Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Máy Ảnh Ma Ám (Quái Đàm Hiệp Hội)

Căn phòng đã từng có người chết. Nhóm kể chuyện ma nhóm họp tại đó. Họ có bảy người, quyết định sẽ kể bảy câu chuyện trong bảy đêm.

Đêm thứ nhất:

Vương Thổ kể chuyện về chiếc tủ sách trên ban công. Anh cùng vài người bạn ra ngoài thuê nhà. Khi chuyển đồ tới, anh luôn có cảm giác đằng sau có ai đó nhìn mình.

Đêm thứ hai:

Sau đêm kể chuyện chiếc giá sách nuốt đồ, Vương Thổ lập tức biến mất. Hội kể chuyện chỉ còn lại sáu người. Tìm mua: Máy Ảnh Ma Ám TiKi Lazada Shopee

Đêm thứ ba:

Vương Thổ chết, Thẩm Thiên lo sợ sau khi kể chuyện liệu có tới lượt mình, thâm tâm mọi người tự hỏi: “Hội kể chuyện ma có nên tiếp tục không?” Quả nhiên buổi nói chuyện lần này không thấy Thẩm Thiên đâu…

Đêm thứ tư:

Mặc cho việc mỗi tuần hội kể chuyện ma lại thiếu đi một người…Tuy nhiên việc nhóm họp để kể chuyện ma không thể dừng lại được nữa.***

Ranh giới giữa văn học và cuộc sống đôi lúc rất mong manh. Có những tác phẩm làm người đọc đọc xong thấy con tim vui trở lại, thấy cuộc sống đẹp. Với cuốn truyện bạn đang cầm trên tay chúng tôi cũng hi vọng bạn đọc xong "cái chết" để hiểu ý nghĩa của "tồn tại". Đọc xong "Truyện ma quỷ" để bạn hiểu giá trị của "cuộc sống".

Chính bạn là người làm nên cuộc sống!

Văn học hiện nay như một bữa tiệc buffer mà mỗi chúng ta đều có thật nhiều cơ hội chọn món mình yêu thích. Đối với tôi chọn được món ăn ngon cũng là cả một nghệ thuật. Chọn chuyện ma khi tiết trời đang vào đông, sẽ làm cái ma càng ma hơn cuốn hút hơn. Đối với mùa đông thì chuyện ma cũng như thể một cái áo rét. Mùa đông này của bạn thế nào!?***

Một ngày cuối tuần đầu đông, đêm khuya xuống làm cả thành phố biến mất cái vẻ ồn ào náo nhiệt của cái buổi ban ngày. Thế ngay vào đó là một bầu không khí lành lạnh. Trên đường đôi lúc mới gặp được vài bóng người qua lại. Một cơn gió vút qua thổi tung đám lá bên đường. Trên trời cao xanh thẳm lửng lơ vài đám mây lẻ loi. ánh trăng mờ ảo soi xuống rặng cây xa xa, loáng thoáng có tiếng người bàn tán về kiến trúc của căn nhà cũ kĩ ấy.

Một tòa nhà cổ với bốn tầng theo phong cách Nhật Bản. Nấm mốc bao phủ bức tường dày đặc. Các loại cây leo bò kín không còn nhận ra hình thù bức tường nữa. Điều đó thể hiện khu nhà cũng có lịch sử lên đến sáu bảy mươi năm rồi. Tòa nhà nay đã cũ đi nhiều nhưng từ vật liệu xây dựng và hình thức bên ngoài của tòa nhà vẫn nói lên rằng: Thời huy hoàng đây ắt phải là biệt thự của một người quyền thế.

Sau ngần ấy năm nên cũng dễ hiểu sao tòa nhà biến thành khu hoang vắng thế này. Vàng bạc của cải nhiều đến đâu cũng khó bảo toàn.

Sau cải cách, tòa nhà bị một đơn vị chiếm làm khu ở tập trung cho công nhân. Thoáng một cái đã có hơn ba mươi hộ gia đình dọn đến ở kín tòa nhà. Cửa lớn ở chính giữa tòa nhà với mười mấy bậc thềm toàn làm từ đá cẩm thạch. Cầu thang được làm từ gỗ thượng đẳng, thế nên qua mấy chục năm lịch sử rồi giờ vẫn dùng được. Nhưng mỗi khi có người đi lại là tiếng kẽo kẹt lại vang lên, đông người lên xuống một chút thì thật đinh tai nhức óc.

Theo đà phát triển của thành phố biến khu dân cư này thành một khu phố ồn ào. Nhưng với dáng vẻ như vậy tòa nhà thật lạc lõng giữa quang cảnh hiện đại của cả thành phố. Số phận của khu đất này lại bị một ông chủ vô danh mua lại. Họ dự tính sau mười tháng ở đó sẽ mọc lên một tòa cao ốc làm siêu thị. Vì cái dự án đó mà các hộ gia đình vốn dĩ ở đây lâu năm đều từ từ dọn đi hết, chỉ còn lại một vài sinh viên mới tốt nghiệp là còn ở lại. Bởi lẽ tiền thuê nhà rẻ và họ cũng chẳng vội vàng gì chuyển đi nơi khác. Những sinh viên đầu tiên dọn đến đây ở chỉ có Trương Khiết và Vương Thổ, không lâu sau họ giới thiệu với bạn bè và có thêm vài thanh niên dọn đến ở chung.

Dưới chân cầu thang ngập ngụa rác thải của những người ở trọ trước đây để lại khi họ dọn đi. Và nếu có ai đó qua đây vào buổi tối, đi lên cầu thang ắt hẳn sẽ nghe thấy những âm thanh nghe như tiếng người nghiến răng kèn kẹt dội lại mà khó tránh khỏi cảm giác rờn rợn.

Tầng một có căn phòng nhỏ là nơi mà các hộ dân ở đây làm kho để đồ. Còn có một gian phòng có vẻ rất lâu rồi không còn ai ở cả. Theo lời kể của chủ cũ căn nhà thì ở đó đã từng có người chết nên gần như không có ai qua lại đó nữa. Cửa ra vào bị mạng nhện giăng đầy, Vương Thổ lần nào đi qua đây đều ngó trước nhìn sau chẳng phải vì sợ mà vì cậu rất tò mò.

Cuối tuần trước Trương Khiết ngồi lì trong phòng, lên mạng đốt thời gian, mở QQ (mạng chat của Trung Quốc) nhưng không có ai trên mạng cả, bộ dạng coi vẻ hơi thất vọng. Vài giây sau tiếng chim cánh cụt tít tít báo có người để lại tin nhắn, anh ta nhởn nhơ mở QQ xem tin. Dòng tin nhắn làm cậu hiếu kỳ vì của một cái nick lạ với nội dung "Bây giờ tôi đến tìm bạn". Anh ta lục tung phần danh mục bạn bè để tìm kỹ xem lời nhắn đó của ai nhưng vô tác dụng. Không có một liên hệ nào để tìm ra manh mối hết. Thêm vào đó người nhắn cũng không nhắn gì nữa cả, kỳ quái. Ngoài bạn học ra thì là bạn thân mà gần đây cũng không thấy ai đến tìm anh ta cả. Người chủ của dòng tin nhắn là ai mà sao không tài nào đoán ra được! Trương Khiết nghĩ thầm "thôi kệ vậy", không tìm hiểu nữa. Bạn bè có đến thì cũng sẽ gọi điện, cậu quay ra tập trung làm việc khác.

