Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngũ Đại Thần Thú (Hoàng Nam)

Phần 1: Ký Sự Bản Ma ~ Chương 1

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có đôi lần mắc sai lầm. Có những sai lầm khiến chúng ta phải trả một cái giá rất đắt nhưng cũng có những sai lầm khiến chúng ta trưởng thành hơn, chính chắn hơn. Ngày hôm nay tôi muốn kể lại cho các bạn nghe một câu chuyện của đời mình. Một kỉ niệm có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên,bởi chính nó đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi.

[.]

" Reng...reng..."tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi lười nhác chui ra khỏi chăn cầm điện thoại lên xem là ai gọi. Đang cau có vì bị phá giấc ngủ ngon lành thì ánh mắt tôi rơi vào màn hình điện thoại, là một dãy số lạ. tôi bắt máy, từ đầu dậy bên kia một giọng phụ nữ vang lên.

- A lô chào Nam, cô là Thùy chủ phòng khám đa khoa Tâm Đức, hồm vừa rồi Nam có đến phỏng vấn xin việc phải không?" Tìm mua: Ngũ Đại Thần Thú TiKi Lazada Shopee

Tôi suy nghi trong đầu một lát cố nhớ lại. Chả là tôi là một sinh viên mới ra trường vì học hành chẳng giỏi dang gì nên chỉ đậu vào một trường trung cấp y. ra trường mấy tháng nay đi xin việc ở các cơ sở y tế tư nhân, mãi tới hôm nay mới có một cơ sở liên hệ lại. Dù chưa nhớ ra cái phòng khám Tâm Đức này nằm ở đâu nhưng tôi vẫn trả lời lại, tránh làm phật ý người ta.

- à vâng..chào cô! Cháu là Nam đây ạ.

Đầu dây bên kia người phụ nữ tên Thùy nọ cười nói.

- cô vào vấn đề chính luôn nhé. Hiện tại phòng khám của cô đang tổ chức một chuyến công tác khám và chữa bệnh cho bà con vùng núi. Rất cần những người trẻ năng động như cháu. Không biết là cháu có muốn tham gia không?

Nghe cô Thùy nói như vậy, tôi không khỏi vui mừng. Cuối cùng sau mấy tháng tìm việc vất vả cũng có phòng khám nhận tôi vào làm. Tôi vui vẻ trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.

- vậy tốt quá. Cháu cũng rất thích được đi đó đây.

- vậy hẹn Nam 2 giờ chiều nay đến phòng khám, cô sẽ trao đổi cụ thể về công việc nhé.

Cúp máy tôi vui như trúng số phi xuống giường chui vào nhà tắm, tuốt tát lại một chút. Nhìn lên đồng hồ cũng hơn 1 giờ chiều rồi. tôi hí hửng ăn vội bát mì rồi lấy xe phi đến địa chỉ phong khám Tâm Đức mà trong lúc tắm tôi mới nhớ ra. Phi xe khoảng 20 phút tôi đã có mặt tại phòng khám.

- Nam phải không? vào đây cháu.

Phía trong phòng khám một người phụ nữ tầm 45, 46 tuổi ăn mặc sang trọng bước ra vẫy tay gọi tôi. Tôi rụt dè tiến vào trong, nhìn thấy tôi có vẻ rụt dè cô Thùy khẻ cười, cô đợi cho tôi ổn định lại tâm lí lúc này cô Thùy mới lên tiếng

- Công việc cũng không có gì khó khăn lắm đâu vậy nên cháu cũng không cần lo lắng quá.

- Dạ vâng. Vì sau khi ra trường đây là nơi đầu tiên cháu làm việc nên có chút khẩn trương cô ạ. Mà lần đi khám bệnh này cụ thể là ở đâu vậy cô.

Tôi tò mò về nơi mình sắp đến nên quay sang cô Thùy hỏi.

- Lần này đoàn chúng ta lên các bản làng vùng núi tỉnh Hòa Bình khám bệnh và bán một số loại thuốc thực phẩm chức năng cho dân bản xung quanh.

Nghe cô Thùy nói tới đây tôi không khỏi thắc mắc. Không phải cô ấy nói là đi khám và chữa bệnh sao. Tôi nhìn thấy quảng cáo nhan nhản trên ti vi thực phẩm chức năng không phải là thuốc và không có tác dụng điều trị bệnh cơ mà. Suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu tôi, tôi cũng không tiện hỏi. trò chuyện một chút về công việc thì tôi biết được vị trí của mình trong đoàn. Trong đoàn phân ra các mục khám bệnh. Đo độ loãng xương, đo huyết áp, siêu âm ổ bụng, phần phụ bằng máy siêu âm mini và cái quan trọng nhất là tư vấn về các loại bệnh để bán thuốc. Tôi một sinh viên trung cấp mới ra trường tất nhiên nằm trong mục đo huyết áp. Nghĩ cũng thấy nản một chút nhưng dù sao có công việc mà làm vẫn hơn là nằm nhà ăn bám bố mẹ. Buổi trò truyện kết thúc bằng việc thỏa thuận lương của tôi. 3 triệu một tháng nếu mồm miệng khéo léo chen được chân vào cái gọi là tổ tư vấn thì sẽ được tính phần trăm nếu bán được thuốc. Phải biết vào những năm 2013 mức lương 3 triệu lại nuôi ăn ở có xe đưa đón khi đi làm với một đứa sinh viên trung cấp mới ra trường như tôi là quá tốt rồi. lúc đó tôi như bị sự vui sướng khi tìm được công việc và những đãi ngộ rất tốt của phòng khám làm mờ mắt. Không mất quá nhiều thời gian, tôi đồng ý nhận việc và giao một số giấy tờ mang tính chất pháp lí cho cô Thùy mà không hề hay biết mình đang bước chân vào một tổ chức đem sức khỏe của người khác ra để chục lợi.

