấp ngã phải hàng ngàn vụ bất trắc do tổ chức giao thông còn bấp bênh và những vụ cướp tàu thường xảy ra ở nhiều vùng hoang vu lạc hậu, do những tai nạn tàu xe trục trặc máy móc, do những trận giông bão và sương mù trên biển. v.v… Thế nhưng Philíat Phốc – nhân vật chính của tác phẩm – dám đánh cuộc đi vòng quanh thế giới trong thời hạn ấy. Có thể bạn sẽ thích: Tiếng gọi nơi hoang dã Những Cuộc Phiêu Lưu Của Tom Shawyer Dế Mèn Phiêu Lưu Ký Câu chuyện bắt đầu ở London vào ngày 2 tháng 10, 1872. Phileas Fogg là một người đàn ông giàu có, cô độc, chưa lập gia đình với nhiều thói quen bình thường. Nguồn gốc của tài sản của ông ta không ai biết và ông sống khá khiêm tốn. Ông đã sa thải người tùy tùng trước đây, James Forster, vì đem đến nước cạo râu lạnh hơn 2 độ so với thường lệ. Ông thuê người tùy tùng mới tên là Passepartout, một người Pháp khoảng 30 tuổi. Sau đó cùng trong ngày tại Câu lạc bộ Cải cách, ông tham gia vào một cuộc tranh cãi về một bài báo trên tờ nhật báo The Daily Telegraph, nói rằng với việc mở ra một đoạn đường sắt ở Ấn Độ mới, bây giờ người ta có thể đi vòng quanh thế giới trong 80 ngày. Tính toán này đã không tính vào những việc thực dụng như những rắc rối khi đi tìm phương tiện di chuyển, nhưng Fogg chắc chắn rằng với đầu óc tính toán siêu phàm của ông, ông có thể làm được điều đó. Ông chấp nhận một cá cược giá trị £20.000 với các thành viên trong câu lạc bộ, mà ông sẽ nhận được nếu ông đi vòng quanh thế giới trong 80 ngày.
Đất rừng phương Nam
Đất rừng phương Nam Đất rừng phương Nam là tiểu thuyết của nhà văn Đoàn Giỏi viết về cuộc đời phiêu bạt của một cậu bé tên An. Bối cảnh của tiểu thuyết là các tỉnh miền Tây Nam Bộ, Việt Nam vào những năm 1945, sau khi thực dân Pháp quay trở lại xâm chiếm Nam Bộ. Câu chuyện mượn hình ảnh một cậu bé bị lưu lạc trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp ở Nam bộ để giới thiệu Đất rừng Phương Nam. Nơi đó, một vùng đất vô cùng giàu có, hào phóng và hùng vĩ với những con người trung hậu, trí dũng, một lòng một dạ theo kháng chiến. Đất rừng phương Nam – Đoàn Giỏi Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi như một xã hội của miền sông nước Tây Nam bộ thu nhỏ. Bởi ở nơi đó, người đọc đã tìm thấy hình ảnh người dân của vùng đất phương Nam từ sông Tiền, sông Hậu trải dài đến Kiên Giang – Rạch Giá, rồi xuống tận rừng U Minh, sau đó dừng lại ở Năm Căn Cà Mau. Bối cảnh trong Đất rừng phương Nam là cả một đất trời thiên nhiên ưu đãi, cánh đồng bát ngát mênh mông, sóng nước rì rầm, rừng rậm bạt ngàn trù phú, thú rừng hoang dã muôn loài… Cậu bé Nguyễn An sống cùng với cha mẹ tại thành phố những ngày sau ngày độc lập 2-9-1945. Thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Việt Nam, đổ quân vào Nam Bộ. Pháp mở những trận đánh khiến cho những người dân sống tại các thành thị phải di tản. An và ba mẹ cũng phải bỏ nhà bỏ cửa để chạy giặc. Cậu nhớ đến một anh bạn đi tàu đã tặng