Vương Thổ buồn chán đến tìm Trương Khiết ngồi nói chuyện. Vương Thổ vốn dĩ đối với chuyện tâm linh rất hứng thú, nhất là những chuyện thuộc loại hồn vía ma quỷ. Chỉ cần nhắc đến chủ đề này là cậu có thể nói không ngớt, hai người nói từ phim ma cho đến chuyện kinh dị Nhật v.v... Thế nào là ma núi, ma suối, ma đói... Họ nói tất cả chuyện cổ quái ma quỷ bốn phương mà tỉnh queo đầy cuốn hút làm cho ai cũng tò mò. Những thanh niên có trí tưởng tượng phong phú như họ đều thích khám phá cái mạo hiểm, cái kinh dị.

Thạch Nham đưa ra gợi ý, đều là đốt thời gian vậy tại sao chúng ta không tổ chức một câu lạc bộ "Hội kinh dị". Mỗi cuối tuần chúng ta tụ họp để nghe một người kể về câu chuyện ma mà họ thấy tâm đắc nhất, và thành viên giới hạn là cư dân trong tòa nhà này. Như nắng hạn gặp mưa rào, ý kiến được mọi người cùng ủng hộ, tất cả thành viên gồm bảy người. Vài ý kiến đầu tiên đưa ra nhằm làm cho không khí của những buổi kể chuyện thêm phần kì bí gồm: đóng cửa, tắt đèn... trong căn phòng đêm tối mọi người lắng nghe những câu chuyện ma kinh điển.

Những cô bé, cậu bé đâu biết ngày họ tụ tập lại với nhau cũng là ngày mà câu chuyện kì bí có thật sẽ xảy đến với họ cũng bắt đầu.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Quái Đàm Hiệp Hội":Bảy Ngôi Làng MaBí Mật Trái Tim Bị Đánh CắpChuyện Quái Dị Ở Công SởHọc Viện Y Học Đáng SợMáy Ảnh Ma ÁmTấm Gương Ma QuáiTrò Chơi Kinh Dị

