Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ma Thần Hoàng Thiên (Đình Kiên)

Những gì người khác có, hắn đều đã từng có.

Gia đình, Hạnh phúc, bạn bè, vui vẻ...

Nhưng giờ đây những thứ huyền huyễn ấy đã hoàn toàn không còn dấu vết trong cuộc đời hắn, hắn là người cô độc.

Một đứa trẻ ngày hôm qua có tất cả nhưng hôm nay chẳng còn gì. Hắn đã bước chân lên con đường tu tiên, con đường muốn đến bước cuối cùng phải trả giá bằng máu và nước mắt.

Nỗ lực - tranh đấu - tàn sát - làm nên con người hắn. Tìm mua: Ma Thần Hoàng Thiên TiKi Lazada Shopee

Tình yêu - tình bạn - lòng thù hận - làm nên cuộc đời hắn.

Có người từng hỏi "Đạo của ngươi là gì?"

Hắn cười lớn mà đáp rằng:

"Đạo của ta là Nghịch, Nghịch của ta không phải là nghịch thiên, không phải nghịch thế, Nghịch của ta đơn thuần là Nghịch. Sinh tử là nghịch, thực hư là nghịch, âm dương là nghịch, thiện ác là nghịch, yêu ghét là nghịch, vui buồn là nghịch, tất cả mọi tồn tại trên thế gian này đều có nghịch của nó. Đi tới tận cùng của Nghịch ta sẽ tìm ra chân đạo của mình, đó là dung hợp cái đối nghịch, đưa chúng về đúng bản nguyên của nó - Nghịch bản nguyên”

Nghịch sinh - Nghịch tử - Nghịch luân hồi

Nghịch trời - Nghịch đất - Nghịch càn khôn

Nghịch thiện - Nghịch ác - tâm vô nghĩ

Vấn thiên - Vấn địa - Đạo vô nhai? Câu thơ trong truyện online này có nghĩa gì?***

Bên trong căn nhà tranh mà Hoàng Thiên dựng lại cho lão giả, trên chiếc trõng tre có vài đĩa thức ăn hãy còn nóng, khói bay nghi ngút. Một bên, lão giả đang cầm chén canh mà húp sột soạt một cách ngon lành. Đặt chén cơm xuống chõng, lão hà một cái thực khoái chí, cười cười nhìn Hoàng Thiên nói:

- Ngon quá, tiểu tử mi không tệ, nấu ăn rất được.

Nhìn vẻ thỏa mãn của lão, Hoàng Thiên trong lòng cười thầm, không biết đang nghĩ gì.

Bất chợt lão như nhớ ra gì đó, thắc mắc nhìn Hoàng Thiên:

- Mi dùng nguyên liệu gì nấu món này vậy, dường như ta thấy một vị rất lạ a.

Bị lão hỏi, Hoàng Thiên không khỏi chột dạ, trong lòng thầm kêu không ổn, vội nói:

- Không có gì, một chút thịt yêu thú cùng với linh thảo làm gia vị thôi mà.

Lão giả vẫn còn thắc mắc, không ngừng cau mày suy nghĩ, như muốn lục lọi trong trí nhớ xem hương vị kỳ lạ đó rốt cục là thứ gì, miệng không ngừng lẩm bẩm.

- Hương vị này… Hương vị này…

Hoàng Thiên khẽ run lên, chầm chậm bước ra ngoài, ý muốn chạy trốn.

- A! Khốn kiếp.

Một tiếng hét phẫn nộ vang lên, khiến Hoàng Thiên hai tai ong ong cả đi. Hắn ba chân bốn cẳng bỏ chạy, vội vàng nhảy xuống hồ Cửu Trọng Thần Thủy trốn biệt, tuyệt không dám ngoi lên.

Mà bên trên bờ hồ lúc này, lão giả hai mặt đỏ bừng, tức giận đến cực điểm. Vội vàng móc họng nôn tất cả thức ăn mà lão nuốt khi nãy, lão nghiến răng nghiến lợi:

- Xú tiểu tử khốn nạn, mi tốt nhất đừng bao giờ mò lên nữa, nếu không… hừ hừ… tức chết ta mà.