Chiều tối ngày hôm đó tôi về nhà trong sự vui mừng, phấn khích. Tôi khoe với bố mẹ về công việc mình mới tìm được. Bố mẹ tôi là dân quê chân chất chẳng để ý đến tiền lương của tôi được bao nhiêu, họ chỉ cần thấy tôi vui, kiếm được công việc theo đúng những gì đã được học, không uổng phí mấy năm đèn sách lại giúp được mọi người. như vậy là 2 người vui rồi.

Một tuần sau tối nhận được điện thoại của cô Thùy

- Cháu chuẩn bị đồ đi nhé, ngày mai đoàn sẽ xuất phát. Xe tiện đường đi qua nhà cháu sẽ đón cháu luôn

Tôi vâng dạ liên hồi sau đó chuẩn bị mấy bộ quần áo cùng đồ dùng cá nhân. Mẹ tôi thấy con trai đi làm xa nhà, sợ con chịu khổ nên rúi vào tay tôi 2 triệu bà nói

- Mới đi làm không có tiền, con cầm lấy lên đó thích ăn gì thì ăn, không lạ đồ ăn thức uống lại ốm ra, với cả công việc nếu con thấy không thích hợp thì nói với người ta một tiếng rồi về tìm việc khác. Mày tìm được công việc mẹ cũng vui nhưng chẳng hiểu sao từ qua đến giờ ruột gan cứ cồn cào. Trên đó rừng thiêng nước độc mọi chuyện phải cẩn thận nghe chưa con.

Nghe mẹ dặn dò thân là con trai nhưng tôi cũng không kìm nỗi nước mắt, tôi ôm lấy mẹ mà nói

- Mẹ yên tâm, con trai của mẹ sẽ làm được, con không để mẹ thất vọng đâu mà. Bố mẹ ở nhà giử gìn sức khỏe nhé. Lần đi khám bệnh này chắc phải mấy tháng liền ấy mẹ. Con nghe nói đi Hòa Bình rồi Sơn La nữa.

Mẹ ngân ngấn nước mắt gật gật đầu. Lúc này xe của phòng khám cũng đỗ trước cửa nhà. Tôi vội vã sách ba lô vẫy tay chào mẹ sau đó lên xe cùng cả đoàn. Xe lăn bánh đưa tất cả chúng tôi lên đường tới mọt nơi mà có lẽ cả cuộc đời tôi về sau sẽ không bao giờ có thể quên được.

- Xin chào tân binh

Một anh lớn tuổi thấy tôi bước lên xe liền cười nói, kế đó mấy anh chị cùng mấy đứa tầm tuổi tôi trong đoàn cũng lên tiếng chào hỏi. xem ra đoàn này cũng đã đi đây đó khá nhiều nơi rồi.

- Này cậu cũng là lần đầu tiên đi khám bệnh như thế này đúng không.

Một cô bé có ngoại hình dễ thương ngồi kế tôi quay sang hỏi.

Tôi hơi bị ngẫn người trước nét đẹp trong sáng của cố bé, một lát sau mới trả lời

- ừ, tôi mới ra trường, còn cậu...cậu tên gì, cũng lần đầu đi như thế này phải không? cô bé cười hiền lành sau đó trả lời.

- mình tên Trang, mình cũng mới ra trường.đây là công việc đầu tiên của mình đấy.

Nhìn Trang vẻ mặt vui mừng tôi cũng không ngạc nhiên, vì chính tôi cũng vậy mà.

- Mình tên Nam rất vui được làm quen với Trang. Cùng cố gắng nhé!

Trang cười tít mắt. lúc cả 2 đứa đang nói chuyện vui vẻ thì cô Thùy ở ghế đầu lên tiếng.

- Mọi người, mọi người. ngày hôm nay đoàn chúng ta có thêm 4 thành viên mới. Nam, Trang,Đưc, Mai. Mọi người hướng dẫn kèm cặp các em nó nhé.

Mọi người ai nấy đều vui vẻ đồng ý. Phía đầu xe tiếng một thanh niên vang lên

- Anh là Hùng tài xế, đẹp trai và ga lăng. Xìn chào mấy tân binh nhé.