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Máy Ảnh Ma Ám PDF của tác giả Quái Đàm Hiệp Hội nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Hắc Ám Tây Du (Bi Ca Đường Tam Tạng)
《 Tây Du Ký 》 vẻn vẹn kể ra liên quan tới Tây Hành cố sự. Thế nhưng là sự tình thật chỉ có đơn giản như vậy sao Hiện tại, ta cho ngươi biết, Tây Du chỉ là vừa mới bắt đầu, cố sự cũng không có kết thúc. Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không, Trư Ngộ Năng, Sa Ngộ Tịnh, Tiểu Bạch Long. Năm người này con đường, còn có biết tiếp tục đi tới đích. Coi ta quỳ gối phật tiền, hái qua Kim Cô sát na, ta rốt cục nhớ lại, ta đến cùng là ai. Tìm mua: Hắc Ám Tây Du TiKi Lazada Shopee Ta là ai Ta là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không. Ta là Yêu tộc đại yêu Tôn Ngộ Không. Ta là, bách chiến bách thắng, Tôn Ngộ Không.*** Khi ta quỳ tại Phật trước, lấy đi kim cô sát na, ta rốt cục nhớ lại, ta rốt cuộc là ai."Hầu tử, ngươi thua, ta lại cho ngươi một lần cơ hội, thế nhưng ngươi vẫn như cũ phủ phục tại ta dưới chân. Năm đó đại náo thiên cung thời điểm ngươi nói ta lừa ngươi, cho lên ta chỉ đè ép ngươi 500 năm. Hiện tại, ngươi không phải là cùng lúc đầu một dạng? Quỳ tại ta dưới chân, như con chó một dạng. A, không, ngươi bây giờ căn bản không như năm đó, ngươi bây giờ liền kim cô bổng đều ném, ha ha ha." "Thì tính sao? Cây gậy không có, ta lão Tôn còn có nắm tay. Ngươi bất quá chính là một cái phân thân mà thôi, ta lão Tôn không sợ. Tính là hiện tại quỳ tại trước mặt ngươi có thể làm gì? Tính là ngươi đè thêm ta lão Tôn 500 năm thì thế nào? Đợi ta chém tam thi, khi đó, chính là ngươi Như Lai hôi phi yên diệt thời điểm. Như Lai, ngươi là giết không chết ta. Ta từ sinh ra lên cũng đã cùng thế giới hòa làm một thể. Trừ phi ngươi phá hủy toàn bộ. Không thì, ta sớm muộn sẽ một gậy đánh đổ ngươi." "Kim Thiền, này liền là ngươi đại đồ đệ Tôn Ngộ Không? Chính là một cái thạch hầu mà thôi, sao dám tại Đại Lôi Âm Tự bực này càn rỡ? Xem ra chuyến này tây hành, cũng không có cho ngươi học thông minh a." Không đợi Kim Thiền Tử nói cái gì, Như Lai tiếng động lớn tiếng phật hiệu lại nói: "Hầu tử a, kỳ thực hiện tại ngươi chỉ có hai con đường có thể đi. Hoặc là chịu ta sắc phong làm Tây Thiên Đấu Chiến Thắng Phật, hơn nữa ta sẽ trả lại ngươi như ý kim cô bổng. Hoặc là, chính là ngươi Hoa Quả Sơn 10 vạn hầu tử hầu tôn tới Tây Thiên. Ta nghĩ, ngươi biết nên làm như thế nào đi." Lửa giận ngập trời, trong nháy mắt liền dập tắt. Đúng vậy, hắn Tôn Ngộ Không không sợ trời không sợ đất, thế nhưng hắn còn có Hoa Quả Sơn, kia 10 vạn hầu tử hầu tôn mặc dù tại sinh tử mỏng câu tính danh thành bất tử bất diệt tồn tại, thế nhưng Như Lai nhưng có thể đi độ hóa bọn họ a. Khiến bọn họ trở thành kia đần độn không biết tự mình Phật môn khôi lỗi còn là làm được. Huống chi, bây giờ Hoa Quả Sơn đã không phải là năm đó Yêu tộc liên quân đại náo thiên cung thời điểm cường thế, những kia có chút bản lãnh Yêu Vương tử tử bị Bồ Tát Thần Tiên thu nhận, Hoa Quả Sơn đã là danh nghĩa. "Ai, A di đà phật." Một tiếng thở dài, tại Kim Thiền Tử trong miệng, dằng dặc quanh quẩn tại toàn bộ Linh Sơn. Mỗi khi Hồng Nhật mới sinh, tại Linh Sơn cao nhất kia ngọn núi đỉnh, luôn sẽ có một thân ảnh, nhìn đầy trời ráng màu lẳng lặng ngây người. Mỗi khi trăng tròn nhô lên cao, tại Linh Sơn cao nhất kia tòa tháp thượng, luôn sẽ có một cái bóng lưng, nhìn xúc tu có thể đụng Minh Nguyệt trầm mặc. Mỗi khi mưa gió gấp tới, tại Linh Sơn nhất tĩnh cái kia góc, luôn sẽ có một thân ảnh, nhìn giàn giụa mưa to nhắm mắt trầm tư. Mỗi khi chúng tăng xướng kinh, mỗi khi dân chúng cầu xin, mỗi khi Như Lai giảng pháp, tổng có một người, chân mày nhẹ cau. Còn có kia từ bị sắc phong sau liền cần cần khẩn khẩn kim thân la hán, tựa hồ tất cả mọi người quên lãng hắn. Phật, Phật, Phật, như thế nào Phật? Phật lại là gì? Là phổ độ thiên hạ chúng sinh sao? Là cứu khổ cứu nạn sao? Là muôn dân hạnh phúc sao? Còn là, vẻn vẹn vì bảo đảm Như Lai phật tổ Chí Tôn địa vị đâu? Không thì, vì sao những thứ kia yêu quái một khi tu luyện thành công, không phải là bị Bồ Tát La Hán thu làm tọa kỵ chính là bị các lộ Thần Tiên thu làm tọa kỵ đâu? Mà những thứ kia không phục, liền đều bị diệt đi! Diệt không xong cũng không nguyện trở thành tọa kỵ, tựa như Tôn Ngộ Không như vậy, thành Phật, làm sứ giả La Hán. Nói chung, thiên đình cũng tốt, Linh Sơn cũng được, bọn họ là không muốn cho phép những thứ kia không ở trong khống chế người tồn tại. Thế nhưng, lần này, bọn họ rốt cục sai rồi, ngươi áp ta 500 năm ta cũng không buồn bực, ví như không có này 500 năm cũng sẽ không khiến ta lão Tôn lột bỏ kia phần hấp tấp cùng tự đại. Lấy vì thiên hạ giữa không ai lại là ta lão Tôn đối thủ, Thiên Cung những thứ kia kinh sợ túi khiến ta càng phát không coi ai ra gì, không biết, cây cao hơn rừng phong tất phá. Như vậy ta, sớm muộn sẽ ăn một đại thiệt. Bất quá, này 500 năm qua, ta ngày nhớ đêm mong, là gì bị áp tại dưới chân núi chính là ta lão Tôn cũng không phải Như Lai, là gì Ngọc đế vẫn là Ngọc đế, ta lão Tôn cũng không phải Tề Thiên Đại Thánh. Nói cho cùng, Tề Thiên Đại Thánh, là một người thất bại, triệt đầu triệt đuôi người thất bại. Không những mình bị áp tại Ngũ Hành Sơn hạ, thậm chí ngay cả kia bầy khỉ hầu tôn đều có lẽ nhất. Cho lên 500 năm sau, ta học xong ẩn nhẫn, ta biết chỉ bằng vào ta một lực lượng của cá nhân, cái gì cũng không làm được. Thiên đình quá lớn. Linh Sơn cũng quá lớn, lớn đến có thể lật