Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lễ Tế Mùa Xuân - Lục Thu Trà

Năm Thiên Hán thứ nhất, Vu Lăng Quỳ - một thiếu nữ quý tộc ở thành Trường An lần đầu tới thăm Vân Mộng Trạch, thế rồi những quan điểm mà nàng đưa ra đã khiến gia tộc họ Quan từng chấp chưởng việc tế bái quốc gia của nước Sở - phải chấn động. Vì nối tiếp quy củ đời đời, là một trưởng nữ - Vu Lăng Quỳ phải trở thành “Vu nhi” chủ trì việc tế bái trong gia tộc, cả đời không được lấy chồng. Trong chuyến đi lần này, quan hệ giữa nàng và ái nữ Quan Lộ Thân của gia tộc họ Quan luôn căng thẳng bất hòa. Trong khi đó, những vụ án mạng đột ngột xảy ra liên tiếp khiến Quan Lộ Thân càng thêm nghi ngờ - phải chăng kẻ ngoại tộc Vu Lăng Quỳ chính là ngọn nguồn của mọi cơn ác mộng. Rốt cuộc ai mới là hung thủ thực sự đứng sau tất cả? Rốt cuộc động cơ của hung thủ là gì? Liệu động cơ ấy có liên quan tới việc tế bái thờ phụng, hay có liên hệ với vụ huyết án của gia tộc họ Quan bốn năm về trước? Đánh cược bằng danh dự của cả gia tộc mình, Vu Lăng Quỳ quyết tâm tìm ra kẻ thủ ác… *** Ngày 10 tháng 7 năm 2012, khi cuốn tiểu thuyết này hoàn thành bản thảo, tôi liền noi theo lệ cũ trong Cảo Cánh Thuyết Kệ thuộc Biệt truyện Liễu Như Thị mà làm ba bài tuyệt cú. Khi ấy tôi cứ sợ rằng tám mươi bốn chữ này sẽ hóa thành lời tiên tri vào một ngày nào đó, nên không dám mạnh miệng mà cũng chẳng dám nói gở. Thực ra từ khi bắt đầu lên ý tưởng cho cuốn tiểu thuyết này vào năm 2010, tôi đã biết rõ rằng nó nhất định sẽ khó chào đời hơn các cuốn tiểu thuyết khác rất nhiều - cụm từ “chào đời” ở đây vừa chỉ chuyện sáng tác, vừa mang hàm ý về việc xuất bản - Dù sao đây cũng là tác phẩm chỉ tôi mới có thể hoàn thành, mà tôi lại là một người lười biếng, hay mất tập trung lại còn khá kỳ quặc. Chỉ tôi mới có thể viết ra một cuốn tiểu thuyết như vậy - thoạt nghe thì như một lời tự thuật cực kỳ kiêu ngạo. Nhưng may mà khi đọc được câu này, chắc là độc giả đã đọc hơn một trăm nghìn chữ trước đó rồi, nên hẳn là sẽ không hiểu lầm ý tôi. Tôi không tin trên đời này còn người thứ hai có hứng thú kỳ quặc và kết cấu tri thức tương đồng với mình, vậy nên tôi mới tự phụ tuyên bố rằng trên đời này sẽ không còn cuốn tiểu thuyết nào giống như Lễ tế mùa xuân nữa. Bỏ chút công sức tìm hiểu Hán Thư* và các loại Kinh, lại có chút hứng thú với triết học phương Tây, bên cạnh đó còn tôn thờ tác phẩm của Shinzo Mitsuda và Yutaka Maya như những nguyên tắc tối cao của tiểu thuyết trinh thám, và điểm cuối cùng – cũng là điểm mang tính quyết định và tính hủy diệt – một kẻ cuồng tín với Cổ điển học và Bản cách** cổ điển lại trót bán linh hồn mình cho văn hóa A.C.G*** Nhật Bản. Nếu cõi đời này còn có người thứ hai vô dụng như tôi, vậy người đó chính là phân thân (Doppelganger) của tôi, chắc chắn sẽ trở thành tri kỷ hoặc kẻ thù không đội trời chung suốt đời với tôi. * Một tài liệu lịch sử Trung Quốc cổ đại viết về giai đoạn lịch sử thời Tây Hán từ năm 206 TCN đến năm 25. ** Một trường phái tiểu thuyết trinh thám, chú trọng tính logic để phá giải vấn đề, hoàn toàn tương phản với trường phái xã hội chú trọng tả thực. Trinh thám bản cách không chú trọng tả thực mà đi sâu vào tình tiết ly kỳ và quỷ kế thâm sâu, qua suy luận logic để triển khai tình tiết. Thường có tình tiết giết người trong phòng kín hoặc giết người giữa đảo biệt lập. Phái Bản cách có thể thỏa mãn những độc giả coi việc giải câu đố như thú vui, thường để độc giả và thám tử cùng đứng trên một bình diện, nắm giữ lượng manh mối như nhau, thử thách trí thông minh của độc giả, để xem họ có thể đưa ra lời giải đáp