Thì ra là anh tài xế phụ trách an toàn của cả đoàn trong chuyến đi này. Qua giọng điệu tôi đoán anh ấy là một người vui tính. Kế đó các anh chị còn lại trong đoàn cũng lên tiếng giới thiệu. Chị là Trinh, Chị là Dung, anh là Tâm, anh là Duy, anh là Việt rất vui khi được làm việc cùng các em. Nhìn không khí đoàn kết của cả đoàn tôi rất vui thầm nghĩ. công việc mình tìm được này quá thật không uổng phí mấy tháng lặn lội. tôi đưa mắt nhìn mặt mọi người như muốn nhớ kĩ khuôn mặt từng người cùng tên của họ, bất chợt tôi quay lại phía ghế sau. Vẫn còn một người nữa nãy giờ vẫn im lặng. Mũ tai bèo cụp hẵn xuống che toàn bộ khuôn mặt, tôi tặc lưỡi. có lẽ người ấy đang ngủ. Cũng không tiện đánh thức ngươi ta kẻo chưa kịp làm quen đã tạo ấn tượng xấu rồi. xe chạy rất lâu tôi không thể ngủ được vì sự háo hức, ghé mắt ra ngoài cửa ngắm phong cảnh núi rừng. Lúc này xe đang đi qua con đường núi khá chênh vênh, phía bên phải là núi, bên trái lại là vực thẳm không khí tỉnh mịch của núi rừng vừa làm phấn khích cái tính thích phiêu lưu mạo hiểm của tôi vừa mang đến trong tôi một sự mơ hồ hay nói đúng hơn là rờn rợn. Chả là ngày nhỏ tôi hay được bà nội kể cho nghe về những ông hổ, hay trăn lớn ăn thịt người. nghĩ đến cảnh sắp tới phải ăn nằm trong bản ở sâu trong rừng tôi lại thấy hơi rợn người. xe chạy thêm một đoạn thì anh Hùng tài xế nói

- Sắp đến trạm xăng rồi. mọi người xuống xe tranh thủ đi vệ sinh nhé. Nghỉ ngơi một lát rồi lại lên đường. Tầm 2 tiếng nữa là đến nơi thôi.

Xe dừng tại trạm xăng cả đoàn kéo nhau xuống xe đi vệ sinh. Người ngồi ghế sau lúc này cũng tỉnh ngủ. Tôi nhìn kĩ người ngồi ghế sau thi ra là một ông chú tuổi cũng tầm 50, chẳng trách gì được đối với sự sôi nổi của đám thanh niên chúng tôi chú chẳng để tâm đến. tôi nhìn ra chú là người lầm lì ít nói, khuôn mặt góc cạnh sương gió. Vì là người mới nên tôi cũng chủ động làm quen vì sau này còn làm việc với nhau dài dài.

- Dạ cháu chào chú. Cháu tên là Nam tân binh của đoàn chúng ta. Sau này trong công việc có gì cháu chưa biết rất mong chú chỉ dạy thêm cho cháu ạ.

Tôi lễ phép chào hỏi chú với một bộ mặt vô cùng thân thiện nhưng đáp lại tôi là một ánh mắt dò xét của chú, khiến tôi không khỏi lạnh người. chú im lặng một hồi sau đó cất tiếng.

- ừ.

Một câu trả lời lạnh đến không có gì có thể lạnh hơn, tôi nghĩ thầm.

- Thế thôi hả. Chú này cũng thật kì lạ.

Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng tôi cũng không phải là kẽ dễ bỏ cuộc. Tôi lại tiếp tục hỏi.

- Chú tên gì ạ. Chắc chú đi khám bệnh như thế này nhiều lắm rồi phải không chú. Đi khám như thế này chắc vui lắm chú nhỉ. Vừa được đi du lịch lại vừa kiếm được tiền.