tay giữa liền hủy diệt ta. Ngay sau đó ta theo Đường Tăng tây hành lấy kinh nghiệm, ngay sau đó ta giả bộ Pháp lực giảm nhiều, ngay sau đó ta cẩn trọng nhất tâm tây đi. Cách xa vạn dặm, bất quá là một cái té ngã chuyện tình, tính là đi tới đi, cũng bất quá mấy chục năm mà thôi, chỉ cần khiến ta đi ra, những này đều không coi vào đâu. Ta nói, ta không buồn Như Lai áp ta, ta buồn bực chính là, Như Lai lại đang Ngũ Hành Sơn thượng len lén châm ba ngàn Phật Đà, một ngày một đêm niệm kinh, mưu toan độ hóa ta, khiến ta quy y. Quy y? Ta phi. Kỳ thực hiện tại tinh tế hồi tưởng lại, trận này vụng về trò khôi hài, ngay từ đầu liền khắp nơi đều là kẽ hở, chỉ bất quá ta lão Tôn cuối cùng là hậu thế quá ngắn, chính là mấy trăm năm, bất luận tâm cơ còn là mưu kế, đều xa xa không bằng, cho nên mới rơi vào như vậy thê thảm tình trạng. Từ Như Lai cùng ta đánh cuộc thi đấu, trận này âm mưu liền bắt đầu rồi. Đều nói người xuất gia không đánh lời nói dối, nói cách khác người xuất gia không muốn gạt người, thế nhưng thân là Phật chi thủy tổ Như Lai, là làm sao làm? Đầu tiên là cùng ta đánh đố, nói ta như phi không ra hắn lòng bàn tay, chính là ta thua, ta đã đi xuống giới tiếp tục là Yêu, tu luyện lại mấy trăm năm trở lại thảo luận. Thế nhưng kết quả đâu? Ta thừa nhận là ta thua, thế nhưng tại ta chịu thua một khắc kia, Như Lai không làm phân trần liền đưa tay đè xuống, đây là khiến ta hạ giới là Yêu? Đây là khiến ta tiếp tục tu luyện? Kia trở lại nói một chút trận này đánh cuộc đi, phi không ra lòng bàn tay? Nếu là ta lão Tôn dùng hết tất cả khí lực bay đi lại vẫn đang tại hắn lòng bàn tay, kia ta tâm phục khẩu phục không làm hắn nghĩ, thế nhưng Như Lai làm sao làm? Nắm bàn tay biến hóa là chống đỡ thiên thần trụ, lừa gạt ta cho rằng bay đến chân trời lại không thể đi, mới xoay người lại. Lẽ nào đây không phải là lừa gạt sao? Bất quá mà thôi, Tây Thiên này bộ sắc mặt, ta sớm đã biết, Như Lai như vậy, kia đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát, cũng là như vậy! Về sau, không ai lại biết Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không. Có, chỉ là nam mô Đấu Chiến Thắng Phật. Phảng phất, năm đó kia đỗ Thiên Địa thác thiên cự viên, liền này tiêu tán ở tại giữa thiên địa. Năm đó kia thống lĩnh Tam Giới nghìn vạn Yêu tộc đại quân Tề Thiên Đại Thánh, hôm nay thành Như Lai ngồi xuống Phật Đà. Mà oai phong một cỏi Yêu tộc bảy Thánh, hôm nay cũng đi tứ tán, không biết mấy người sống sót. Năm đó len lén đánh xuyên qua Thiên Giới Ngân Hà khiến chiến bại Yêu tộc liên quân chạy trốn Thiên Bồng Nguyên Soái, hôm nay thành một đầu vụng về Trư Yêu, tuy rằng bị Như Lai sắc phong làm Hoan Hỉ Phật. Năm đó là Tề Thiên Đại Thánh mở ra Lăng Tiêu Bảo Điện đại môn Quyển Liêm Đại Tướng, bị Vương mẫu đánh hạ thế gian, mà lại cả đời chỉ có thể làm yêu quái, mà mượn cớ là đánh nát lưu ly chén. Tuy rằng, bị Như Lai phong làm nam mô kim thân la hán, thế nhưng vẫn như cũ không cách nào tách ra Sa Tăng một thân Yêu khí. Tựa hồ, toàn bộ cứ như vậy kết thúc, thế gian lại không gọi là yêu ma. Thế nhưng, ai cũng không biết, con khỉ kia, đã là trảm rớt một thi. Cách Đại Đạo, lại gần một bước. Như Lai gạt ta, dùng Ngũ Hành Sơn áp ta 500 năm. Quan Thế Âm gạt ta, lừa gạt ta mang theo kim cô, hành hạ đến ta lão Tôn sống không bằng chết. Bất quá, ta đều nhịn. Rất nhiều người cũng không biết đi, kia kim cô, nhưng cũng không có đơn giản như vậy a, Quan Thế Âm a Quan Thế Âm, năm đó ngươi còn là từ tuyến đường an toàn người thời điểm, thủ đoạn cũng không có như vậy tàn nhẫn a. Chúng ta hãy nói một chút này kim cô đi. Mọi người đều biết chính là chỉ cần ta sư phụ nhất niệm Khẩn Cô Chú ta liền đau đầu, thế nhưng ai biết ta là gì đau đầu? Bởi vì sư phụ mỗi lần đọc Khẩn Cô Chú thời điểm, kim cô đều sẽ phân hoá ra một luồng Như Lai thần niệm tới thực ta lão Tôn Linh Hải, nỗ lực thôn phệ ta Linh uẩn. Bằng không chính là kim cô, có thể nào làm sao có ta Kim Cương Bất Hoại thân thể?Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Bi Ca Đường Tam Tạng":Hắc Ám Tây DuHắc Ám Tây Du - Phần 2Hắc Ám Tây Du - Phần 3Hắc Ám Tây Du - Phần 4Hắc Ám Tây Du - Phần 5Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hắc Ám Tây Du PDF của tác giả Bi Ca Đường Tam Tạng nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Hắc Ám Tây Du (Bi Ca Đường Tam Tạng)
《 Tây Du Ký 》 vẻn vẹn kể ra liên quan tới Tây Hành cố sự. Thế nhưng là sự tình thật chỉ có đơn giản như vậy sao Hiện tại, ta cho ngươi biết, Tây Du chỉ là vừa mới bắt đầu, cố sự cũng không có kết thúc. Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không, Trư Ngộ Năng, Sa Ngộ Tịnh, Tiểu Bạch Long. Năm người này con đường, còn có biết tiếp tục đi tới đích. Coi ta quỳ gối phật tiền, hái qua Kim Cô sát na, ta rốt cục nhớ lại, ta đến cùng là ai. Tìm mua: Hắc Ám Tây Du TiKi Lazada Shopee Ta là ai Ta là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không. Ta là Yêu tộc đại yêu Tôn Ngộ Không. Ta là, bách chiến bách thắng, Tôn Ngộ Không.