như thám tử hay không. Bởi vậy đặc trưng của trinh thám bản cách là chú trọng tính logic và tính công bằng. (Theo baike) *** A.C.G là từ viết tắt chỉ Anime, Comics và Games Nhật Bản. Cũng vì cuốn tiểu thuyết này in đậm dấu ấn cá nhân nên những điều tôi muốn biểu đạt đã hiển hiện hết trong chính văn, thực ra chẳng cần viết lời cuối sách làm gì. Có điều tự tôi cũng biết người khác không thể hiểu nổi tại sao tôi lại đặt tên cho cuốn tiểu thuyết này là Lễ tế mùa xuân* (tức Nguyên niên xuân chi tế), bởi vậy tôi phải giải thích rõ. * Tên gốc theo Hán Việt của tiểu thuyết Lễ tế mùa xuân là Nguyên niên xuân chi tế, trong đó “nguyên niên” chỉ năm đầu tiên của một niên hiệu vua, ví dụ “Thiên Hán nguyên niên” là chỉ “Năm Thiên Hán thứ nhất”, tên Nguyên niên xuân chi tế có nghĩa gốc là: Lễ tế vào mùa xuân năm thứ nhất (của một niên hiệu vua). Thực ra thì năm chữ ấy là sự kết hợp giữa ba chữ “Nguyên niên xuân*” bắt nguồn từ Kinh Xuân Thu và tên vở ballet Xuân chi tế** (tức vở Le Sacre du printemps) của Igor Stravinsky***. * Có nghĩa là “Mùa xuân năm thứ nhất (của một niên hiệu vua)”. ** Có nghĩa là “Lễ tế vào mùa xuân”. *** Igor Fyodorovich Stravinsky (1882 – 1971): Nhà soạn nhạc người Nga, người được coi là một trong những nhà soạn nhạc có tầm ảnh hưởng nhất thế kỷ XX. Tôi chọn ba chữ trong Kinh Xuân Thu bởi vì quyển tiểu thuyết này là mở đầu của toàn bộ series về Vu Lăng Quỳ, mà nàng ấy lại sống ở thời Hán Vũ đế, cũng chính là thời kỳ hưng khởi của Xuân Thu học. Cho dù Đổng Trọng Thư* không thể sống tới năm mà tiểu thuyết bắt đầu, nhưng những kiến thức mà ông để lại vẫn tồn tại, tinh hoa tuyệt mỹ, nữ chính dưới ngòi bút của tôi cũng phần nào hướng về điều ấy. * Đổng Trọng Thư (179 TCN – 104 TCN): Nhà triết học duy tâm thời Tây Hán, một đại diện tiêu biểu của Nho học.   Bên cạnh đó, thời gian xảy ra câu chuyện cũng được tôi đặt vào năm Thiên Hán thứ nhất (năm 100 trước Công Nguyên). Đây không phải một năm đặc biệt đáng để kỷ niệm, nhưng niên hiệu này lại có ý nghĩa đặc biệt với tôi. Phần thứ ba mươi hai Tư Mã Thiên truyện thuộc cuốn Hán Thư có viết: “Do đó Tư Mã Thiên đã dựa theo Tả Thị, Quốc Ngữ(1), sưu tầm Thế Bản, Chiến Quốc Sách(2), kể lại Sở Hán Xuân Thu(3), viết tiếp chuyện sau đó, dừng lại ở thời Thiên Hán.” Vậy tức là Sử Ký(4) do Tư Mã Thiên(5) viết rất có thể chỉ ghi chép đến thời đại này. (Phần do Tư Mã Thiên viết trong Sử Ký trên thực tế kết thúc vào khoảng thời gian nào, có cả thảy ba ý kiến, có thể tham khảo nghiên cứu của Vương Quốc Duy, Chu Đông Nhuận, Lục Diệu Đông… để hiểu thêm). Trong Thái Sử Công tự đề tựa, khi nhắc tới nguyên nhân sáng tác Sử Ký, từng trình bày thế này: “Người xưa đã nói: ‘Sau khi Chu Công mất được năm trăm năm thì có Khổng Tử. Khổng Tử mất đến nay đã được năm trăm năm. Nếu có kẻ nối nghiệp, soi sáng cho đời, chỉnh lý được Dịch truyện, tiếp tục Kinh Xuân Thu, nắm được cái gốc của Kinh Thi, Kinh Thư, Kinh Lễ, Kinh Nhạc(6), thì là ở lúc này đây! Ở lúc này đây.’ Kẻ hèn mọn này dám đâu từ chối việc ấy.”(7) Mà cho dù Sử Ký có kế thừa Kinh Xuân Thu hay không, tôi cũng thực sự muốn lấy cái thời đại Sử Ký chấm dứt để làm điểm khởi đầu, viết nên một tác phẩm có thể khiến mình cảm thấy không sống hoài sống phí kiếp này. (1) Tức Xuân Thu ngoại truyện hay Tả thị ngoại truyện. (2) Cuốn cổ sử Trung Quốc viết về lịch sử thời Chiến Quốc, từ năm 490 TCN đến năm 221 TCN. (3) Tức chiến tranh Hán – Sở giữa Lưu Bang và Hạng Vũ. (4) Là cuốn sử của Tư Mã Thiên, được viết từ năm 109 TCN đến 91 TCN, ghi lại lịch sử Trung Quốc trong hơn 2500 năm từ thời Hoàng Đế cho tới thời Hán Vũ đế. (5) Tư Mã Thiên (145 TCN – 86 TCN), tên tự Tử Trường, là tác giả bộ Sử Ký. Ông được tôn là Sử thánh, một trong Mười vị thánh trong lịch sử Trung Quốc. (6) Do Khổng Tử hiệu đính nhưng về sau bị Tần Thủy Hoàng đốt mất, chỉ còn lại một ít làm thành một thiên trong Kinh Lễ gọi là Nhạc ký. (7) Bản dịch của Nhữ Thành.   