Chú nọ liếc mắt nhìn về phía tôi trả lời

- Vui...? hừ. từ từ rồi biết. Đoàn này thay người liên tục ấy mà.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ngũ Đại Thần Thú PDF của tác giả Hoàng Nam nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Quỷ Sự Vô Tận (Mộc Hề Nương)
Văn án: MỘT Dương Nguyên Nhất làm việc tại một văn phòng thám tử, văn phòng thám tử này tên là ‘Monster’. Phát hiện sếp là ông chồng quá cố đã sớm ‘ốm chết’ của cậu. HAI Tìm mua: Quỷ Sự Vô Tận TiKi Lazada Shopee Gần đây Monster có một thành viên mới, mỗi ngày ôm bài vị người chồng quá cố, thắp hương vái lạy. Di ảnh bài vị giống y hệt dung mạo ông sếp khủng bố.… Dương Nguyên Nhất là người đã có gia đình. Hơn nữa còn là một người có câu chuyện gia đình vô cùng lâm li bi đát. Thuở còn “thơ bé”, cậu xung hỉ với thiếu gia Ngụy Lan Đình nhà họ Ngụy, nhưng hai người chung sống chưa được bao lâu thì Ngụy Lan Đình qua đời, Dương Nguyên Nhất phút chốc trở thành góa phu, vì chồng thủ tiết. Đến tận khi học xong đại học, lăn lộn vào đời, trở thành một thành viên của văn phòng thám tử Monster, Dương Nguyên Nhất vẫn nghiêm túc thủ tiết thờ chồng. Trong ba lô của Dương Nguyên Nhất luôn có bài vị, trên bài có ba chữ “Ngụy Lan Đình”. Trùng hợp, đại boss bí ẩn ở văn phòng thám tử Monster cũng họ Ngụy, hơn nữa ánh mắt khi nhìn Dương Nguyên Nhất, ừm, có chút quái quái. Dương Nguyên Nhất không nghĩ nhiều, nhưng đồng nghiệp của cậu sau khi nhìn thấy di ảnh trên bài vị, ánh mắt nhìn cậu cũng có chút quái quái. Bởi vì chồng cũ của Dương Nguyên Nhất, không chỉ trùng họ với đại boss, mà cũng trùng luôn cả khuôn mặt với đại boss luôn. … Ngụy Lan Đình (lúc này là Ngụy Diên Khanh), khi thấy Dương Nguyên Nhất nghiêm túc bái phỏng bài vị của chính mình, lần đầu tiên có cảm giác mình bị chính mình đội cho một cái nón xanh. Vì sao lại nói, bị đội nón xanh bởi chính bản thân mình? Vì Dương Nguyên Nhất không cho hắn sờ, không cho hắn chạm. Mối quan hệ giữa sếp Ngụy của văn phòng thám tử Monster và Dương Nguyên Nhất chỉ thuần túy là mối quan hệ cấp trên - cấp dưới bình thường. Trong khi đó, cái bài vị có khắc chữ “Ngụy Lan Đình” kia, lại ngày đêm được cận kề Dương Nguyên Nhất, thử hỏi sếp Ngụy sao mà không tức? Sếp Ngụy cảm thấy, bản thân mình còn không bằng được một cái bài vị. Vì thế, khi nói tới chuyện hôn nhân với Dương Nguyên Nhất, cậu hỏi, vợ sếp đang làm gì? Sếp Ngụy trầm mặc một lúc, đáp rằng, “Đang thủ tiết.” Dương Nguyên Nhất: “Sếp đúng là biết nói đùa.” Sếp Ngụy lại giận dỗi: “Tôi không nói đùa. Em ấy cáu kỉnh với tôi, thích giấu bài vị, coi bài vị là tôi, cúng bái mỗi ngày, rất nghiêm túc thủ tiết.” Sau khi Ngụy Lan Đình mất, Dương Nguyên Nhất vẫn luôn nhớ tới hắn. Cậu thậm chí còn tin tưởng, Ngụy Lan Đình thương mình như vậy, chắc chắn sẽ không lỡ bỏ cậu đi đầu thai trước. Hắn vẫn đang đợi cậu dưới địa phủ. Thế nhưng, ngàn vạn lần Dương Nguyên Nhất không thể ngờ được, người chồng đã “sớm chết” của mình, thực ra vẫn đang “vất vưởng” ở nhân gian đợi mình, hơn nữa lại trở thành sếp của mình, hơn nữa còn lén lút giấu giấu giếm giếm, không cho mình biết sự thật. Hậu quả của việc sếp Ngụy giấu giếm thân phận với Dương Nguyên Nhất chính là: phải đi chẻ bài vị, chẻ một trăm cái bài vị, sau đó bị cấm giường, cấm luôn cả tính phúc sinh hoạt.__ Sau khi đọc xong “Xông vào ngõ âm dương”, mình cũng tìm đọc thêm các tác phẩm khác của Mộc Hề Nương và cũng như “Xông vào ngõ âm dương”, mình cực thích “Qủy sự vô tận”. Thuộc tính công thụ trong hai bộ này khá giống nhau: trung khuyển công x thông minh thụ. Cũng là kiểu “lừa yêu lừa cưới”, che giấu thân phận, đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành. Đọc khá hay và thoải mái. Đây là một bộ đam mỹ linh dị thần quái, thế nhưng bên ngoài yếu tố kinh dị ra, cũng không thiếu những yếu tố hài hước gây cười. Chuyện tình “trắc trở” của Ngụy Diên Khanh và Dương Nguyên Nhất là ví dụ điển hình. Ngụy Diên Khanh ban đầu vì không muốn để Dương Nguyên Nhất nhận ra mình (ảnh cũng có nỗi khổ riêng, đọc truyện để biết thêm thông tin chi tiết ha), mà không ngại đeo khẩu trang để che