*** Khi ta quỳ tại Phật trước, lấy đi kim cô sát na, ta rốt cục nhớ lại, ta rốt cuộc là ai."Hầu tử, ngươi thua, ta lại cho ngươi một lần cơ hội, thế nhưng ngươi vẫn như cũ phủ phục tại ta dưới chân. Năm đó đại náo thiên cung thời điểm ngươi nói ta lừa ngươi, cho lên ta chỉ đè ép ngươi 500 năm. Hiện tại, ngươi không phải là cùng lúc đầu một dạng? Quỳ tại ta dưới chân, như con chó một dạng. A, không, ngươi bây giờ căn bản không như năm đó, ngươi bây giờ liền kim cô bổng đều ném, ha ha ha." "Thì tính sao? Cây gậy không có, ta lão Tôn còn có nắm tay. Ngươi bất quá chính là một cái phân thân mà thôi, ta lão Tôn không sợ. Tính là hiện tại quỳ tại trước mặt ngươi có thể làm gì? Tính là ngươi đè thêm ta lão Tôn 500 năm thì thế nào? Đợi ta chém tam thi, khi đó, chính là ngươi Như Lai hôi phi yên diệt thời điểm. Như Lai, ngươi là giết không chết ta. Ta từ sinh ra lên cũng đã cùng thế giới hòa làm một thể. Trừ phi ngươi phá hủy toàn bộ. Không thì, ta sớm muộn sẽ một gậy đánh đổ ngươi." "Kim Thiền, này liền là ngươi đại đồ đệ Tôn Ngộ Không? Chính là một cái thạch hầu mà thôi, sao dám tại Đại Lôi Âm Tự bực này càn rỡ? Xem ra chuyến này tây hành, cũng không có cho ngươi học thông minh a." Không đợi Kim Thiền Tử nói cái gì, Như Lai tiếng động lớn tiếng phật hiệu lại nói: "Hầu tử a, kỳ thực hiện tại ngươi chỉ có hai con đường có thể đi. Hoặc là chịu ta sắc phong làm Tây Thiên Đấu Chiến Thắng Phật, hơn nữa ta sẽ trả lại ngươi như ý kim cô bổng. Hoặc là, chính là ngươi Hoa Quả Sơn 10 vạn hầu tử hầu tôn tới Tây Thiên. Ta nghĩ, ngươi biết nên làm như thế nào đi." Lửa giận ngập trời, trong nháy mắt liền dập tắt. Đúng vậy, hắn Tôn Ngộ Không không sợ trời không sợ đất, thế nhưng hắn còn có Hoa Quả Sơn, kia 10 vạn hầu tử hầu tôn mặc dù tại sinh tử mỏng câu tính danh thành bất tử bất diệt tồn tại, thế nhưng Như Lai nhưng có thể đi độ hóa bọn họ a. Khiến bọn họ trở thành kia đần độn không biết tự mình Phật môn khôi lỗi còn là làm được. Huống chi, bây giờ Hoa Quả Sơn đã không phải là năm đó Yêu tộc liên quân đại náo thiên cung thời điểm cường thế, những kia có chút bản lãnh Yêu Vương tử tử bị Bồ Tát Thần Tiên thu nhận, Hoa Quả Sơn đã là danh nghĩa. "Ai, A di đà phật." Một tiếng thở dài, tại Kim Thiền Tử trong miệng, dằng dặc quanh quẩn tại toàn bộ Linh Sơn. Mỗi khi Hồng Nhật mới sinh, tại Linh Sơn cao nhất kia ngọn núi đỉnh, luôn sẽ có một thân ảnh, nhìn đầy trời ráng màu lẳng lặng ngây người. Mỗi khi trăng tròn nhô lên cao, tại Linh Sơn cao nhất kia tòa tháp thượng, luôn sẽ có một cái bóng lưng, nhìn xúc tu có thể đụng Minh Nguyệt trầm mặc. Mỗi khi mưa gió gấp tới, tại Linh Sơn nhất tĩnh cái kia góc, luôn sẽ có một thân ảnh, nhìn giàn giụa mưa to nhắm mắt trầm tư. Mỗi khi chúng tăng xướng kinh, mỗi khi dân chúng cầu xin, mỗi khi Như Lai giảng pháp, tổng có một người, chân mày nhẹ cau. Còn có kia từ bị sắc phong sau liền cần cần khẩn khẩn kim thân la hán, tựa hồ tất cả mọi người quên lãng hắn. Phật, Phật, Phật, như thế nào Phật? Phật lại là gì? Là phổ độ thiên hạ chúng sinh sao? Là cứu khổ cứu nạn sao? Là muôn dân hạnh phúc sao? Còn là, vẻn vẹn vì bảo đảm Như Lai phật tổ Chí Tôn địa vị đâu? Không thì, vì sao những thứ kia yêu quái một khi tu luyện thành công, không phải là bị Bồ Tát La Hán thu làm tọa kỵ chính là bị các lộ Thần Tiên thu làm tọa kỵ đâu? Mà những thứ kia không phục, liền đều bị diệt đi! Diệt không xong cũng không nguyện trở thành tọa kỵ, tựa như Tôn Ngộ Không như vậy, thành Phật, làm sứ giả La Hán. Nói chung, thiên đình cũng tốt, Linh Sơn cũng được, bọn họ là không muốn cho phép những thứ kia không ở trong khống chế người tồn tại. Thế nhưng, lần này, bọn họ rốt cục sai rồi, ngươi áp ta 500 năm ta cũng không buồn bực, ví như không có này 500 năm cũng sẽ không khiến ta lão Tôn lột bỏ kia phần hấp tấp cùng tự đại. Lấy vì thiên hạ giữa không ai lại là ta lão Tôn đối thủ, Thiên Cung những thứ kia kinh sợ túi khiến ta càng phát không coi ai ra gì, không biết, cây cao hơn rừng phong tất phá. Như vậy ta, sớm muộn sẽ ăn một đại thiệt. Bất quá, này 500 năm qua, ta ngày nhớ đêm mong, là gì bị áp tại dưới chân núi chính là ta lão Tôn cũng không phải Như Lai, là gì Ngọc đế vẫn là Ngọc đế, ta lão Tôn cũng không phải Tề Thiên Đại Thánh. Nói cho cùng, Tề Thiên Đại Thánh, là một người thất bại, triệt đầu triệt đuôi người thất bại. Không những mình bị áp tại Ngũ Hành Sơn hạ, thậm chí ngay cả kia bầy khỉ hầu tôn đều có lẽ nhất. Cho lên 500 năm sau, ta học xong ẩn nhẫn, ta biết chỉ bằng vào ta một lực lượng của cá nhân, cái gì cũng không làm được. Thiên đình quá lớn. Linh Sơn cũng quá lớn, lớn đến có thể lật tay giữa liền hủy diệt ta. Ngay sau đó ta theo Đường Tăng tây hành lấy kinh nghiệm, ngay sau đó ta giả bộ Pháp lực giảm nhiều, ngay sau đó ta cẩn trọng nhất tâm tây đi. Cách xa vạn dặm, bất quá là một cái té ngã chuyện tình, tính là đi tới đi, cũng bất quá mấy chục năm mà thôi, chỉ cần khiến ta đi ra, những này đều không coi vào đâu. Ta nói, ta không buồn Như Lai áp ta, ta buồn bực chính là, Như Lai lại đang Ngũ Hành Sơn thượng len lén châm ba ngàn Phật Đà, một ngày một đêm niệm kinh, mưu toan độ hóa ta, khiến ta quy y. Quy y? Ta phi. Kỳ thực hiện tại tinh tế hồi tưởng lại, trận này vụng về trò khôi hài, ngay từ đầu liền khắp nơi đều là kẽ hở, chỉ bất quá ta lão Tôn cuối cùng là hậu thế quá ngắn, chính là mấy trăm năm, bất luận tâm cơ còn là mưu kế, đều xa xa không bằng, cho nên mới rơi vào như vậy thê thảm tình trạng. Từ Như Lai cùng ta đánh cuộc thi đấu, trận này âm mưu liền bắt đầu rồi. Đều nói người xuất gia không đánh lời nói dối, nói cách khác người xuất gia không muốn gạt người, thế nhưng thân là Phật chi thủy tổ Như Lai, là làm sao làm? Đầu tiên là cùng ta đánh đố, nói ta như phi không ra hắn lòng bàn tay, chính là ta thua, ta đã đi xuống giới tiếp tục là Yêu, tu luyện lại mấy trăm năm trở lại thảo luận. Thế nhưng kết quả đâu? Ta thừa nhận là ta thua, thế nhưng tại ta chịu thua một khắc