Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ám Ảnh Kinh Hoàng

“Hắn nhìn chằm chằm xuống nền nhà lót gạch sứ trong phòng tắm. Nhìn nước xà phòng biến thành màu hồng do hòa lẫn với máu trôi vào cống thoát nước. Có gì đó mê hoặc ở chúng, những bong bóng trong suốt màu trắng, hồng, và đỏ chen chúc nhau giữa cái hố đen ngòm rồi lần lượt rơi xuống dưới. Một tiếng nấc nghẹn phát ra từ cổ họng hắn, không cách nào nén lại được. Mọi thứ đã đi tong hết rồi… Ban đêm người ta cũng đâu nhìn thấy được gì, chỉ là một màu đen ngòm. Nhìn những cửa sổ thích hơn nhiều, đêm đã muộn rồi nhưng một số vẫn còn sáng. Thành phố chưa bao giờ thật sự ngủ say cả. Và đâu đó tại nơi này, sẽ có một người dành cho hắn...” Câu chuyện bắt đầu trở nên nghiêm trọng khi thi thể của phụ nữ liên tục được người dân phát hiện tại các địa điểm công cộng. Từ đây, FBI vào cuộc và triệu tập nhà tâm lý học pháp chứng Zoe Bentley và đặc vụ Tatum Gray để bắt tay nhau giải quyết vụ án chấn động kinh hoàng, thậm chí phải cùng nhau dấn sâu vào tâm trí của một kẻ sát nhân bệnh hoạn, thích siết cổ phụ nữ, giao hợp với họ và cuối cùng sử dụng phooc-môn ướp xác họ. Kết cục chung cho những người phụ nữ nữ đáng thương này sẽ được phát hiện trong tình trạng lõa thể với một tư thế lạ lùng ngỡ như hệt… vẫn còn sống! Không chỉ vậy, dòng truyện dần hé lộ quá khứ kinh hoàng của Zoe về ba phong bì đáng ngờ để lại hiện trường: những mối liên hệ kinh khủng, những nỗi sợ quẩn quanh chưa kịp chợp mắt cùng những án mạng dã man trong quá khứ mang tên “Chưa kết án”. Và đột nhiên, kẻ đi săn trở thành con mồi! Liệu quá khứ có mãi mãi ngủ yên?  Liệu kẻ giết người vốn dĩ là 1 con quái vật? Và liệu có thể chặn đứng thứ trò chơi kinh hoàng mà ngay cả tên sát nhân ấy vẫn chưa biết kết thúc thực sự của của nó sẽ là gì?  SƠ LƯỢC VỀ TÁC GIẢ - Mike Omer là tác giả của loạt tiểu thuyết ly kỳ nổi tiếng Zoe Bentley Mystery Series và Glenmore Park Mystery Series. Trước khi trở thành nhà văn, Mike là một nhà báo, nhà phát triển trò chơi và Giám đốc điều hành của công ty Loadingames. - Anh thích viết về hai thứ: những người thực sự có khả năng trở thành thủ phạm, nạn nhân của tội ác và những thứ dí dỏm. Pha trộn những điều này, các cuốn sách của Mike Omer mang phong cách đặc trưng của chủ đề vừa rùng rợn vừa bí ẩn.  - Ám Ảnh Kinh Hoàng nằm trong series trinh thám ly kỳ nổi tiếng Zoe Bentley Mystery, nơi tồn tại một trong những tên sát nhân hàng loạt gây kinh hoàng cả thành phố Chicago, nước Mỹ. Đây là tác phẩm ghi dấu ấn đậm nét đầu tiên của Mike Omer khi xuất sắc đạt top #2 Bestseller tại Amazon Kindlle eBooks khi vừa ra mắt mùa hè năm 2018. *** Cơ bản, đây là một câu chuyện về một người khắc họa chân dung nghi phạm, gọi mỹ miều là《nhà tâm lý học pháp chứng》nhưng mà hihi nhà tâm lý học này vô tình (chắc tác giả cố ý) để cảm xúc cá nhân xen vào công việc hơi nhiều (thực ra là rất nhiều). Một nhát