Đó cũng là lý do tôi sáng tác Lễ tế mùa xuân. Còn về việc mượn cái tên Xuân chi tế, ngoài việc nó phù hợp với tình tiết trong tiểu thuyết, một phần cũng vì nó có liên quan tới phong cách âm nhạc của vở ballet này: chủ nghĩa nguyên thủy và kỹ xảo hiện đại. Đúng thế, tôi thực sự muốn độc giả nghe được tiếng lòng của ông cha ta, muốn gọi hồn cho nền văn minh cổ xưa trong một thời gian dài luôn bị coi là thối nát sa đọa, bởi vậy tôi mới tìm đủ mọi cách mà chọn ra hình thức tiểu thuyết trinh thám này, danh chính ngôn thuận dùng sinh mệnh của các thiếu nữ để hiến tế - Nói cách khác, tôi đang thử viết về hệ thống truyền đạo Nho gia của phương Đông cổ đại bằng loại hình văn học phương Tây hiện đại. Thứ lỗi cho sự ngu dốt của tôi, thử hỏi ngoài Lễ tế mùa xuân, đã từng có ai thử nghiệm như vậy bao giờ chưa? Series về Vu Lăng Quỳ sẽ không kết thúc tại đây, song nỗi lo nghĩ về thơ văn và vấn đề khảo chứng khiến tôi chưa thể hoàn thành cuốn kế tiếp. Tác phẩm tiếp theo (tạm đặt tên là Ô Chi Thư Hùng) sẽ nói về những chuyện mà Quỳ và Lộ Thân gặp phải khi tới Trường An, cũng sẽ xoay quanh một nhân vật chính trị quan trọng cuối thời Hán Vũ đế là Lưu Khuất Ly và gia tộc để phát triển câu chuyện. Gần đây, tôi cũng đăng tải không định kỳ series tác phẩm về thám tử thiếu nữ xinh đẹp Lục Thu Trà cùng tên với tôi trên tạp chí Trinh thám. Cho dù trục thời gian hiện tại đang dừng lại ở thời điểm cô ấy học trung học, nhưng sẽ có một ngày tiến độ câu chuyện theo kịp cuộc đời của tôi. Tới khi đó, có thể tôi cũng sẽ kể lại quá trình sáng tác Lễ tế mùa xuân qua góc nhìn của cô ấy. Cuối cùng, kèm theo bài viết này là ba bài tuyệt cú mà tôi nhắc tới ban đầu: Mấy năm thắp nến trải đêm dài, vài lần vắt óc viết mùa xuân. Tuổi xanh thử bút đều là thế, vô lại như tôi cũng góp phần. Chưa bảo câu từ gây tai họa, sớm nghe rỗng tuếch đủ bi ai. Viết thành mười vạn chữ thừa thãi, cắt bỏ mặc gió đông trổ tài. Trời đất bốn mùa luân chuyển mãi, nghìn năm sống chết đến đi hoài. Những điều tế nhị lời khôn tỏ, xin đợi hồng hoang khai sáng cho. Lục Thu Trà Ngày 30 tháng 6 năm 2015, tại nhà riêng ở Kanazawa. Mời các bạn đón đọc Lễ Tế Mùa Xuân của tác giả Lục Thu Trà.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vườn Bướm Đêm
Vườn bướm đêm là một cái tên mỹ miều chỉ một biệt thự biệt lập nằm giữa một khu vườn tuyệt đẹp. Giữa hoa cỏ và cây cối xanh tươi là một chốn kinh hoàng giam giữ các phụ nữ trẻ, những loài "bướm quý" được tạo ra bởi một người đàn ông tàn bạo, quái gở, có sở thích sưu tầm mẫu vật. Khi khu vườn bị phát hiện, một người sống sót được đưa đi thẩm vấn. Hai nhân viên điều tra FBI Victor Hanoverian và Brandon Eddison dấn thân vào một vụ án hãi hùng nhất trong sự nghiệp của họ, nhất là khi cô gái được đưa đến - Maya chứng minh bản thân mình là một câu đố hiểm hóc. Từng chút một, câu chuyện về Vườn bướm đêm được hé lộ, nhưng Maya càng chia sẻ nhiều điều, hai thanh tra càng nghi ngờ rằng phải chăng còn một bí mật kinh khủng khác đang được che giấu? *** Dot Hutchison Là tác giả cuốn A Wouned Name (tạm dịch: Cái tên bị thương tổn), một tiểu thuyết về người trẻ dựa trên tác phẩm Hamlet của Shakespeare, và tiểu thuyết trinh thám người lớn Vườn Bướm Đêm. Với kinh nghiệm làm việc tại một trại