kia, Như Lai không làm phân trần liền đưa tay đè xuống, đây là khiến ta hạ giới là Yêu? Đây là khiến ta tiếp tục tu luyện? Kia trở lại nói một chút trận này đánh cuộc đi, phi không ra lòng bàn tay? Nếu là ta lão Tôn dùng hết tất cả khí lực bay đi lại vẫn đang tại hắn lòng bàn tay, kia ta tâm phục khẩu phục không làm hắn nghĩ, thế nhưng Như Lai làm sao làm? Nắm bàn tay biến hóa là chống đỡ thiên thần trụ, lừa gạt ta cho rằng bay đến chân trời lại không thể đi, mới xoay người lại. Lẽ nào đây không phải là lừa gạt sao? Bất quá mà thôi, Tây Thiên này bộ sắc mặt, ta sớm đã biết, Như Lai như vậy, kia đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát, cũng là như vậy! Về sau, không ai lại biết Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không. Có, chỉ là nam mô Đấu Chiến Thắng Phật. Phảng phất, năm đó kia đỗ Thiên Địa thác thiên cự viên, liền này tiêu tán ở tại giữa thiên địa. Năm đó kia thống lĩnh Tam Giới nghìn vạn Yêu tộc đại quân Tề Thiên Đại Thánh, hôm nay thành Như Lai ngồi xuống Phật Đà. Mà oai phong một cỏi Yêu tộc bảy Thánh, hôm nay cũng đi tứ tán, không biết mấy người sống sót. Năm đó len lén đánh xuyên qua Thiên Giới Ngân Hà khiến chiến bại Yêu tộc liên quân chạy trốn Thiên Bồng Nguyên Soái, hôm nay thành một đầu vụng về Trư Yêu, tuy rằng bị Như Lai sắc phong làm Hoan Hỉ Phật. Năm đó là Tề Thiên Đại Thánh mở ra Lăng Tiêu Bảo Điện đại môn Quyển Liêm Đại Tướng, bị Vương mẫu đánh hạ thế gian, mà lại cả đời chỉ có thể làm yêu quái, mà mượn cớ là đánh nát lưu ly chén. Tuy rằng, bị Như Lai phong làm nam mô kim thân la hán, thế nhưng vẫn như cũ không cách nào tách ra Sa Tăng một thân Yêu khí. Tựa hồ, toàn bộ cứ như vậy kết thúc, thế gian lại không gọi là yêu ma. Thế nhưng, ai cũng không biết, con khỉ kia, đã là trảm rớt một thi. Cách Đại Đạo, lại gần một bước. Như Lai gạt ta, dùng Ngũ Hành Sơn áp ta 500 năm. Quan Thế Âm gạt ta, lừa gạt ta mang theo kim cô, hành hạ đến ta lão Tôn sống không bằng chết. Bất quá, ta đều nhịn. Rất nhiều người cũng không biết đi, kia kim cô, nhưng cũng không có đơn giản như vậy a, Quan Thế Âm a Quan Thế Âm, năm đó ngươi còn là từ tuyến đường an toàn người thời điểm, thủ đoạn cũng không có như vậy tàn nhẫn a. Chúng ta hãy nói một chút này kim cô đi. Mọi người đều biết chính là chỉ cần ta sư phụ nhất niệm Khẩn Cô Chú ta liền đau đầu, thế nhưng ai biết ta là gì đau đầu? Bởi vì sư phụ mỗi lần đọc Khẩn Cô Chú thời điểm, kim cô đều sẽ phân hoá ra một luồng Như Lai thần niệm tới thực ta lão Tôn Linh Hải, nỗ lực thôn phệ ta Linh uẩn. Bằng không chính là kim cô, có thể nào làm sao có ta Kim Cương Bất Hoại thân thể?Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Bi Ca Đường Tam Tạng":Hắc Ám Tây DuHắc Ám Tây Du - Phần 2Hắc Ám Tây Du - Phần 3Hắc Ám Tây Du - Phần 4Hắc Ám Tây Du - Phần 5Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hắc Ám Tây Du PDF của tác giả Bi Ca Đường Tam Tạng nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bất Diệt Thần Vương - Phần 4 (Quan Kỳ)
Bất Diệt Thần Vương là 1 bộ truyện hài, bạn nhớ những pha hố người mặt dày vô sỉ của thần cấp đại ma đầu hay nhất niệm vĩnh hằng thì hãy đọc bộ này. Địa Cầu Nhân Vương có thể mang theo tổ truyền tiên kiếm xuyên qua Thần Châu Tinh. May mắn được Đại Nhật Bất Diệt Thần Công, một kiếm nơi tay, chém hết thiên hạ tà ma, thần uy vô hạn, nổ tung thế gian bất bình, áp chính đạo, tru ma đạo, thành Bất Diệt Thần Vương.*** Chu Tiên Trấn! Trong một đại sảnh cực kỳ rộng rãi. Giờ phút này, chưởng quỹ các cửa hàng lớn và tử đệ các gia tộc tu tiên của Chu Tiên Trấn đang ngồi kín bốn phía đại sảnh, tất cả mọi người lẳng lặng nhìn về phía một đài cao ở hướng chính bắc, một nam tử áo trắng tuấn lãng thẳng thắn nói. - Ta nói nhiều như vậy, chư vị đã hiểu đại khái chưa? Tìm mua: Bất Diệt Thần Vương - Phần 4 TiKi Lazada Shopee Bạch y nam tử nhìn mọi người trong đại sảnh, cười nói. - Vương gia chủ, lời ngươi nói chúng ta đều hiểu, chỉ là chúng ta còn hơi bận tâm! Ngươi có tiền như vậy còn cần tiền của chúng ta làm gì? Một nam tử ngồi ở phía dưới lo lắng nói. - Tiền? Ai sẽ ngại nhiều? Có càng nhiều tiền, ta có thể làm chuyện càng lớn hơn. Có nhiều tiền hơn ta có thể mời Đan Sư lợi hại hơn luyện ra đan dược càng tốt hơn để bán, có thể mời Luyện Khí Sư lợi hại hơn rèn đúc ra pháp bảo tốt hơn để bán, các ngươi thấy Vương Khả ta từng làm vụ mua bán lỗ vốn nào chưa? Bạch y nam tử Vương Khả cười nói. - Không có, không có, từ khi Vương gia chủ đến Chu Tiên Trấn, tiền của Chu Tiên Trấn không ngừng chảy vào Vương gia, sao Vương gia chủ có thể mua bán lỗ vốn? Đám người cười nói. - Vậy chư vị còn lo lắng cái gì? Lo lắng Vương Khả ta lừa gạt tiền của mọi người? Vương Khả cười nói. - Sao có thể như vậy? Nói thế nào thì Vương gia ngươi cũng là một trong tứ đại gia tộc tu tiên của Chu Tiên Trấn, gia tài vô số, phần lớn cửa hàng của Chu Tiên Trấn đều có vốn của Vương gia các ngươi, sao có thể quan tâm chút tiền ấy của chúng ta? Nam tử trước đó cười nói. Bầu không khí trong đại sảnh cũng hòa hoãn hơn không ít. - Bây giờ Thập Vạn Đại Sơn càng ngày càng hung hiểm, muốn tìm linh dược, linh thạch càng ngày càng gian nan, chư vị nói Vương Khả ta biết cách làm giàu, muốn tìm ta tư vấn, ta mới nhớ tới mình cũng là người Chu Tiên Trấn, mở ra đại hội này, chỉ cho mọi người một con đường sáng, như thế nào? Chư vị còn có gì muốn hỏi không? Vương Khả cau mày nói. - Vương gia chủ, ngươi nói là thật? Chỉ cần chúng ta mua “sản phẩm tài chính” gì kia của