đi nhan sắc trời sinh. Hơn nữa, đó không phải là loại khẩu trang bình thường, mà còn là khẩu trang heo hồng peppa. Hơn nữa, sếp Ngụy còn rất mong mỏi, Dương Nguyên Nhất có thể đeo khẩu trang đôi có in hình heo hồng Peppa với mình. Chưa hết, sếp Ngụy còn ghen tuông một cách cầm thú đến mức, khi Dương Nguyên Nhất ra ngoài làm nhiệm vụ, âm thầm lôi bài vị của chính mình trong ba lô của Dương Nguyên Nhất ra. Lôi ra xong cũng không giữ lại, mà lôi ra xong liền quẳng đi cho khuất mắt. Sau “Xông vào ngõ âm dương” và “Qủy sự vô tận”, chắc chắn Mộc Hề Nương sẽ là một trong những tác giả yêu thích nhất của mình. Truyện của Mộc Hề Nương vừa có thể giải trí, vừa có thể giúp trau dồi kiến thức; thêm vào đó, yếu tố kinh dị và hài hước đan xen một cách vừa phải và vừa đủ; tuy truyện hơi dài nhưng vẫn rất lôi cuốn mà không hề thấy nhàm chán. Nếu như hệ thống các vụ án trong “Xông vào ngõ âm dương” mang đậm màu sắc Đạo giáo, thì “Qủy sự vô tận” lại có một hệ thống các sự kiện rất mới mẻ và đáng chú ý. Đó chính là “dị văn đô thị”. Dị văn đô thị là gì? Là những câu chuyện được lưu truyền trong dân gian: Hoa thược dược đen, Người giải đáp, Búp bê Nga… những câu chuyện này phần lớn nảy sinh từ những vụ án mạng, được đồn thổi trong diện rộng, từ ngày này qua tháng khác, được nhiều người tin tưởng, cuối cùng trở thành dị văn đô thị có hình dạng và bản thể. Nhiệm vụ của văn phòng thám tử Monster, cũng chính là thu phục những dị văn khát máu luôn muốn giết chết con người này. Bản thân Ngụy Diên Khanh cũng là một đại dị văn. Không chỉ con người, mà các dị văn khác cũng vô cùng khiếp sợ hắn ta. Vì Ngụy Diên Khanh chính là dị văn khủng bố. Ai nhìn thấy hắn đều sẽ gặp ác mộng. Dương Nguyên Nhất ngày nhỏ cũng vì Ngụy Diên Khanh chơi xấu mà mới gặp ác mộng. Lớn lên nhìn Ngụy Diên Khanh cũng có thể gặp ác mộng. Một trong những ác mộng của Dương Nguyên Nhất chính là - nhìn thấy heo hồng Peppa - con heo trên khẩu trang của sếp Ngụy, trong giấc mơ của mình. Mình rất thích Dương Nguyên Nhất, cũng thích Ngụy Diên Khanh. Ảnh chăm sóc và cưng chiều Dương Nguyên Nhất một cách rất ôn nhu và dịu dàng (dù ảnh nhiều lúc hơi bệnh xà tinh một tẹo). Dương Nguyên Nhất cũng rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, hơn nữa còn kiên cường tự lập, không dựa dẫm vào ai. Hai người họ đúng là trời sinh một đôi luôn đó. Dương Nguyên Nhất từng cắn răng đổ hết tiền mua đất xây mộ cho ông chồng “đã chết” của mình, Ngụy Diên Khanh lại chém đinh chặt sắc tuyên thệ, sau này hai người phải chôn chung một mộ. “Chôn chung một mộ” - tự dưng đọc đến mấy chữ này, mình cảm thấy đây là một trong những lời hứa hẹn lãng mạn và tốt đẹp nhất từng nghe được. Còn hơn cả “Cùng nhau chậm rãi già đi”. … Dương Nguyên Nhất: “Anh nói đúng, nên làm chút chính sự. Chúng ta thương lượng chuyện mua mộ đôi xa hoa đi.” Ngụy Diên Khanh bất đắc dĩ: “Hợp đồng đã được ký, còn thương lượng cái gì?” Dương Nguyên Nhất ngửa đầu, cắn cằm Ngụy Diên Khanh: “Thương lượng xem ngài Ngụy có muốn chôn chung một mộ với em không.”… Tóm lại, “Qủy sự vô tận” là một bộ truyện rất hay. Bạn nào đã nhảy hố “Xông vào ngõ âm dương rồi”, thì hãy cân nhắc nhảy luôn cái hố này xem sao nha. ___________'' '': Trích từ truyệnĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Quỷ Sự Vô Tận PDF của tác giả Mộc Hề Nương nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Quỷ Sứ Cũng Phải Dè Chừng (Sebastian Faulks)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Quỷ Sứ Cũng Phải Dè Chừng PDF của tác giả Sebastian Faulks nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Quỷ Bí Chi Chủ (Mực Thích Lặn Nước)