Hướng đạo sinh nam, một cửa hàng đồ thủ công, một hiệu sách và một Hội chợ Phục hưng 9vowis tư cách là một quân cờ người), Hutchison tự hào mình luôn giữ được niềm vui như thiếu nữ trong nội tâm của mình. Cô yêu các cơn bão, truyện thần thoại, lịch sử và các bộ phim có thể và nên được xem đi xem lại. *** [Review sách] VƯỜN BƯỚM ĐÊM – Cơn ác mộng kinh hoàng trong khu vườn địa đàng cùng hai vấn nạn nhức nhối của xã hội hiện nay – Tác giả: Dot Hutchison Thể loại: Tiểu thuyết (Tâm lý học tội phạm) —— Vườn bướm đêm là một cái tên mỹ miều chỉ một biệt thự biệt lập nằm giữa một khu vườn tuyệt đẹp. Ở đó có thác nước chảy rì rào và sủi bọt bên ngoài, những bông hoa sặc sỡ nở rộ trên nền lá và cây um tùm, từng đàn bướm dập dờ lượn quanh. Thác nước đổ vào một con suối nhỏ uốn khúc dẫn ra một cái ao thả hoa súng, những lối đi rải cát trắng đánh dấu đường qua vườn cây tới những cái cửa khác. Không gian rộng lớn, thơ mộng, gần như gây choáng ngợp ngay từ lần nhìn đầu tiên. --------- Cơn ác mộng kinh hoàng trong khu vườn địa đàng Song đó không đơn giản chỉ là một khu vườn rợp bóng cây, ngát hương hoa đơn thuần mà tại đó còn tồn tại nhiều loài bướm quý và đặc biệt: những nàng Bướm với đôi cánh được xăm trổ vô cùng tinh vi trên lưng dọc xuống eo tương ứng với tên của từng loài bướm quý trên thế giới, tựa các tiên nữ. Giữa hoa cỏ và cây cối xanh tươi, đó là chốn kinh hoàng giam giữ các phụ nữ trẻ bị bắt cóc, tất cả được giám sát bởi một người đàn ông tàn bạo, quái gở, có sở thích sưu tầm các mẫu vật, thường được gọi với cái tên Thợ làm vườn (Gardener). Tuy nhiên, như chúng ta biết, vòng đời của loài bướm trong tự nhiên rất ngắn, chỉ tồn tại vài tháng ngắn ngủi. Thật là đáng tiếc! Và Thợ làm vườn cũng vậy – mong muốn rằng một phép lạ phi thường như vậy sẽ ở với hắn mãi mãi, chiếu sáng cuộc sống của hắn với sự hồi hộp của đôi cánh được vẽ bằng tất cả các màu sắc của cầu vồng do hắn một tay tạo nên. Chính vì lẽ đó, để các nàng Bướm của mình tồn tại vĩnh cửu, để có thể ở bên hắn suốt đời, thì cứ đến sinh nhật lần thứ 21 của bất kì nàng Bướm nào, nàng ấy sẽ được thay y phục màu (khác so với ngày thường chỉ mặc màu đen), chải chuốt xinh đẹp rồi được Thợ làm vườn đưa vào bể kính đổ đầy nhựa và ở trong đó mãi mãi. --------- Phản ánh hai vấn nạn nhức nhối của xã hội hiện nay: nạn bạo hành phụ nữ và nạn ấu dâm Qua lời kể của một trong những người sống sót sau khi khu vườn bị phát hiện – Maya – từng chút một, câu chuyện kinh hãi về Vườn bướm đêm dần được hé lộ, đồng thời bí mật kinh khủng đằng sau những con người có vẻ bề ngoài nho nhã, đạo mạo ấy cũng bị lật tẩy. 1. Cơn ác mộng của các thiếu nữ không bao giờ muốn tỉnh lại Chỉ việc buộc các cô gái hóa thân thành những chú bướm xinh đẹp rồi ở bên Thợ làm vườn mãi mãi thì chưa đủ sự biến thái, kinh tởm và tàn bạo của hắn. Có thể xem “Vườn bướm đêm” là một câu chuyện về bạo lực và bạo hành của đàn ông đối với phụ nữ. Các cô gái sau khi bị bắt cóc chịu bạo hành tập thể cả về thể xác lẫn tinh thần, bị kiểm soát chặt chẽ bởi hệ thống camera 24/24 mọi lúc mọi nơi, kể cả trong lúc ngủ hay khi tắm, và thậm chí bị đánh đập dã man không thương tiếc… Hơn thế nữa, Avery – con trai cả của Thợ làm vườn với tâm lý biến thái, quái gở, thường xuyên xâm hại tình dục cùng những sở thích, ý tưởng điên rồ, bệnh hoạn. Điều này đã khiến cho các cô gái ấy bị tổn thương, sự phản kháng trong họ dần trở nên yếu ớt, muốn trốn tránh thực tại khủng khiếp. Họ hành xử giống hệt nhiều nạn nhân bị bạo hành ở ngoài đời thật. “Thế nhưng nếu có hi vọng bay xa trong một đêm, hay một ngày, hay