ngươi, mỗi năm đều có hai thành lợi tức? Một nam tử áo xám mong đợi nói. - Đương nhiên, Vương gia ta ở Chu Tiên Trấn cũng không phải một năm hai năm, sản nghiệp to lớn, giấy trắng mực đen ký kết đàng hoàng, còn có thể giả được sao? Vương Khả nghiêm mặt nói. - Không không, chúng ta đương nhiên tin tưởng Vương gia chủ, chỉ là, chỉ là cái này trước kia chưa từng có, chúng ta nhất thời có chút… có chút hưng phấn! Nam tử áo xám kia cười nói. - Phải, Vương gia chủ hứa hẹn, chúng ta tự nhiên tin tưởng! Mặc dù chúng ta cũng tu tiên, nhưng không so được đệ tử của các đại tiên môn, bọn họ có vô số tài nguyên, linh khí, chúng ta tu tiên tài nguyên đều phải dựa vào tự mình đi tranh thủ, linh dược trong Thập Vạn Đại Sơn không ít, nhưng đều có yêu thú thủ hộ, muốn nhổ răng cọp, sẽ bốc lên nguy hiểm tánh mạng, Thập Vạn Đại Sơn hỗn loạn, thường thường lại có sự tình giết người cướp của phát sinh, tranh đoạt chút điểm tài nguyên, thường thường sinh tử đối mặt, hơi không cẩn thận sẽ thân tử đạo tiêu. Chúng ta tu hành, quá khó khăn! Lại một người áo đỏ khổ sở nói. - Đúng vậy, Vương gia chủ là đại thiện nhân, để cho chúng ta ngồi ở trong nhà, cũng có thể tiền đẻ ra tiền? - Vương gia chủ nói rồi, ngươi không để ý tới tiền, tiền sẽ không để ý tới ngươi, ngươi hàng ngày bưng bít lấy túi tiền, chỉ sẽ càng ngày càng ít, vẫn là Vương gia chủ chỉ cho chúng ta một con đường quản lý tài sản! - Không sai, Vương gia chủ, sản phẩm tài chính gì kia của ngươi, ta mua! - Ta cũng mua! - Một năm hai thành lợi tức? Ta bế quan một lần cũng một năm, chẳng phải là bế quan một lần, linh thạch của ta sẽ tăng hai thành? Đám người trong đại sảnh, tựa hồ có một số người đang không ngừng tô đậm lấy bầu không khí, để người nghe dần dần trở nên nhiệt huyết sôi trào. - Nên nói, ta đã nói, muốn mua, đi sảnh ngoài của Vương gia ta, ký tên mua sắm! Nhóm sản phẩm tài chính đầu tiên, số lượng có hạn! Chư vị, cứ tùy tiện! Vương Khả vừa cười vừa nói. - Sảnh ngoài? Ở đâu, giao tiền ở đâu? Ta ra 50 cân linh thạch! Nam tử áo xám lúc trước lập tức chạy ra đại sảnh. - Trương chưởng quỹ, ngươi chờ ta một chút, chừa chút cho ta, sản phẩm tài chính số lượng có hạn, đừng có mua hết! Lại một nam tử mặc áo hồng chạy ra ngoài. - Chờ chút, chờ chút, chừa cho ta một chút! - Ta muốn mua hết! Mới vừa rồi đại sảnh còn hết sức huyên náo, trong nháy mắt đi không còn một mống, cả đám người chen lấn đi mua sắm sản phẩm tài chính do Vương gia phát hành. Đại sảnh chỉ còn lại Vương Khả khá hài lòng, còn có một đám đệ tử Vương gia. - Nhìn thấy không? Sản phẩm tài chính, chính là bán như vậy, trừ Chu Tiên Trấn, tiên trấn khác các ngươi dựa theo làm là được! Vương Khả bưng lên một chén trà, vừa uống vừa nói. - Gia chủ, đám người này thật nguyện ý dùng số lớn linh thạch, đi mua một trang giấy kia? Tiền này kiếm lời cũng quá dễ dàng rồi? Gia chủ, vì sao trước kia chúng ta không làm? Một cấp dưới vẻ mặt kinh ngạc hỏi. Vương Khả háy hắn một cái: - Ngươi biết cái gì, Vương gia ta không đặt chân vững vàng ở Chu Tiên Trấn, kinh doanh không đủ tín dự, ai sẽ tin tưởng sản phẩm tài chính này? - Ách? - Còn nữa, trước đó ta dặn dò các ngươi như thế nào? Làm “cò mồi” cũng không biết? Vừa rồi nếu không phải ta khống chế tốt, lần huy động vốn này sẽ bị các ngươi làm hỏng! Vương Khả trầm giọng nói. - Thuộc hạ thất trách! Đám thuộc hạ cúi đầu nhận sai. - Được rồi, cái sản phẩm tài chính này, ta cũng mới làm lần thứ nhất, có thể như vậy đã không tệ! Đúng rồi, bảo ngươi sàng chọn người, sàng lọc như thế nào rồi? Vương Khả nhìn về phía đám thủ hạ hỏi. - Gia chủ yên tâm, hôm nay mời tới phần lớn đều là hạng người làm giàu bất nghĩa, những người thuần thiện kia, ta không để bọn hắn tham gia, cũng sẽ cố ý làm khó dễ, không cho phép bọn họ mua! Thuộc hạ cung kính nói. - Rất tốt! Vương Khả ta, chỉ lấy tiền tài của người bất nghĩa! Vương Khả nhấp một ngụm trà, hài lòng nói.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Quan Kỳ":Bất Diệt Thần VươngBất Diệt Thần Vương - Phần 2Bất Diệt Thần Vương - Phần 3Bất Diệt Thần Vương - Phần 4Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bất Diệt Thần Vương - Phần 4 PDF của tác giả Quan Kỳ nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bất Diệt Thần Vương - Phần 3 (Quan Kỳ)
Bất Diệt Thần Vương là 1 bộ truyện hài, bạn nhớ những pha hố người mặt dày vô sỉ của thần cấp đại ma đầu hay nhất niệm vĩnh hằng thì hãy đọc bộ này. Địa Cầu Nhân Vương có thể mang theo tổ truyền tiên kiếm xuyên qua Thần Châu Tinh. May mắn được Đại Nhật Bất Diệt Thần Công, một kiếm nơi tay, chém hết thiên hạ tà ma, thần uy vô hạn, nổ tung thế gian bất bình, áp chính đạo, tru ma đạo, thành Bất Diệt Thần Vương.