tự vả tương đối mạnh, nếu xét ra, cô nàng Zoe Bentley chỉ vừa hạ bệ một chuyên gia khắc họa khác vài ngày trước đó. Nội dung câu chuyện dừng ở mức đọc được, không xuất sắc, nhưng em thấy được, dù nghi phạm bật ra một cách bất ngờ đến mức hơi khó tin [chưa kể là tại sao gã mặc một bộ đồ đẫm máu mà vẫn qua được chốt chặn của cảnh sát, dù vị cảnh sát kiểm tra gã không (hoặc không thấy ghi nhận) có vấn đề gì về thị lực], anw, đây vẫn là câu chuyện tạm được. Câu hỏi thường trực khi đọc quyển này đơn giản là: hai nhân vật chính có cần thiết phải thô lỗ, thiếu tế nhị như thế không? Thái độ ấy, cá nhân em cảm thấy thiếu chuyên nghiệp, dù trở ngại tâm lý của cả hai vị có lớn đến đâu thì khi đã được miêu tả kinh nghiệm đầy mình như vậy, vẫn là thiếu sót. Giống như một tuyên ngôn: bố mày đang khó ở, làm ơn, để bố mày thở =)) Nb: bản dịch không nêu rõ tên người dịch, nhưng dịch《phố 37》thành《phố thirty-seventh》thì khả năng em đoán được người dịch là ai  Nb2: nhân vật em thích nhất truyện là ông nội Marvin, một ông lão yêu đời đến mức sợ rằng cao huyết áp có thể làm giảm khả năng cương cứng, dù ổng đã 85 tuổi. P/s: em đang đọc《Nỗi kinh hoàng ở Solitude Creek》, và đang muốn hỏi các anh chị bên BV là dạo này các anh chị dùng google dịch phải không?《Cảnh sát thủ tục》và《Tội phạm cho thuê》nghĩa là thế nào?  Phùng Băng *** Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, Chủ nhật, ngày 10 tháng 07 năm 2016. Cả căn phòng bốc mùi phoóc môn nồng nặc khi hắn đổ chất lỏng vào trong hỗn hợp. Dù lúc đầu khá ác cảm với thứ mùi này nhưng hắn đã học cách trân trọng nó. Bởi dẫu sao thì nó cũng đại diện cho một điều: sự vĩnh hằng. Thứ dung dịch này sẽ giữ cho những cái xác được nguyên vẹn. “Chỉ có cái chết mới chia lìa được đôi ta” thật là một quan điểm không thể nào khiêm tốn hơn được nữa. Tình yêu thật sự thì phải lâu dài hơn thế chứ. Lần này hắn thêm nhiều muối hơn lần trước, hy vọng sẽ cho ra kết quả mỹ mãn hơn. Liều lượng trong hỗn hợp cần được cân đo đong đếm thật cẩn trọng; phải khó khăn lắm hắn mới nhận ra điều này. Chất ướp xác hứa hẹn sự trường tồn. Còn nước muối sẽ làm tăng độ linh hoạt, mềm dẻo cho nó. Thế đấy, một mối quan hệ lý tưởng thì cần phải có sự linh hoạt. Và rồi, cót két... kéo theo đó là một loạt âm thanh khác nhau phát ra từ phía sau cánh cửa đã bị khóa kín. Những tiếng kin kít và sột soạt xen lẫn tiếng rên rỉ khó nhọc của cô gái khiến cho thần kinh hắn nhức nhối. Cô ả lại tìm cách cởi trói nữa rồi. Bọn họ ai nấy đều như nhau. Lúc nào cũng cựa quậy, lúc nào cũng tìm cách chạy thoát. Nhưng rồi cô ta sẽ phải thay đổi thôi; hắn đảm bảo là như thế. Cô ấy sẽ không còn giãy dụa liên hồi, không cố gắng thốt ra những lời cầu xin ú ớ, không kêu la đến khản giọng nữa. Cô ấy sẽ câm nín và tĩnh lặng. Và rồi hắn và cô sẽ học cách yêu thương lẫn nhau. Một tiếng va chạm đột ngột vang lên khiến hắn mất - tập trung. Hắn bực dọc bỏ thứ muối