vô tận, liệu có vì thế mà nó bay đi ít hơn? Mọi thứ chúng ta thấy hay tưởng mình thấy vốn chỉ là một giấc mơ trong giấc mơ.” —— 2. Nỗi đau của những đứa trẻ và gia đình có con cái bị xâm hại tình dục Gần cuối câu chuyện, tác giả Hutchison đưa thêm nhân vật Keely – một cô bé 12 tuổi, tạo nên sự đỉnh điểm để đập tan sự hèn nhát, do dự của người con trai út Thợ làm vườn – Desmond. Còn gì đau đớn và ám ảnh hơn đối với một đứa trẻ đang đón sinh nhật lần thứ mười hai cùng gia đình và bạn bè tại trung tâm thương mại thì bị bắt cóc, xâm hại tình dục dã man rồi nhốt ở một nơi mà em biết không thể về lại quê nhà, về lại với bố mẹ. Nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần ấy liệu thời gian có chữa lành? Đây cũng là một hồi chuông cảnh tỉnh đối với các bậc cha mẹ trong xã hội hiện đại ngày nay, ngoài việc quan tâm cái ăn, cái mặc của con hằng ngày, bố mẹ nên hướng dẫn cách con tự bảo vệ mình, bảo vệ bản thân khỏi những người xấu, cũng như khắc phục sự hạn chế trong nhận thức của trẻ về các hình thức xâm hại tình dục, sự tò mò khám phá về giới tính. Bởi một khi sự việc đã xảy ra, hậu quả để lại là nỗi đau thắt lòng không chỉ riêng con cái mà chính bậc làm cha, làm mẹ ấy cũng phải gánh chịu. Điều này làm mình liên tưởng đến bộ phim Hope (Hy vọng) của Hàn Quốc được công chiếu vào năm 2013 dựa trên vụ án ấu dâm có thật gây rúng động cả Hàn Quốc và thế giới. --------- Ra đời vào năm 2016, nội dung câu chuyện của Vườn bướm đêm được Dot Huchison lồng ghép một cách khéo léo dựa trên những vụ án có thật nhằm phản ánh thực trạng phũ phàng của xã hội hiện nay. Cách phân tích tâm lý, suy nghĩ của các nhân vật chính diện hay phản diện và cách câu chuyện được kể bởi một trong các nạn nhân – Maya, nàng Bướm thuộc họ Western Pine Elfin xinh đẹp có sở thích đọc sách – được xem là khá hấp dẫn. Người đọc sẽ cảm thấy rùng mình, sợ hãi và thậm chí kinh tởm khi Maya thuật lại vô cùng chi tiết việc mình bị bắt cóc rồi bị giam cầm trong Vườn, cũng như khi cô tận mắt chứng kiến các cô gái khác khi tròn 21 tuổi vĩnh viễn ở trong bể kính được trưng bày tại sảnh của Vườn, hoặc như việc một cô gái nào sẽ bị giết nếu không may mang thai sau khi bị lạm dụng tình dục bởi hai cha con Thợ làm vườn, hay cơ thể bị viêm nặng, sưng tấy không lành lại được khi xăm cánh trên lưng,… Quả thật, trong khu vườn đó, Thợ làm vườn là người toàn quyền quyết định sự sống chết của các cô gái. Tuy nhiên, vấn đề gây tranh cãi nhiều nhất đó chính là sự thiếu phản kháng mạnh mẽ của gần hai mươi cô gái bị giam cầm trong Vườn. Họ quá yếu đuối, trở nên thụ động và không dám phản kháng lại hai cha con Thợ làm vườn. Các cô gái ấy chấp nhận sống ngày này qua ngày khác tại đó, chấp nhận chờ đến khi sinh nhật 21 tuổi và rồi đau đớn kết thúc cuộc đời mình trong bể kính. Ngoài ra, nhân vật Desmond - con trai út của Thợ làm vườn – nhận ra được sự khủng khiếp, sai trái trong hành động của cha và anh mình nhưng lại quá thụ động đến mức hèn nhát, không dám báo cảnh sát, cũng chấp nhận để các cô gái và người mình yêu – Maya – sống một cuộc đời như loài bướm. “Chần chừ đủ lâu sẽ giết chết tất cả. Có lẽ hèn nhát là trạng thái tự nhiên của chúng ta nhưng nó vẫn là một lựa chọn.” ---------- Tạm kết, mặc dù cái kết đến chóng vánh, cú twist chưa đủ mạnh do kết cục đã được đưa ra từ đầu (khu vườn bị phá hủy toàn bộ), nhưng câu chuyện của các nạn nhân cùng hậu quả đến từ trải nghiệm hãi hùng mà họ đã trải qua trở thành tâm điểm nóng, đòi hỏi sự quan tâm của độc giả. Bởi lẽ rằng các nạn nhân đã được giải thoát không có nghĩa là họ đã hoàn toàn thoát