*** Chu Tiên Trấn! Trong một đại sảnh cực kỳ rộng rãi. Giờ phút này, chưởng quỹ các cửa hàng lớn và tử đệ các gia tộc tu tiên của Chu Tiên Trấn đang ngồi kín bốn phía đại sảnh, tất cả mọi người lẳng lặng nhìn về phía một đài cao ở hướng chính bắc, một nam tử áo trắng tuấn lãng thẳng thắn nói. - Ta nói nhiều như vậy, chư vị đã hiểu đại khái chưa? Tìm mua: Bất Diệt Thần Vương - Phần 3 TiKi Lazada Shopee Bạch y nam tử nhìn mọi người trong đại sảnh, cười nói. - Vương gia chủ, lời ngươi nói chúng ta đều hiểu, chỉ là chúng ta còn hơi bận tâm! Ngươi có tiền như vậy còn cần tiền của chúng ta làm gì? Một nam tử ngồi ở phía dưới lo lắng nói. - Tiền? Ai sẽ ngại nhiều? Có càng nhiều tiền, ta có thể làm chuyện càng lớn hơn. Có nhiều tiền hơn ta có thể mời Đan Sư lợi hại hơn luyện ra đan dược càng tốt hơn để bán, có thể mời Luyện Khí Sư lợi hại hơn rèn đúc ra pháp bảo tốt hơn để bán, các ngươi thấy Vương Khả ta từng làm vụ mua bán lỗ vốn nào chưa? Bạch y nam tử Vương Khả cười nói. - Không có, không có, từ khi Vương gia chủ đến Chu Tiên Trấn, tiền của Chu Tiên Trấn không ngừng chảy vào Vương gia, sao Vương gia chủ có thể mua bán lỗ vốn? Đám người cười nói. - Vậy chư vị còn lo lắng cái gì? Lo lắng Vương Khả ta lừa gạt tiền của mọi người? Vương Khả cười nói. - Sao có thể như vậy? Nói thế nào thì Vương gia ngươi cũng là một trong tứ đại gia tộc tu tiên của Chu Tiên Trấn, gia tài vô số, phần lớn cửa hàng của Chu Tiên Trấn đều có vốn của Vương gia các ngươi, sao có thể quan tâm chút tiền ấy của chúng ta? Nam tử trước đó cười nói. Bầu không khí trong đại sảnh cũng hòa hoãn hơn không ít. - Bây giờ Thập Vạn Đại Sơn càng ngày càng hung hiểm, muốn tìm linh dược, linh thạch càng ngày càng gian nan, chư vị nói Vương Khả ta biết cách làm giàu, muốn tìm ta tư vấn, ta mới nhớ tới mình cũng là người Chu Tiên Trấn, mở ra đại hội này, chỉ cho mọi người một con đường sáng, như thế nào? Chư vị còn có gì muốn hỏi không? Vương Khả cau mày nói. - Vương gia chủ, ngươi nói là thật? Chỉ cần chúng ta mua “sản phẩm tài chính” gì kia của ngươi, mỗi năm đều có hai thành lợi tức? Một nam tử áo xám mong đợi nói. - Đương nhiên, Vương gia ta ở Chu Tiên Trấn cũng không phải một năm hai năm, sản nghiệp to lớn, giấy trắng mực đen ký kết đàng hoàng, còn có thể giả được sao? Vương Khả nghiêm mặt nói. - Không không, chúng ta đương nhiên tin tưởng Vương gia chủ, chỉ là, chỉ là cái này trước kia chưa từng có, chúng ta nhất thời có chút… có chút hưng phấn! Nam tử áo xám kia cười nói. - Phải, Vương gia chủ hứa hẹn, chúng ta tự nhiên tin tưởng! Mặc dù chúng ta cũng tu tiên, nhưng không so được đệ tử của các đại tiên môn, bọn họ có vô số tài nguyên, linh khí, chúng ta tu tiên tài nguyên đều phải dựa vào tự mình đi tranh thủ, linh dược trong Thập Vạn Đại Sơn không ít, nhưng đều có yêu thú thủ hộ, muốn nhổ răng cọp, sẽ bốc lên nguy hiểm tánh mạng, Thập Vạn Đại Sơn hỗn loạn, thường thường lại có sự tình giết người cướp của phát sinh, tranh đoạt chút điểm tài nguyên, thường thường sinh tử đối mặt, hơi không cẩn thận sẽ thân tử đạo tiêu. Chúng ta tu hành, quá khó khăn! Lại một người áo đỏ khổ sở nói. - Đúng vậy, Vương gia chủ là đại thiện nhân, để cho chúng ta ngồi ở trong nhà, cũng có thể tiền đẻ ra tiền? - Vương gia chủ nói rồi, ngươi không để ý tới tiền, tiền sẽ không để ý tới ngươi, ngươi hàng ngày bưng bít lấy túi tiền, chỉ sẽ càng ngày càng ít, vẫn là Vương gia chủ chỉ cho chúng ta một con đường quản lý tài sản! - Không sai, Vương gia chủ, sản phẩm tài chính gì kia của ngươi, ta mua! - Ta cũng mua! - Một năm hai thành lợi tức? Ta bế quan một lần cũng một năm, chẳng phải là bế quan một lần, linh thạch của ta sẽ tăng hai thành? Đám người trong đại sảnh, tựa hồ có một số người đang không ngừng tô đậm lấy bầu không khí, để người nghe dần dần trở nên nhiệt huyết sôi trào. - Nên nói, ta đã nói, muốn mua, đi sảnh ngoài của Vương gia ta, ký tên mua sắm! Nhóm sản phẩm tài chính đầu tiên, số lượng có hạn! Chư vị, cứ tùy tiện! Vương Khả vừa cười vừa nói. - Sảnh ngoài? Ở đâu, giao tiền ở đâu? Ta ra 50 cân linh thạch! Nam tử áo xám lúc trước lập tức chạy ra đại sảnh. - Trương chưởng quỹ, ngươi chờ ta một chút, chừa chút cho ta, sản phẩm tài chính số lượng có hạn, đừng có mua hết! Lại một nam tử mặc áo hồng chạy ra ngoài. - Chờ chút, chờ chút, chừa cho ta một chút! - Ta muốn mua hết! Mới vừa rồi đại sảnh còn hết sức huyên náo, trong nháy mắt đi không còn một mống, cả đám người chen lấn đi mua sắm sản phẩm tài chính do Vương gia phát hành. Đại sảnh chỉ còn lại Vương Khả khá hài lòng, còn có một đám đệ tử Vương gia. - Nhìn thấy không? Sản phẩm tài chính, chính là bán như vậy, trừ Chu Tiên Trấn, tiên trấn khác các ngươi dựa theo làm là được! Vương Khả bưng lên một chén trà, vừa uống vừa nói. - Gia chủ, đám người này thật nguyện ý dùng số lớn linh thạch, đi mua một trang giấy kia? Tiền này kiếm lời cũng quá dễ dàng rồi? Gia chủ, vì sao trước kia chúng ta không làm? Một cấp dưới vẻ mặt kinh ngạc hỏi. Vương Khả háy hắn một cái: - Ngươi biết cái gì, Vương gia ta không đặt chân vững vàng ở Chu Tiên Trấn, kinh doanh không đủ tín dự, ai sẽ tin tưởng sản phẩm tài chính này? - Ách? - Còn nữa, trước đó ta dặn dò các ngươi như thế nào? Làm “cò mồi” cũng không biết? Vừa rồi nếu không phải ta khống chế tốt, lần huy động vốn này sẽ bị các ngươi làm hỏng! Vương Khả trầm giọng nói. - Thuộc hạ thất trách! Đám thuộc hạ cúi đầu nhận sai. - Được rồi, cái sản phẩm tài chính này, ta cũng mới làm lần thứ nhất, có thể như vậy đã không tệ! Đúng rồi, bảo ngươi sàng chọn người, sàng lọc như thế nào rồi? Vương Khả nhìn về phía đám thủ hạ hỏi. - Gia chủ yên tâm, hôm nay mời tới phần lớn đều là hạng người làm giàu bất nghĩa, những người thuần thiện kia, ta không để bọn hắn tham gia, cũng sẽ cố ý làm khó dễ, không cho phép bọn họ mua! Thuộc hạ cung kính nói. - Rất tốt! Vương Khả ta, chỉ lấy tiền tài của người bất nghĩa! Vương Khả nhấp một ngụm trà, hài lòng nói.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Quan Kỳ":Bất Diệt Thần VươngBất Diệt Thần Vương - Phần 2Bất Diệt Thần Vương - Phần 3Bất Diệt Thần Vương - Phần 4Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bất Diệt Thần Vương - Phần 3 PDF của tác giả Quan Kỳ nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.