kia xuống rồi tiến đến cánh cửa ván ghép, mở khóa và đẩy cửa ra. Ánh sáng bắt đầu lan vào bên trong căn phòng tăm tối. Trong phòng là một cô gái đang nằm quằn quại trên sàn, cũng chính là người đã lật ngã cái ghế gỗ làm cho nó bị gãy. Không biết bằng cách nào mà cô ta đã nới lỏng được dây trói dưới chân và đang trườn trên mặt sàn bằng tấm lưng trần, nỗ lực để... hả? Thoát thân á? Không có đường nào để thoát đâu. Cơ thể trần trụi của cô liên tục ngọ nguậy khiến hắn không được thoải mái. Cộng thêm tiếng làu bàu chẳng nghe rõ vì bị bịt miệng, nó khiến cô gái trông giống một con thú hơn là con người. Không được rồi, phải chấm dứt tình trạng này thôi. Hắn bước vào phòng và tóm lấy cánh tay cô kéo dậy, chẳng mảy may để tâm đến tiếng thét của người con gái ấy. Cô bắt đầu quẫy đạp và giãy giụa. “Im ngay,” hắn nói với giọng điệu hằn học. Nhưng cô không nghe theo. Thiếu chút nữa hắn đã định đánh cô nhưng kịp kìm lại. Hắn ép bản thân thở sâu vài cái, bàn tay đang cuộn thành nắm đấm lại thả lỏng. Vết bầm không dễ gì biến mất trên thi thể người chết, hắn không muốn có tì vết nào trên cơ thể cô. Tốt hơn hết là kiên nhẫn đợi thêm một lúc. Với cô gái trước đó, họ còn cùng nhau dùng một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến trước khi hắn biến đổi cô. Mọi chuyện diễn ra rất êm đẹp... Nhưng mà không nhất thiết phải như vậy. Bỏ lại cô gái trong phòng cũng được, nhưng có thể cô ả sẽ tự làm đau mình. Biết đâu làn da trắng mịn như sữa ấy lại bị trầy xước thì sao, hắn chẳng đành lòng để như thế. Hắn đẩy cô vào xưởng làm việc và cho cô ngồi lên ghế của hắn. Cô lại quằn quại, dùng chân trái đá vào cẳng chân hắn. Mặc dù cô đi chân trần và cú đá cũng chẳng đau mấy, thế nhưng bấy nhiêu cũng đủ khiến cho hắn khó chịu. Hắn chụp lấy con dao mổ trên bàn và kề lưỡi dao bén ngót ngay dưới đầu vú bên trái của cô. “Mày mà còn cử động, tao sẽ cắt ngay,” hắn lạnh lùng đe dọa. Cô lập tức ngồi sụp xuống và run lên vì sợ hãi. Thái độ phục tùng của cô khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ kích thích. Mới chút mơn trớn nhẹ nhàng thôi mà tim hắn đã bắt đầu đập nhanh hơn. Hắn đã yêu cô rồi. Hắn nhẹ nhàng cầm lấy sợi thòng lọng đã chuẩn bị trước đó ở trên bàn, tự cảm thấy hài lòng với kết cấu của sợi dây. Sợi lần trước hắn dùng chỉ là loại dây thừng bằng vải bông thông thường. Hắn không ưa dấu hằn mà sợi dây đó để lại, vết ma sát của nó đã làm hỏng mất làn da tuyệt mỹ. Lần này hắn sử dụng loại dây thừng đa năng làm bằng sợi tổng hợp. Kết cấu của sợi dây rất trơn mượt và đẹp. Hắn nghĩ cô sẽ thích cảm giác khi nó chạm vào da thịt cô. Hắn tròng sợi thòng lọng vào cổ cô gái. Khi phát hiện sợi dây trơn mịn đang thắt chặt cổ mình, cô lại tiếp tục ra sức quẫy đạp, nhưng đã quá muộn. Sợi thòng lọng chỉ là một sợi dây thừng với nút buộc đơn giản. Tuy nhiên có một thay đổi nho nhỏ, hắn đã chèn một thanh kim loại mỏng ngang nút thắt. Tiếp