Trong thuỷ triều của hơi nước và máy móc, ai có thể với tới sự phi phàm? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, ai đang thì thầm? Ta tỉnh dậy từ trong sự thần bí, mở mắt nhìn thế giới này. Súng ống, pháo, chiến hạm, phi thuyền, đủ mọi loại máy móc; Ma dược, bói toán, nguyền rủa, người treo ngược, vật phong ấn... Ánh sáng vẫn chiếu rọi như trước, nhưng thần bí vẫn chưa từng rời xa. Đây là truyền thuyết về "Kẻ Khờ".***Review Thiên Nhai Tử:Điều đầu tiên mà đệ thích ở bộ Bồn Cầu Chi Chủ này chính là lão Mực đã xây dựng ra một thế giới rộng lớn, tuy rằng rộng lớn như vậy nhưng lại kỳ chặt chẽ từ những thế lực cho đến dòng thời gian. Tiếp theo, hệ thống sức mạnh của bộ truyện vô cùng sáng tạo, với 22 con đường thành thần( tạm coi như 22 loại hệ phái tu luyện đi), mỗi hệ phái có 10 cấp rõ ràng, không một hệ phái nào là mạnh hoàn toàn mà khắc chế, bổ sung cho lẫn nhau. Thứ tiếp theo mà đệ thích chính là hệ thống nhân vật của lão Mực, mỗi nhân vật trong bộ truyện đều có một tính cách đặc biệt không nhầm lẫn vào đâu được. Theo hơn 700 chương đệ đọc thì đến giờ vẫn không có nhân vật nào được lão Mực vứt vào để đánh xì dầu câu chương cả. Nói một chút về nhân vật Knein( nhân vật chính) đây là một người vô cùng cẩn thận, thông minh, một con người nhận hậu, sẵn sàng chết để bảo vệ người dân. Main nó còn là một người biết ẩn nhẫn, chứ không như một số anh main có thù cái là ở dù trúc cơ nhưng cũng cố đi giết ông già nguyên anh để rồi được buff một cách vô lý, Knein nó sẽ ẩn nấp đi tu luyện khi nào có đủ sức mạnh mới quay lại báo thù, trứơc lúc đủ mạnh nó coi kẻ thù của nó như là thằng vô hình luôn. Dù có sống trong thế giới “phi phàm giả” một thế giới đầy rẫy vặn vẹo, biến thái nhưng vẫn giữ được bản thân của mình. Nhưng đôi khi em thấy, nhân vật chính cũng là một thằng khá ngu khi không bao giờ vì lợi ích mà hãm hại một người vô tội, dù rằng cái cục lợi nhuận ấy có to như thế nào. Thế giới của bộ truyện được xây dựng với một bối cảnh u ám, nhưng ở trong sự u ám ấy ta lại không bao giờ thấy được sự tuyệt vọng mà vẫn thấy được những hi vọng, vẫn có những con người sẵn sàng bỏ cả tính mạng để bảo vệ nó cho dù đến khi chết cái tên cũng không được lưu lại. Mạch truyện được xây dựng chậm rãi, những bí ẩn được tác giả viết mai phục vào từng chương truyện, từng câu chữ (đọc bộ này đệ toàn phải lật lại mấy chương trước để nhớ lại chi tiết). Tìm mua: Quỷ Bí Chi Chủ TiKi Lazada Shopee Thôi thì từ đầu đến giờ toàn khen, giờ đệ chê vài câu cho khách quan. Điểm mà đệ không thích nhất ở bộ truyện này là tên tiếng Anh( với cái điểm 3 tốt nghiệp tiếng Anh của đệ thì cái này khá dễ hiểu), vì điểm này mà một vài người bạn của đệ đã không đọc truyện này. Điểm tiếp theo là main chưa có gấu. Điểm cuối cùng là chưa full -_- - Chốt lại Bồn Cầu Chi Chủ là một bộ truyện có nội dung thú vị, chặt chẽ. Dàn nhân vật đặc sắc. Nói chung là đáng đọc heheeee:beauty: - Chấm điểm: 9,5/10- P.S: Sao đệ lại gọi tên truyện là Bồn Cầu Chi Chủ thì mọi người cứ đọc đi là sẽ biết ***Review Lạc Đinh Đang:“Trong cơn thủy triều của máy móc và hơi nước, ai có thể chạm tới phi phàm? Trong màn sương mù của lịch sử và tăm tối, là ai đang thì thầm?”... Có phải vừa đọc qua đã thấy kích thích không? Mình xin giới thiệu một trong những tác phẩm kinh điển đang dẫn đầu bảng xếp hạng bên Trung - Quỷ Bí Chi Chủ của tác giả Mực Thích Lặn Nước. Đầu tiên phải nói về thể loại này. Tiên hiệp cầu đạo đã không còn gì xa lạ, linh dị kinh hãi cũng chẳng hiếm gặp, Huyền huyễn Tây phương ma pháp đầy trời cũng không ít, nhưng Huyền huyễn Tây phương kết hợp kinh dị bí ẩn lại thực sự đặc biệt. Xưa nay, Huyền huyễn Tây phương mặc nhiên là một thể loại khó viết. Nó khó viết không phải vì sáng tạo nhân vật khó, tạo cốt truyện khó,... khó là khó ở chỗ khó tạo đột phá, khó viết hay. Ai chưa đọc Huyền huyễn Tây phương thì thôi, đọc rồi sẽ bị cuốn theo từng câu chữ. Phải nói Mực Thích Lặn Nước rất thành công trong thể loại này, cũng rất biết thách thức bản thân khi tích hợp cả Huyền huyễn Tây phương và kinh dị bí ẩn. Nhắc đến thể loại Huyền huyễn Tây phương thì đa phần mở đầu là nhân vật xuyên không - vì bản thân sự xuyên không đã tăng thêm yếu tố “huyền huyễn”, dù cho nó chẳng mới mẻ gì. Đây là lần đầu tiên mình đọc tác phẩm của Mực Thích Lặn Nước, thú thực là đi từ buồn chán đến bất ngờ. Buồn chán là mở đầu nhân vật chính Klein xuyên không, dù biết có thể sẽ tạo phục bút cho cảnh sau, nhưng mình đã đọc xuyên không đến nhàm con mắt, thành ra đánh giá ban đầu bình bình. Tiếp đó là khoảng chục chương