Trong lòng lão lúc này là như muốn điên rồi. Tên nhóc khốn nạn, dám dùng Cẩu Mộc Chi để nấu thức ăn cho lão. Cẩu Mộc Chi là loại thảo mộc thường mọc trên đống phân chó, nói như vậy… nói như vậy không phải hắn nấu phân chó cho lão ăn sao.

Vậy mà khi nãy lão lại còn tấm tắc khen hắn nấu ăn ngon, tưởng tượng đến vẻ mặt đắc ý của hắn, lão quả thực tức muốn bể phổi.

Mà lúc này, Hoàng Thiên dưới Cửu Trọng Chi Thủy đang thập phần thỏa mãn, trong lòng càng là cười ha ha không ngừng. Chơi lão một vố quả thực sảng khoái mà.

Nghĩ tới lời khen của lão khi nãy, hắn nhịn không được mà cười sằng sặc, suýt chút nữa bị sặc nước:

- Ha ha! Đáng đời lão… dám cậy già suốt ngày ăn hiếp ta… ha ha… thực đã quá đi mà. Ta ở dưới này không lên lão làm gì được, qua một tháng lại lên, lúc đó chắc lão không còn tức giận như bây giờ.

Ba tháng nay cứ thế, mỗi khi hắn bị lão ăn hiếp là lại tìm cách trả đũa, nếu bị phát hiện liền nhảy xuống hồ. Hắn không biết tại sao lão không đuổi theo đi xuống, nhưng cũng không để ý nhiều.

Trong thời gian này, hắn đã có thể lặn sâu xuống hơn một trăm mét, thời gian chịu đựng cũng kéo dài hơn trước rất nhiều, thậm chí có thể chịu được một tháng.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ma Thần Hoàng Thiên PDF của tác giả Đình Kiên nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Chiếc Lá Cuối Cùng (O Henry)
Một số người sống trong một quận gạch đỏ dưới phía đông của thành phố luôn luôn thiếu ổn định, mãi trôi giạt, lang thang. Tuy vô gia cư, họ vẫn có hàng trăm chỗ ở. Họ nhảy từ phòng cho thuê này qua phòng khác (phòng nào cũng đủ tiện nghi nội thất), luôn trong cảnh lông bông, lông bông về chỗ trú ngụ, lông bông về tâm hồn và tư tưởng. Họ ca hát “Tổ ấm gia đình” trong điệu dân ca Mỹ rộn ràng, họ mang đồ tế nhuyễn trong một cái thùng đáng lẽ chỉ để đựng đồ linh tinh, dây leo làm cảnh quấn quanh cái mũ rộng vành ta thường thấy trong các bức họa, một cái cây nhỏ là cây bóng mát. Vì thế, những ngôi nhà của quận này, với hàng nghìn nhân khẩu, có hàng nghìn câu chuyện để kể, đương nhiên, phần lớn đều vô vị, nhưng sẽ là điều lạ lùng nếu ta không thể tìm ra một vài bóng ma trong đám dân cư lông bông này. Một buổi tối, một thanh niên lượn vòng, bấm chuông những toà nhà màu đỏ đổ nát này. Đến toà nhà thứ mười hai, anh đặt túi hành lý lép kẹp trên bậc thềm, lau cái trán đã lấm đầy bụi. Cái chuông phát ra âm thanh khe khẽ và xa xôi trong những chiều sâu nào đấy hun hút, trống rỗng. Một người đàn bà đi ra cửa. Bà làm anh liên tưởng đến một con sâu bệnh hoạn, háo ăn háo uống đã đục khoét cả một cái quả chỉ chừa lại vỏ cứng và bây giờ đang lo kiếm khách trọ nào đấy có thể xơi được, để lấp đầy chỗ hổng. Anh hỏi bà có phòng trống cho thuê hay không. Bà trả lời, tiếng phát ra từ cổ họng, cổ họng dường như được lót lông thú: - Mời vào. Tôi có tầng ba, phía sau, đã trống một tuần nay. Anh muốn xem không? Người thanh niên theo bà đi lên cầu thang. Một luồng ánh sáng nhợt nhạt không rõ phát ra từ đâu lắp bớt những khoảng tối trong các hành lang. Họ bước không một tiếng động nào trên một tấm thảm mà cái khung cửi dệt của nó hẳn phải không dám nhìn nhận nó nữa. Dường như tấm thảm đã trở nên một loài thực vật, trong bầu không khí nặng không hề có ánh mặt trời, nó đã bị thoái hoá thành một lớp địa y lùm xùm hay rêu lan tràn mọc từng mảng đến tận cầu thang, nó trơn nhớt dưới chân như là một chất hữu cơ. Ở mỗi chỗ ngoặt của cầu thang là những hốc lõm trên tường. Có lẽ một loại cây cỏ nào đó đã từng mọc trong đấy. Nếu đúng thế, hẳn mấy cây cỏ đó đã tàn lụi trong bầu không khí hôi hám. Có thể có những bức tượng của các vị thánh đã được đặt ở đấy, nhưng ta có thể suy luận dễ dàng là ma quỷ đã lôi họ qua bóng tối xuống những vực sâu có trang bị đồ đạc trần tục ở phía dưới. Bà chủ nói qua cổ họng được lót lông thú: - Phòng này đây. Phòng này tốt lắm. Ít khi trống. Mùa hè vừa rồi có người đứng đắn thuê - không gây rắc rối gì cả, lại còn trả tiền trước. Nước ở cuối hành lang. Sprowls và Mooney đã thuê ở đây ba tháng. Họ diễn trên sân khấu văn nghệ tạp kỹ. Cô B’retta Sprowls - chắc ông có nghe nói đến cô ấy - À, mà đấy chỉ là tên sân khấu - trên tủ quần áo ngay đây là nơi họ treo giấy hôn thú, có đóng khung đàng hoàng. Vòi ga ở đây, có nhiều tủ quần áo, ông thấy đấy. Ai cũng thích phòng này. Không mấy khi trống.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chiếc Lá Cuối Cùng PDF của tác giả O Henry nếu chưa có điều kiện. Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Chiếc Lá Cuối Cùng (O Henry)