theo, hắn kéo nút thắt cho đến khi sợi thòng lọng quấn chặt lấy cổ cô, chặt đến nỗi sợi dây không thể di chuyển đi đâu được nữa. Hắn chỉ muốn để lại một dấu vết mà thôi, không hơn không kém. Kế đến, hắn nắm lấy thanh kim loại và vặn nó theo chiều kim đồng hồ. Một lần, hai lần, rồi ba lần, sợi thòng lọng càng lúc càng siết chặt. Người con gái quẫy đạp dữ dội hơn và đập mạnh một chân vào cạnh bàn, cú va chạm vừa rồi chắc chắn sẽ để lại vết bầm. Hắn lại vặn thanh kim loại thêm lần cuối... Được rồi, vậy là đủ. Lúc chuyển động của cô dần yếu đi, hắn bắt đầu xem xét vết hằn mà sợi dây để lại. Ban đầu hắn còn không muốn để lại bất kỳ dấu vết nào nữa kìa. Nhưng giờ hắn sẽ xem nó như món quà đầu tiên dành cho cô. Một sợi vòng cổ tuyệt đẹp minh chứng cho sự gắn kết giữa hai người bọn họ. Người bình thường chỉ sử dụng nhẫn đeo tay thôi, thảo nào tỷ lệ ly hôn lại cao đến thế. Sau khi cô đã hoàn toàn bất động, hắn phấn khích đến phát run lên. Hắn nên bắt tay vào xử lý cô ngay bây giờ. Cho hỗn hợp ướp xác lên càng sớm, thi thể sẽ càng được giữ nguyên. Nhưng giờ đây hắn đã bị nỗi khát khao cháy bỏng khuất phục. Hắn quyết định vui vẻ trước một chút. Mời các bạn đón đọc Ám Ảnh Kinh Hoàng của tác giả Mike Omer & RBooks (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ổ Buôn Người - Giản Tư Hải
 "Ổ buôn người” viết về đề tài bắt cóc và buôn bán phụ nữ xuyên quốc gia - một vấn nạn nhức nhối và gây nhiều bức xúc trong xã hội hiện nay. Nhân vật trung tâm trong tác phẩm là Hà Phan - một công dân bình thường nhưng đã không thể nhắm mắt làm ngơ trước những kẻ phạm tội, đặc biệt là khi chúng vươn tay tới cả người mà anh yêu thương. Nhờ sự khôn khéo, trí thông minh và cả sự liều lĩnh, anh đã tạo dựng được lòng tin của chính thủ lĩnh tội phạm và nhờ vậy đã cứu thoát không ít những cô gái Việt Nam bị bán sang Trung Quốc. Song cũng chính vì thế mà anh lọt vào tầm ngắm của Interpol và bị coi như một tên tội phạm nguy hiểm. Những tình tiết gay cấn, những cuộc đấu trí giữa Hà Phan với cảnh sát đặc nhiệm hay cuộc giải thoát cho Hà Vi - cô gái anh thầm thương nhớ - khỏi kẻ buôn người khét tiếng tên Ma với những màn võ thuật hay đấu súng đỉnh cao là những điểm hấp dẫn ở cuốn sách trinh thám này. *** 45 phút sau có tiếng xe rầm rầm ngoài sân. Chiếc Land Cruiser màu đen nhẹ nhàng đỗ xịch trước cửa. Người lái xe bước xuống xuất trình giấy tờ cho hai lính gác. Hai tên lính lạnh lùng hất hàm mệnh lệnh Han lên chiếc xe màu đen đang chờ. Chết tiệt, chúng bắt mình đi đâu nhỉ? Họ đưa xe xịn để đón một tên bị truy nã sao. Mặc dù sợ phải về Đồn 35 nhưng nay hắn không còn đường lùi. Nhìn hai tên lính gác ngồi hai bên tuy có khoảng cánh nhưng hắn cứ như bị ép đến ngạt thở. Sau một giờ trên con đường quốc lộ 1A, chiếc xe chở hắn ngược lại Hà Nội. Đường Điện Biên Phủ hiện ra với những hàng cây cao xanh ngát. Bị dẫn lên tầng trên rồi vào căn phòng lớn có đề chữ Giám