khỏi ám ảnh ấy, đó là một cơn ác mộng mà họ không bao giờ muốn tỉnh lại, cần thời gian và sự kiên nhẫn để các cô gái có thể hòa nhập với cuộc sống bình thường. Sự giam cầm qua nhiều năm đã khiến các cô gái ấy trở nên yếu đuối, không đủ sức chống chọi với xã hội tàn khốc ngày nay, họ sợ những câu hỏi của cánh nhà báo, ánh đèn flash của đám phóng viên, lời dè bỉu của vài người “máu lạnh”… Chính vì thế, yêu cầu bức thiết đặt ra là xã hội cần “dang rộng đôi tay” để giúp đỡ, tạo điều kiện mở ra một cuộc sống mới cho các cô gái sau khi bị bạo hành, tạo một khởi đầu mới để xóa đi ám ảnh kinh hoàng trong Vườn bướm đêm. —— Thank you for reading! Review & Photo by @Thu Hồng Hoàng. Mời các bạn đón đọc Vườn Bướm Đêm của tác giả Dot Hutchison & Orkid (dịch).
Kim Cương Đoạt Mạng
"Không thể tin được... Jeffery Deaver lại mang đến một cuốn sách bùng nổ nữa trong loạt sách về Lincoln Rhyme... Deaver chính là một bậc thầy... Sẽ chẳng ngạc nhiên khi chúng ta thấy Kim cương đoạt mạng xuất hiện trong rất nhiều danh sách những cuốn sách hay nhất năm." - Suspense Magazine Buổi sáng cuối tuần tĩnh lặng ở khu phố 47, quận Kim cương bỗng chốc bị khuấy động bởi tin tức về vụ thảm sát ba mạng người tại một tiệm trang sức. Nạn nhân là một nghệ nhân cắt kim cương có tiếng cùng một đôi uyên ương đang sắp sửa trao nhau chiếc nhẫn thề hẹn trăm năm. Số kim cương trị giá cả nửa triệu đô-la trong cửa tiệm vẫn còn nguyên vẹn trong khi các nạn nhân bị tra tấn cho đến chết. Đây chắc chắn không phải một vụ án cướp của giết người thông thường. Vậy mục đích thực sự của tên sát nhân là gì? Tên sát nhân vẫn âm thầm, lạnh lùng và kín kẽ đi trên con đường của riêng hắn, cẩn thận xóa bỏ mọi dấu vết và giấu giếm chấp niệm trả thù bệnh hoạn của mình trong khi đầu mối mơ hồ duy nhất mà thanh tra Rhyme cùng cộng sự của anh có được là cậu trai đang học việc tại tiệm trang sức. Tuy nhiên, đối tượng này lại luôn thoát khỏi tầm tay của họ, kể cả lúc tưởng như đã sa lưới mai phục tới nơi… *** REVIEW “KIM CƯƠNG ĐOẠT MẠNG” “Đây là nơi đất gặp nước trong cảnh sắc đẹp bình dị mà choáng ngợp. Đây là nơi đá khoác lên mình bố cục, sự lấp lánh và tương phản của nghệ thuật. Đây là nơi mà bụi rậm và cây cối chìa ra dọc theo các mỏm đá với vẻ duyên dáng của làn khói. Đây chính là nơi thích hợp để chết cho một người đã dành toàn tâm toàn ý cho đất mẹ.” Bối cảnh chết chóc của quyển này diễn ra ở một tiệm trang sức. Đơn thuần ban đầu thì người ta sẽ suy đoán rằng kẻ sát nhân muốn giết người cướp của. Tuy nhiên, mọi chuyện không đơn giản như vậy khi chẳng có một viên kim cương nào mất đi. Chỉ có các nạn nhân là bị hành hạ đến chết, trong đó đáng tiếc là có một cặp nạn nhân đang trong quá trình chuẩn bị nhẫn cưới cho cuộc hôn nhân trọn đời của mình. Động cơ của tên sát nhân là điều gây tò mò cho cả vụ án này. Người ta càng tò mò cực độ khi các cặp đôi vừa đính hôn liên tiếp bị sát hại thương tâm. Kẻ thủ ác phải chăng có thù với sự hạnh phúc hay tình yêu của người khác? Tất cả đều là dấu chấm hỏi mà tác giả đặt ra cho bạn đọc trong suốt quá trình khám phá cái kết thật sự của “Kim cương đoạt mạng”. Sự tinh vi trong thủ pháp, sự cẩn thận trong việc xóa đi chứng cứ gây án của kẻ thủ ác đã gây ra nhiều trắc trở, khó khăn cho công cuộc điều tra của Rhyme. Bài toán khám phá tâm lý của tên sát nhân trong vụ này tưởng như giản đơn nhưng hóa ra lại phức tạp vô cùng. Các quan hệ dây mơ rễ má được tác giả miêu tả có phần mơ hồ, cả nhân chứng và vật chứng cũng vậy, mọi thứ như một phủ lên một lớp sương mờ ảo khiến người đọc cứ nghĩ sắp tỏ tường thì cuối cùng