cậu chiếc la bàn mà không kịp mang theo. Theo cha mẹ chạy hết từ vùng này tới vùng khác của miền Tây Nam Bộ. An kết bạn cùng với những đứa trẻ cùng trang lứa và có một cuộc sống tuổi thơ vùng nông thôn đầy êm đềm. Nhưng cứ vừa ổn định được mấy bữa thì giặc đánh tới nơi và lại phải chạy. Trong một lần mải chơi, giặc đánh đến và An đã lạc mất gia đình. Cậu trở thành đứa trẻ lang thang. Ở nơi chợ búa này cậu gặp những người đầu tiên cứu mạng mình. Dì Tư béo bảo cậu về làm giúp cho quán ăn của dì. Thế là từ đó cậu có nơi nương tựa, không còn phải chịu cảnh đói khổ qua ngày. Tại quán ăn dì Tư béo, An có cơ hội tiếp xúc với nhiều người: anh Sáu tuyên truyền, những anh bộ đội, những kẻ Việt gian bán nước như vợ chồng Tư Mắm, những người nông dân chân chất như lão Ba Ngù… Vợ chồng Tư Mắm làm nghề bán mắm dọc các con kênh rạch. Vợ Tư mắm là một người đàn bà rất xinh đẹp, bà ta muốn mua chuộc An làm tay sai. Một buổi tối An vô tình đọc được những dòng chữ tiếng Pháp viết trong cuốn sổ của vợ chồng Tư Mắm. An biết rằng hai bọn họ là Việt gian. Khi họ hỏi thì An đối đáp rất thông minh rằng mình thấy nó đẹp mà chả hiểu gì. Nhưng dì Tư sau đó lại bảo rằng An biết tiếng Pháp. Vì thế An chạy trốn, hai vợ chồng Tư Mắm đốt cháy quán dì Tư rồi bỏ đi.
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không – Paul Kalanithi Một người bình thường khi biết mình mắc bệnh ung thư sẽ không khỏi bàng hoàng tuyệt vọng. Nhưng một bác sĩ được đào tạo để chữa bệnh cho người khác khi biết mình mắc bệnh ung thư sẽ phản ứng và chống chọi ra sao? Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không là tự truyện của một bác sĩ bị mắc bệnh ung thư phổi và qua đời trên giường bệnh. Câu chuyện cảm động về cuộc đời vị bác sĩ này từ khi mới bắt đầu học ngành y, tiếp xúc với bệnh nhân cho tới khi phát hiện ra mình bị ung thư và phải điều trị lâu dài sẽ được thuật lại qua cuốn sách này. Viết lên từ chính cuộc đời mình nên câu chuyện của anh đã được thuật lại theo một phong cách mượt mà, dung dị và đầy cảm xúc. Độc giả cũng được hiểu thêm về triết lý sống, triết lý nghề y của Kalanithi, thông qua ký ức về những ngày anh còn là sinh viên, rồi thực tập, cho đến khi chính thức hành nghề phẫu thuật thần kinh. Phớt lờ tất cả Bơ đi mà sống Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao Buồn Làm Sao Buông “Đối với bệnh nhân và gia đình, phẫu thuật não là sự kiện bi thảm nhất mà họ từng phải đối mặt và nó có tác động như bất kỳ một biến cố lớn lao trong đời. Trong những thời điểm nguy cấp đó, câu hỏi không chỉ đơn thuần là sống hay chết mà còn là cuộc sống nào đáng sống.” – Kalanithi luôn biết cách đưa vào câu chuyện những suy nghĩ sâu sắc và đầy sự đồng cảm như thế. Bạn bè và gia đình đã dành tặng những lời trìu mến nhất cho con người đáng kính trọng cả về tài năng lẫn nhân cách này. Dù không thể vượt qua cơn bệnh nan y, nhưng thông điệp của tác giả sẽ còn khiến người đọc nhớ mãi.