Đốc bên trên. Han bủn rủn chân tay. Như nhìn xuyên qua cánh cửa, một người đàn ông cao lớn trong bộ quần áo cảnh sát đặc nhiệm có cặp mắt vàng đục tiến ra. Hắn như chết đứng trước căn phòng, người đó là Trần Phách. Chính con người đáng sợ này đêm qua đã bắn hụt hắn trên cầu. - Ông Han! – Tưởng ông đã về Poshan sáng nay rồi cơ đấy. - Tôi... tôi phải gặp các ông đã... - Vậy hả, sao không làm việc đó từ hôm qua? Vào đi! Hai lính gác hộ tống Han đến chiếc ghế sa-lon trong phòng khách của vị đại úy rồi ông ta phẩy tay để họ ra ngoài. Lúc này một mình Han ngồi đối diện với con người được giới giang hồ trong nước phong làm hung thần số một. - Tôi giao cho ông một tài liệu hết sức quan trọng. Tôi đã săn lùng rồi ghi âm hắn trong suốt một tháng trời. Cũng vì nó mà tôi suýt bỏ mạng không dưới ba lần đây. Mọi thứ sẽ sáng tỏ. - Han tự tin móc túi đưa chiếc USB màu sáng cho người chỉ huy. Trần Phách dường như không quan tâm đến lời anh ta tuy vẫn đưa tay đón lấy chiếc USB rồi thả xuống bàn một cách hờ hững. ... Mời các bạn đón đọc Ổ Buôn Người của tác giả Giản Tư Hải.
Đắm Đuối - Carter Brown
Một cái xác bị đánh cắp tại nhà xác ngay trong đêm. Trung úy Wheeler được cử đến hiện trường và chứng cứ thu thập được đã giúp anh tìm lại được tử thi đã mất nhưng kèm theo đó lại là một cái xác mới khác. Wheeler trong quá trình điều tra luôn nhận được những tin tức bí mật từ một người lạ mặt và anh đã phải trải qua những ngày dài căng thẳng, mệt nhọc. Cuối cùng, qua từng bước điều tra khôn ngoan và hiệu quả của Wheeler, kẻ sát nhân đã phải lộ mặt và nhận lấy sự trừng phạt thích đáng… *** Carter Brown là bút danh văn học của Alan Geoffrey Yates (1 tháng 8 năm 1923 - 5 tháng 5 năm 1985), một nhà văn người Anh chuyên tiểu thuyết trinh thám. Sinh ra tại Anh, Alan Yates kết hôn và định cư tại Úc vào năm 1948. Anh bắt đầu cuộc sống làm việc của mình như là một kỹ thuật viên điện ảnh, nhân viên bán hàng và trong quan hệ công chúng cho Qantas trước khi viết lên toàn thời gian. Yates nhanh chóng trở thành một hiện tượng văn học. Ông đã viết các phương Tây dưới bút danh Todd Conway, và khoa học viễn tưởng dưới thời Paul Valdez. Ông thậm chí còn tìm được thời gian để viết sách theo các phiên bản khác nhau của tên riêng của mình cũng như các bút danh khác, Dennis Sinclair và Sinclair MacKellar. Nhưng Peter Carter Brown, sau đó là Peter Carter Brown, sau đó là Carter Brown, và trở thành tác giả các tiểu thuyết bán chạy nhất thế giới. Tại Việt Nam, Ông được biết đến với series về Trung úy Wheeler. Một số tác phẩm của Carter Brown đã được dịch và xuất bản tại Việt Nam: Xác Chết Vũng Lầy Đắm Đuối *** *** Nhấn hết ga, tôi cho chiếc xe lái với tốc độ một trăm ba mươi cây số giờ trên con đường đất, lòng thầm vái rằng mình sẽ không bị sụp ổ gà và chết tan xác. Sau khi vượt qua khúc quanh gần đoạn cuối, tôi cho xe chậm lại ở vận tốc bảy mươi cây số giờ và khi tôi rẽ vào hoang địa. Tôi thắng gấp và chiếc Austin Healey dừng lại giữa chiếc du lịch màu nâu và chiếc Cadillac xanh. Cả hai hai đều vắng bóng người. Khi tắt máy xe, tôi mới thấy rằng mình đang chìm trong bầu không khí tĩnh mịch, đầy đe dọa. Tôi ngồi đó một lúc, lắng tai nghe ngóng nhưng không biết rõ là mình đang chờ đợi điều gì: tiếng súng nổ, tiếng đạn ráo cày xới những vách đá sừng sững, hay là - để mặc cho trí tưởng tượng vẽ vời - tôi chờ nghe tiếng hổn hển của hai tên khổng lồ đang sống mái trên mỏm đá sừng sững bên trên tôi sáu mươi thước… Nhưng có điều là tôi không hề chờ đợi sự yên ổn! Tôi đóng ầm cửa xe và tiếng động này vang vào vực núi như tiếng sấm gầm. Tôi châm điếu thuốc và bước ra trước xe để quan sát cảnh vật. “Ô kìa Wheeler!” một giọng nói thốt lên từ phía sau tôi. Tôi giật thót người, tưởng chừng cả tấm thân có thể bay bổng lên cả thước. Quay phắt lại, tôi thấy Blake đang ngồi nơi ngăn trước của chiếc du lịch, khuôn mặt hơi khuất dưới cái mũ phớt rộng vành. Y mặc một chiếc sơ mi hở cổ màu ô liu và chiếc quần nhung sọc nhét kỹ vào đôi ủng bóng loáng. Cái khăn quàng cổ màu trắng buộc hờ hững như muốn làm nổi bật hơn làn da rám náng của y. Trên cặp đùi của y là khẩu Winchester calíp 458 tuyệt đẹp với ống ngắm lấp lánh dưới nắng trời. ... Mời các bạn đón đọc Đắm đuối của tác giả Carter Brown.
Bàn Tay Cứu Mạng - Chris Cleave
Trong cuộc chạy trốn bọn giết người hòng truy sát những nhân chứng tội nghiệp của một ngôi làng Nigeria (châu Phi) hiền lành bị san phẳng chỉ vì một nguyên do là nó nằm trên một mỏ dầu, hai chị em Ong Nhỏ - Lòng Tốt đã trốn đến một bãi biển ở Đông Nam Nigeria. Ở đó, hai chị em đã gặp hai vợ chồng nhà báo Anh đi nghỉ mát hòng hàn gắn cuộc hôn nhân đã nguội lạnh của họ. Chưa kịp bày tỏ hết mối hiểm nguy đang rình rập hai chị em, bọn giết người đã đuổi đến, và tên cầm đầu đã ra một điều kiện bất ngờ: nếu người đàn ông da trắng kia chịu chặt một ngón tay thì Ong Nhỏ và Lòng Tốt sẽ được tha mạng. Quá bất ngờ với điều kiện lạ lùng đó, lại không tin vào lời đảm bảo của tên cầm đầu đám sát nhân, người chồng đã từ chối... Và kể từ sau phút giây định mệnh khủng khiếp đó, cuộc đời của Ong Nhỏ và hai vợ chồng nhà báo người Anh đã không còn như trước... *** — “Dù trăng biến mất bao lâu/Một mai trăng lại sáng thâu đêm dài” được lấy từ www.motherlandnigeria.com - Đoạn “Ave Maria” tiếng Ibo được lấy từ trang web: www. christusrex.org — Một số thành ngữ Nigeria được lấy từ “từ điển tiếng Anh Nigeria” của roger blench và Từ điển cách dùng tiếng Anh Nigeria của herbert Igboanusi, Nxb Enicrownfit, 2001. - Một số thành ngữ Jamaica được lấy từ Từ điển tiếng Anh Jamaica của F.G. Cassidy và r.b. Le Page, Nxb Đại học West Indies, 2002. - Một số thành ngữ tiếng Anh bốn tuổi được lấy từ con trai tôi, batman. — Câu “Chúng tôi không nghĩ là có ai lại đi xin quá nhiều băng vệ sinh để làm gì” được lấy từ báo cáo đặc biệt