Một số người sống trong một quận gạch đỏ dưới phía đông của thành phố luôn luôn thiếu ổn định, mãi trôi giạt, lang thang. Tuy vô gia cư, họ vẫn có hàng trăm chỗ ở. Họ nhảy từ phòng cho thuê này qua phòng khác (phòng nào cũng đủ tiện nghi nội thất), luôn trong cảnh lông bông, lông bông về chỗ trú ngụ, lông bông về tâm hồn và tư tưởng. Họ ca hát “Tổ ấm gia đình” trong điệu dân ca Mỹ rộn ràng, họ mang đồ tế nhuyễn trong một cái thùng đáng lẽ chỉ để đựng đồ linh tinh, dây leo làm cảnh quấn quanh cái mũ rộng vành ta thường thấy trong các bức họa, một cái cây nhỏ là cây bóng mát. Vì thế, những ngôi nhà của quận này, với hàng nghìn nhân khẩu, có hàng nghìn câu chuyện để kể, đương nhiên, phần lớn đều vô vị, nhưng sẽ là điều lạ lùng nếu ta không thể tìm ra một vài bóng ma trong đám dân cư lông bông này. Một buổi tối, một thanh niên lượn vòng, bấm chuông những toà nhà màu đỏ đổ nát này. Đến toà nhà thứ mười hai, anh đặt túi hành lý lép kẹp trên bậc thềm, lau cái trán đã lấm đầy bụi. Cái chuông phát ra âm thanh khe khẽ và xa xôi trong những chiều sâu nào đấy hun hút, trống rỗng. Một người đàn bà đi ra cửa. Bà làm anh liên tưởng đến một con sâu bệnh hoạn, háo ăn háo uống đã đục khoét cả một cái quả chỉ chừa lại vỏ cứng và bây giờ đang lo kiếm khách trọ nào đấy có thể xơi được, để lấp đầy chỗ hổng. Anh hỏi bà có phòng trống cho thuê hay không. Bà trả lời, tiếng phát ra từ cổ họng, cổ họng dường như được lót lông thú: - Mời vào. Tôi có tầng ba, phía sau, đã trống một tuần nay. Anh muốn xem không? Người thanh niên theo bà đi lên cầu thang. Một luồng ánh sáng nhợt nhạt không rõ phát ra từ đâu lắp bớt những khoảng tối trong các hành lang. Họ bước không một tiếng động nào trên một tấm thảm mà cái khung cửi dệt của nó hẳn phải không dám nhìn nhận nó nữa. Dường như tấm thảm đã trở nên một loài thực vật, trong bầu không khí nặng không hề có ánh mặt trời, nó đã bị thoái hoá thành một lớp địa y lùm xùm hay rêu lan tràn mọc từng mảng đến tận cầu thang, nó trơn nhớt dưới chân như là một chất hữu cơ. Ở mỗi chỗ ngoặt của cầu thang là những hốc lõm trên tường. Có lẽ một loại cây cỏ nào đó đã từng mọc trong đấy. Nếu đúng thế, hẳn mấy cây cỏ đó đã tàn lụi trong bầu không khí hôi hám. Có thể có những bức tượng của các vị thánh đã được đặt ở đấy, nhưng ta có thể suy luận dễ dàng là ma quỷ đã lôi họ qua bóng tối xuống những vực sâu có trang bị đồ đạc trần tục ở phía dưới. Bà chủ nói qua cổ họng được lót lông thú: - Phòng này đây. Phòng này tốt lắm. Ít khi trống. Mùa hè vừa rồi có người đứng đắn thuê - không gây rắc rối gì cả, lại còn trả tiền trước. Nước ở cuối hành lang. Sprowls và Mooney đã thuê ở đây ba tháng. Họ diễn trên sân khấu văn nghệ tạp kỹ. Cô B’retta Sprowls - chắc ông có nghe nói đến cô ấy - À, mà đấy chỉ là tên sân khấu - trên tủ quần áo ngay đây là nơi họ treo giấy hôn thú, có đóng khung đàng hoàng. Vòi ga ở đây, có nhiều tủ quần áo, ông thấy đấy. Ai cũng thích phòng này. Không mấy khi trống.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chiếc Lá Cuối Cùng PDF của tác giả O Henry nếu chưa có điều kiện. Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Những Người Khốn Khổ (Victor Hugo)
Sách của tác giả: Victor Hugo 17:47:51Nhà Thờ Đức Bà Paris (Victor Hugo) 03:11:43Ngày Cuối Cùng Của Một Tử Tù (Victor Hugo) 17:55:39Những Người Khốn Khổ (Victor Hugo) 13:39:54Chín Mươi Ba (Victor Hugo) Chú Bé Thành Paris (Victor Hugo) Thằng Cười (Victor Hugo) Tử Tù Claude Gueux (Victor Hugo) $('#testCarousel3').owlCarousel({ items: 3, loop: true, margin: 10, autoplay: true, video: true, merge: true, autoplayTimeout: 3000, autoplayHoverPause: true, responsive: { 0: { items: 2 }, 479: { items: 3 }, 768: { items: 4 }, 1200: { items: 5 }, } }).addClass("owl-carousel-init");
Những Người Khốn Khổ (Victor Hugo)
Sách của tác giả: Victor Hugo 17:47:51Nhà Thờ Đức Bà Paris (Victor Hugo) 03:11:43Ngày Cuối Cùng Của Một Tử Tù (Victor Hugo) 17:55:39Những Người Khốn Khổ (Victor Hugo) 13:39:54Chín Mươi Ba (Victor Hugo) Chú Bé Thành Paris (Victor Hugo) Thằng Cười (Victor Hugo) Tử Tù Claude Gueux (Victor Hugo) $('#testCarousel3').owlCarousel({ items: 3, loop: true, margin: 10, autoplay: true, video: true, merge: true, autoplayTimeout: 3000, autoplayHoverPause: true, responsive: { 0: { items: 2 }, 479: { items: 3 }, 768: { items: 4 }, 1200: { items: 5 }, } }).addClass("owl-carousel-init");