lại mất hút hoặc đảo ngược. Jeffery Deaver vẫn duy trì được cách viết riêng biệt trong “Kim cương đoạt mạng”, đặc biệt là thủ pháp xây dựng nhân vật phản diện rất đặc trưng. Qua bao nhiêu quyển mình đã đọc thì đến quyển này, tài năng và sự điên loạn của kẻ thủ ác luôn được khắc họa sâu sắc ở nhiều góc độ. Tâm lý có, thông minh có và đặc biệt ở quyển này là sự biến đổi nhanh chóng trong cách hành động của nhân vật. Một điểm đáng lưu ý khác mà nếu là bạn đọc trung thành của Deaver cũng sẽ phát hiện ra chính là kiến thức đa dạng của tác giả ở nhiều lĩnh vực. Ở mỗi quyển, tác giả sẽ đưa ra nhiều kiến thức hay ho, hữu ích thuộc về các chuyên ngành khác nhau. Nếu ở “Dữ liệu tử thần” hay “Sát nhân mạng”, tác giả đề cập lĩnh vực mạng viễn thông, internet; ở quyển “Lưới điện tử thần” là những đồ điện gia dụng; ở “Búp bê đang ngủ” là những kiến thức về nghệ thuật điều tra tội phạm qua ngôn ngữ cơ thể thì ở “Kim cương đoạt mạng” chính là những khái niệm, cách đánh giá, tìm tòi và đẽo gọt kim cương. Bạn đọc nào có hứng thú về trang sức sẽ đánh giá cao các thông tin mà Jeffery Deaver đã đề cập. Hai nhân vật chính vẫn giữ vững và phát huy phong độ ở quyển này. Sự thông minh của Lincoln và sự gan dạ của Sachs vẫn khiến cho mình nể phục. Ấn tượng không quá tốt của mình đối với quyển này chính là plot twist chưa đủ tầm với câu chuyện. Tuy nhiên, tất cả các tình tiết gộp lại để đưa ra đáp án cuối cùng không bị phi logic nên tổng thể vẫn khiến mình thích thú, hài lòng và chấp nhận được các cú lật của tác giả đưa ra. Có một câu mà mình rất thích trong quyển này chính là: “Đôi khi bạn kết thúc một vụ án nhờ AND và các bằng chứng từ dấu vết hiện trường. Đôi khi nhờ một cái nháy mắt và một giọt mồ hôi.” Có thể nói Deaver luôn có một công thức chung cho các quyển sách của mình và may mắn thay, mỗi cuốn luôn mang đến sự hồi hộp khác biệt và giữ được sự hấp dẫn đối với độc giả đến khoảnh khắc cuối cùng. Sự điên rồ của kẻ ác chưa bao giờ tương đồng trong mỗi tác phẩm của ông, đây là điều mà mình cực kỳ thích khi đọc truyện trinh thám của Jeffery Deaver. Thế giới của khoa học pháp y qua các trang viết của “Kim cương đoạt mạng” có phần hơi nghiệt ngã, hơi bí bách bởi các nước đi của kẻ giết người. Mình ví quyển này như một chuyến đi khám phá trang sức đầy màu sắc và cũng đầy căng thẳng bởi sự tàn nhẫn của kẻ sát nhân. Máu có thể chảy trên kim cương, ngón tay có thể bị cắt đứt rời và cái chết có thể nhấn chìm tình yêu – tất cả đều được gói gọn trong “Kim cương đoạt mạng” khiến bạn thỏa mãn đến giây phút cuối cùng của câu chuyện. (Trần Nguyễn Phước Thông, FB Trần Thông, 04-02-2021) *** Kim cương đoạt mạng – thêm một tuyệt phẩm trinh thám nữa của Jeffery Deaver Với những độc giả khó tính, Kim cương đoạt mạng có thể không phù hợp với các bạn bởi lẽ thật khó để đi đến những trang sách cuối cùng mà không ngủ gật giữa chừng. Tuy nhiên, phần thưởng của Jeffery Deaver đem đến cho những ai đủ kiên nhẫn đọc hết có lẽ sẽ khiến họ phải gật gù, wow, lại thêm một tuyệt phẩm trinh thám mà suýt chút nữa đã lại bị bỏ qua Hồi hộp, kịch tính hay nghẹt thở là…những tính từ không có trong cuốn sách này Không thể phủ nhận rằng Jeffery Deaver viết sách theo một lối mòn, thậm chí tất cả các cuốn sách của ông đều có kết cục tốt đẹp cho mọi nhân vật chính trong toàn bộ series của chúng ta. Nếu đọc nhiều, bạn sẽ chẳng bao giờ phải toát mồ hôi hột cho những nhân vật chính, thậm chí có ở trong một tình huống nghẹt thở, bạn cũng chỉ gật gù, à ừ, giả vờ vậy thôi, vài phút nữa anh ấy hoặc cô ấy sẽ lại vượt qua mọi khó khăn thôi mà. Trở