của hội đồng hạt bedfordshire ngày 18 tháng 7 năm 2002 về vụ hỏa hoạn xảy ra ở trại giam Nhập cư Yarl’s Wood ngày 14 tháng 2 năm 2002. — Chi tiết về hệ thống trại giam nhập cư của Vương quốc Anh do Christine bacon cung cấp. Việc Christine đạo diễn vở Những màn độc thoại của người tị nạn với sự tham gia của các nhóm Diễn viên vì người nhập cư tại Vương quốc Anh và Úc là nguồn cảm hứng cho tiểu thuyết này. bạn có thể tham khảo công trình nghiên cứu của cô, tựa đề “Sự phát triển của trại giam nhập cư ở Vương quốc Anh: Sự nhúng tay của các công ty nhà tù tư nhân” tại trang web www.rsc. ox.ac.uk/PDFs/rSCworkingpaper27.pdf — thông tin về khía cạnh y tế và xã hội của hệ thống nhập cư và trại tị nạn được tiến sĩ Mina Fazel, bob hughes và teresa hayter cung cấp. tôi cũng chân thành cám ơn bob và teresa vì sự nhiệt tình, khích lệ của họ, vì đã đọc bản thảo của tôi và đóng góp ý kiến. tính chính xác của tiểu thuyết này có được là nhờ họ; những sai sót không thể tránh khỏi là do tôi. Cám ơn Andy Paterson và Olivia Paterson vì những ghi chú tuyệt vời cho bản thảo ban đầu của tôi. Cám ơn Sharon Maguire và Anand tucker vì sự nhiệt thành và ủng hộ. tôi mang ơn Suzie Dooré, Jennifer Joel, Maya Mavjee, Marysue rucci và Peter Straus, những người đã kiên nhẫn đọc nhiều lần và biên tập thấu đáo cho các bản thảo của tôi. Sự đóng góp của họ là vô giá. tôi cám ơn các bạn. • Chris Cleave, London, 18 tháng 2 năm 2008 www.chriscleave.com Đời đánh ta má sưng vù Mỉm cười ta bảo phù vì béo thôi - Tục ngữ Nigeria Mời các bạn đón đọc Bàn Tay Cứu Mạng của tác giả Chris Cleave.
Trước Tòa Đại Hình - Georges Simenon
Nhà văn Georges Simenon sinh ngày 13.2.1903 mất ngày 4.9.1989. Năm 16 tuổi, Simenon là chàng phóng viên trẻ viết tin vắn cho tờ La Gazette de Liège. Mỗi ngày, ông đạp xe đến các bót cảnh sát, nhà băng, sở cứu hỏa, những cuộc thi thể thao để lấy tin cho báo. Năm 1922, ông tới Paris hoa lệ. Tiểu thuyết đầu tay Trên Chiếc Cầu Vòm Cung được xuất bản tại Liège (Bỉ) với bút danh Georges Sun. Nhưng sự thành công chưa vội đến với cây bút trẻ có hàng chục bút danh khác nhau này (Jean du Perry, Gom Gut, Christian Brull...). Mười năm miệt mài viết như người lao động khổ sai giúp ông thành thạo trong “tốc độ” sáng tác. Đây chính là thế mạnh của tác giả “bậc thầy trinh thám” sau này. “Suốt thời kỳ 1928-1931, ông chỉ viết những tác phẩm về Maigret, trung bình mỗi tháng một cuốn”, ông nổi tiếng như cồn khi tiểu thuyết trinh thám Con Chó Vàng (Le chien jaune, 1931) được xuất bản, với tên thật Georges Simenon. 