tới, cảm giác có điểm đột phá, nhưng không hiểu sao dẫn đầu được bảng xếp hạng, đó chỉ đơn giản là quá trình Klein tiếp xúc với lực lượng bí ẩn, từ từ làm quen, gia nhập. Nhưng càng đọc, càng bất ngờ không thể rời mắt. Ngay từ lúc bắt đầu, tác giả đã đặt một bối cảnh vô cùng rộng lớn, rộng từ địa lý, lịch sử, cho tới yếu tố phi phàm rồi con người. Một thế giới xây dựng sống động như thật, tưởng như mở ra vô biên, chỉ có chúng ta chưa biết tới chứ không có chuyện nó không tồn tại. Mình cộng điểm và rất tán thưởng lối viết này. Phải biết là các truyện thể loại Dị giới, từ cành cây ngọn cỏ tới văn minh lịch sử, nhỏ nhặt tới vĩ đại đều do tác giả tạo ra. Có lẽ ít đọc thể loại này nên đây là lần đầu mình thấy một tác giả có lối viết độc đáo đến vậy, miêu tả xa xăm vừa đủ để độc giả tò mò, để họ biết thế giới trong này phân chia rộng lớn thế nào, từ biển cả, đất liền, tới Vùng đất bị Thần bỏ rơi; đồng thời cũng miêu tả đủ gần để thấy từng bước nhân vật chính trưởng thành, khai thác chiều sâu từ từ. Các giáo hội bí ẩn, các danh sách trở thành người phi phàm, những con người bí ẩn,... Tất cả đều từ từ mở ra. Điểm cộng thứ hai là nhân vật chính; cẩn thận, thông minh, không trêu hoa ghẹo nguyệt, không Buff lên trời như bao tác phẩm khác. Nhân vật trung tâm, chuyên đảm nhiệm việc chuyển hướng dẫn dắt tình tiết truyện, không gì tuyệt vời hơn Klein. Lại nói, con người mình rất quái gở, tác phẩm nào càng được đánh giá cao, càng tâng bốc, càng nổi bật thì mình càng tránh đi, vậy nên ban đầu đã tránh Quỷ Bí Chi Chủ như tránh tà. Cuối cùng do vô tình đạp phải bản dịch của bên mình (bachngocsach.com), vâng, là bản Dịch. Mình rất ấn tượng với bản dịch, vì dịch một tác phẩm tiếng Trung chuyển sang tiếng Việt ở bối cảnh phương Tây Trung Cổ như Quỷ Bí Chi Chủ là điều không dễ chút nào. Nhóm dịch đã rất xuất sắc ở phương diện này. Từ lối hành văn, cách dùng từ đến chú giải, rất cẩn thận và có tâm. Mình càng thích hơn thì đọc hết bản dịch, thử chuyển qua bản convert và suýt choáng. Ấy thế mới biết dịch giả chắc tay và tốt đến thế nào. Cuối cùng mình chỉ muốn nói, Huyền huyễn Tây phương rất ít, Huyền huyễn Tây phương hay lại càng ít, với một cực phẩm như Quỷ Bí Chi Chủ, sao chúng ta không thử nhỉ? Thử đọc, trải nghiệm và dịch. Sao lại không? Cứ nghĩ tới việc tham gia hoàn thành dịch một tác phẩm xuất sắc như Quỷ Bí Chi Chủ, để mọi độc giả khi bước vào, ngoài việc chiêm ngưỡng thế giới và tuyến nhân vật tuyệt vời do tác giả tạo ra, còn tấm tắc khen ngợi dịch giả. Lưu danh nhiều năm, công đức vô lượng! ***Đau! Đau quá! Đầu đau quá! Hình ảnh trong giấc mơ đầy những tiếng thì thầm kỳ quái vỡ tan thành những mảnh nhỏ. Chu Minh Thuỵ đang say giấc chỉ thấy đầu đau đớn hệt như bị người ta lấy gậy đánh cho một cái thật mạnh, không, phải là bị một thứ sắc nhọn đâm thẳng vào huyệt Thái Dương rồi sau đó khuấy liên tục.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Quỷ Bí Chi Chủ PDF của tác giả Mực Thích Lặn Nước nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Quỷ Ấn (Trường Lê)
Xin chào tất cả mọi người, một lần nữa chào mừng mọi người tiếp tục đồng hành trong một bộ truyện mới nhưng cũ của tác giả Trường Lê. Tại sao lại nói ” mới ” nhưng ” cũ ”? Đó là vì nhân vật trong bộ truyện này vẫn chính là thầy Lương. Một ông thầy Tàu dã quen thuộc với mọi người trong Miếu Hoang. Nhưng lần này, hành trình của thầy Lương đã thay đổi. Ông không còn ở lại làng Văn Thái nữa, trêи con đường trả nghiệp của mình, ông tiếp tục chu du khắp nơi trêи đất nước Việt Nam. Lần này, số phận đưa ông đến một nơi khác, một nơi được mệnh danh ” Rừng Thiêng Nước Độc “. Liệu ở đây, thầy Lương sẽ gặp phải chuyện gì khi một lần nữa, ông phải chống lại thầy phù thủy của Việt Nam, hay còn được gọi bằng cái tên ” Thầy Mo “. Ám ảnh quá khứ về ” Thầy Mo Dân Tộc ” chưa bao giờ cho thầy Lương một giấc ngủ yên. ” Quỷ Ấn ” một phần trong seri truyện về ” Thầy Tàu ” chính thức được bắt đầu. Hi vọng sẽ đem lại cho tất cả các bạn những phút giây thư giãn theo một cách nào đó. ---- Lưu ý: Những địa danh trong truyện chỉ mang tính tưởng