11 tác phẩm in năm đó thì 10 cuốn là tiểu thuyết với nhân vật sáng tạo Thanh tra Maigret. Một đời văn với hơn 300 tác phẩm viết bằng tiếng Pháp đã được xuất bản, người ta không khỏi thán phục năng lực sáng tác bền bỉ và trí tưởng tượng phong phú của nhà văn Georges Simenon. Bậc thầy tiểu thuyết trình thám thật sự chinh phục hàng triệu người đọc tại nhiều nước trên thế giới. Hơn 80 tiểu thuyết Thanh tra Maigret không nằm trong thể loại truyện hình sự tầm thường. Giá trị văn học của tác phẩm đã được các nhà phê bình nhìn nhận. Sau ngày ông mất, Đại học Liège ở Bỉ đã thành lập Trung tâm nghiên cứu Georges Simenon và đã xuất bản các tác phẩm nghiên cứu về ông. *** Ông đã đến đây hai trăm, ba trăm lần? Hay còn hơn thế? Ông không muốn đến, cũng không muốn nhớ lại từng trường hợp riêng rẽ, cả những lần nổi tiếng nhất, những lần đã đi vào lịch sử công lý, bởi đó chính là khía cạnh nặng nề nhất của nghề nghiệp ông. Phần lớn những cuộc điều tra của ông tuy nhiên chẳng phải đều kết thúc ở toà Đại hình như hôm nay, hoặc ở toà Phúc thẩm sao? Ông có lẽ thích không biết tới nó hơn, trong bất kỳ trường hợp nào, luôn đứng ngoài những nghi lễ cuối cùng mà ông không bao giờ quên nổi chúng hoàn toàn. Trong văn phòng của ông ở đường bờ sông Orfèvres, cuộc đấu tranh thường kết thúc vào buổi sáng, đúng ra vẫn còn là cuộc đấu tranh của con người với con người. Vài hành lang phải vượt qua, mấy chiếc cầu thang phải leo lên, rồi đến một cảnh tượng khác hẳn, một thế giới khác, trong đó câu chữ không còn cùng một nghĩa, một vũ trụ trừu tượng, thần bí, vừa tôn nghiêm vừa lố bịch. Cùng với những nhân chứng khác, ông vừa rời khỏi phòng xử có những vách gỗ tốt nơi ánh sáng điện của những bóng hình cầu trộn lẫn với màu nhờ xám của một chiều mưa. Viên mõ toà, mà Maigret cam đoan luôn thấy lão vẫn già như thế, dẫn họ tới một căn phòng nhỏ hơn, như một thầy giáo dẫn học trò, và chỉ cho họ những chiếc ghế dài gắn chặt vào tường. Phần lớn ngoan ngoãn ngồi xuống, vâng theo những lời dặn dò của ông chủ tịch, không nói một lời, không cả dám nhìn những bạn đồng hành của họ. Họ nhìn thẳng trước mặt, căng thẳng, kín đáo, giữ bí mật của họ cho khoảnh khắc tôn nghiêm, lát nữa, chỉ có mỗi mình họ giữa một không gian đầy ấn tượng, họ sẽ bị thẩm vấn. Hơi giống như trong kho đồ thánh. Lúc còn bé, mỗi sáng, đến phụ việc hành lễ ở nhà thờ làng, Maigret cũng cảm thấy bối rối như thế khi chờ đợi đi theo ông mục sư tới bàn thờ thắp sáng bằng những cây nến run rẩy. Ông nghe thấy những bước chân của những thiện nam, tín nữ không nhìn rõ mặt, tới ngồi vào chỗ, và tiếng đi đi lại của người coi giữ đồ thánh. Giờ đây cũng vậy, ông có thể đi theo cuộc hành lễ đang diễn ra phía bên kia chiếc cửa không? Ông nhận ra tiếng của ông chủ tịch Bernerie, người xét nét nhất, tỉ mỉ nhất trong các vị quan toà, nhưng cũng có thể là người thận trọng nhất, người say mê nhất trong việc khám phá chân lý. Gầy gò, ăn mặc xuềnh xoàng, đôi mắt như lên cơn sốt, tiếng ho khàn, ông có dáng vẻ như một vị thánh canh cửa. Tiếp đến là giọng nói của công tố viên Aillevard, giữ ghế Viện Công tố. Cuối cùng là tiếng bước chân lại gần của viên mõ tòa hé cửa gọi: “Ngài Cảnh sát trưởng Segré.” .. Mời các bạn đón đọc Trước Tòa Đại Hình của tác giả Georges Simenon.