tượng, không có ý xúc phạm đến vùng miền hay bất cứ cá nhân, tập thể nào. Truyện sáng tác dựa trêи quan điểm của tác giả, không truyền bá mê tín, dị đoan. Đọc truyện là để cảm nhận chứ không mang mục đích xấu. Đọc cần có não - không não miễn đọc. Xin cảm ơn. ( Để chắc ăn, một số địa danh sẽ được nói lái hoặc đổi tên, miễn thắc mắc có thật hay không. Trong truyện có nhắc đến tên gọi riêng của một vài đồng bào dân tộc thiểu số, nhưng tất cả các đoạn hội thoại đều được viết bằng tiếng Kinh. Tránh thắc mắc sao người đồng bào lại nói tiếng Kinh sõi thế:)) Vì đây là truyện, ok, thông não rồi thì bắt đầu vào truyện.) Tìm mua: Quỷ Ấn TiKi Lazada Shopee ---- Tại một vùng núi hoang vu luôn ngập chìm trong sương mù……Lúc này đang là nửa đêm. ” Kẹt….kẹt…kẹt..” Cánh cửa tre tồi tàn vang lên những âm thanh gai người khi vừa được ai đó khẽ khàng mở ra dù đã rất nhẹ tay. Ngôi nhà sàn lụp xụp nằm sâu bên trong khu rừng tối om, heo hút bị bao phủ bởi màn đêm vô tận. ” Phừng “ Ngọn đuốc được thắp sáng, ảnh lửa cháy bùng lên soi rõ bên trong ngôi nhà ọp ẹp. Vách tường gỗ đã mục nát, trêи xà nhà mạng nhện giăng kín với những mảnh tơ trắng phau đang khẽ lay động mỗi khi có một cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa từ bên ngoài vào. ” Kẽo….kẹt..” Người đàn ông tay cầm đuốc bước chân trêи sàn gỗ khẽ cất tiếng nói: - Tôi đến rồi đây. Đáp lại lời nói của ông ta là một giọng phụ nữ: - Đến rồi, ông ấy đến rồi…..Dậy đi con, dậy đi con ơi. Vừa nói, bà ta vừa khẽ dùng tay lay lay người cô con gái đang nằm bên trong góc nhà, trêи người đắp một cái chăn đơn được dệt bằng sợi gai. Khi cây đuốc được cắm xuống bệ đá, người đàn ông mới từ từ lấy trong bụng áo của mình ra một bọc gì đó được gói ghém kỹ lưỡng và cẩn thận. Đặt cái bọc xuống sàn nhà, người đàn ông nói: - Ăn đi, hãy còn nóng đó. Đưa vào bếp vài thanh củi, người đàn ông châm lửa rồi dập tắt ngọn đuốc. Người phụ nữ khẽ nói: - Lửa sáng vậy liệu có…có…sợ không..? Người đàn ông đáp: - Bà nó đừng lo, giờ đã là quá nửa đêm rồi. Ngôi nhà này lại nằm sâu trong rừng, đã bỏ hoang bao năm nay. Sẽ chẳng có ai đến đây tầm này đâu, để tôi đun cho con Sương chút nước ấm, lát nó uống. Cô con gái giờ cũng đã gượng dậy, cô gái có mái tóc dài đen nhánh, nước da trắng nhưng có phần hơi nhợt nhạt cất tiếng nói yếu ớt: - Con làm khổ bố mẹ quá. Người đàn ông và người phụ nữ này chính là bố mẹ của Sương, vì một lý do nào đó mà họ phải giấu Sương trong ngôi nhà sàn đã bỏ hoang lâu năm này rồi bí mật đêm hôm đưa đồ ăn, nước uống tới cho con gái. Và đây chính là lý do, khi Sương cố gắng ngồi lên thì chiếc chăn đơn khẽ rơi xuống để lộ ra cái bụng bầu có lẽ đã sắp đến kỳ sinh nở. Mẹ Sương nhìn con gái xót xa: - Bố mẹ chỉ thương mày thôi, nào, cố ăn chút cơm để còn có sức. Khổ thân con tôi. Nói đoạn bà mở cái cặp lồng đựng cơm mà chồng vừa đem đến, lấy thìa, lấy đũa bà đưa cho Sương. Trong lúc Sương ăn, hai ông bà ngồi nói chuyện với nhau, bố Sương cho thêm củi khô vào lò, mẹ Sương hỏi nhỏ: - Mà có đúng là lúc ông đến đây không có ai nhìn thấy không đấy..? Bố Sương đáp: - Đã bảo là không có ai rồi, đêm hôm thế này bà bảo ai người ta chú ý, họa chăng chỉ có thú rừng với ma là thấy tôi thôi. Cứ lo xa thế bảo sao đến lửa không dám nhóm, làm con bé lạnh run cầm cập. Hai mẹ con cố gắng ở đây ít ngày, con Sương cũng sắp sinh rồi, ngay khi con bé nó sinh xong, tôi sẽ đưa hai mẹ con nó trốn khỏi đây. Mẹ Sương nói: - Vậy sao không đưa mẹ con nó đi ngay đi, còn ở lại ngày nào, tôi sợ….. Bố Sương thở dài: - Tôi cũng muốn thế, nhưng con Sương nó đang yếu, lại sắp sinh rồi, đường xá xa xôi, băng rừng, vượt suối có muốn xuống dưới xuôi cũng phải mấy mấy ngày. Bụng mang dạ chửa thế kia làm sao đi nổi. Vậy nên cực chẳng đã mới phải đưa nó vào sâu trong rừng này để mà ẩn nấp. Trước mắt bà cứ ở đây với con nó, việc ở buôn làng, tôi sẽ có cách. Giờ chỉ cầu mong sao, buổi lễ ngày mai……” người được chọn ” không phải là nó. ” Vù….ù…ù…”Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Quỷ Ấn PDF của tác giả Trường Lê nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.