lại với nội dung chính của cuốn sách này, nếu bạn chưa đọc bất kỳ cuốn nào của Deaver thì bạn sẽ ngủ gật giữa chừng dù có kiên nhẫn đến mấy, vì thực sự dành riêng cho những độc giả yêu thích kim cương thì nó khá hay, nhưng những người ngoại đạo thì có thể chán ngắt với mấy cái thông điệp của các nghệ sĩ khoan cắt. Với những người yêu thích tác giả này, mọi việc thậm chí còn tồi tệ hơn. Cuốn sách có thể khiến họ thất vọng nhiều lần. Lại giết người hàng loạt biến thái à, lại hành động rượt đuổi bắt tội phạm à, lại dày hẳn 600 trang nhưng ở ngay mấy chương đầu, kẻ thủ ác đã suýt lọt lưới rồi lại trốn thoát bất ngờ à, ây dà Deaver ơi ông định lừa chúng tôi đến bao giờ nữa đây. Sức chịu đựng của những độc giả trung thành cũng có hạn, đừng bẻ cua khét lẹt mà ảo lòi nữa có được không? À tất nhiên là điểm cộng cho cuốn sách, nó không nhàm chán kiểu rượt đuổi như phim hành động – một kiểu rất Deaver trước đây – nay chỉ toàn là những chương sách nói về hành trình phá án của nhóm Lincoln Rhyme, cộng với những trường đoạn giết người quen thuộc của hung thủ. Nhưng thiếu sự kịch tính, quả thực cuốn sách là một cách tuyệt vời để ngủ ngon nếu đọc vài chương trước khi lên giường mỗi tối. Tựu chung lại, nếu những gì vừa nêu không khiến bạn chùn bước thì xin chúc mừng, rất có thể bạn rất phù hợp để đọc cuốn Kim cương đoạt mạng này, bởi vì ngoài những cái dở vừa nêu, nó tiềm ẩn những cuộc đấu trí cực hay, dù đôi lúc logic hơi hơi ảo lòi Cuộc đấu trí giữa 2 thiên tài – Nhà tội phạm học và gã Thợ đồng hồ chết chóc Như chúng ta đã biết, Thợ đồng hồ đã toi mạng trong tác phẩm Kẻ tầm da (số phận hắn sau đó như nào thì các bạn đọc đi sẽ biết, thiên cơ bất khả lộ!!!). Và lần này hắn đã đạo diễn toàn bộ những vụ án mạng, kế trong kế và án trong án, nhằm đạt được mục đích tối thượng của mình. Thật là mất hay nếu chia sẻ hết những bí mật được tiết lộ trong cuốn sách này. Thợ đồng hồ không cần phải ra mặt, nhưng suýt chút nữa đã lừa được nhà tội phạm học tài ba của chúng ta – Lincoln Rhyme. À nhưng mà đâu có dễ, tác giả Deaver luôn để Rhyme thắng cuộc vì công lý thế nên sau tất cả, dù dày công dàn bẫy, Hale vẫn mất toi 3 triệu đô bởi phi vụ cố vấn và lên kế hoạch dày công thực hiện series giết người hàng loạt của hắn đổ bể. Và sự thật đã diễn ra đúng như thế, nhưng thật vui là cuộc chiến giữa 2 người, đã đang và chưa có hồi kết. Deaver sẽ tiếp tục những cuốn sách nói về cuộc đấu trí thiên tài giữa 2 con người này và hy vọng Hale sẽ có ít nhất một lần qua mặt được Rhyme Sau tất cả, Kim cương đoạt mạng là một kho tàng kiến thức khổng lồ Jeffery Deaver nổi tiếng bởi những kết thúc ảo diệu cho những cuốn sách trinh thám của mình, nhưng đồng thời ông cũng để lại cho độc giả những kiến thức quý báu và vô cùng sâu rộng về một chủ đề xuyên suốt trong cuốn sách. Lần này là kim cương, là giá trị của những tinh thể các-bon có thể bị nhân lên nhiều lần nhưng đồng thời cũng có hàng trăm kẻ sẵn sàng giết người để bịt mọi khả năng làm kim cương rớt giá. Thông qua cuốn sách, bạn có thể sẽ hiểu thêm về nghề gọt đẽo kim cương, thậm chí là những vui buồn khó khăn trong ngành công nghiệp đầy hấp dẫn này. Cuốn sách cũng đề cập dù rất thoáng qua những nền văn hoá của người theo đạo Hồi hay Hindu, thậm chí cuộc sống của những gã Mafia xứ Mexico – nơi mọi người dân đều mơ ước trở thành một Walter White Heisenberg Chốt lại, nếu phải chấm điểm, Kim cương đoạt mạng xứng đáng với con số 7/10. Và dù muốn hay không, mọi độc giả đều sẽ phải ngả mũ với những kiến thức sâu rộng, với đề tài hấp dẫn và với một cách giải đáp phá án tuyệt vời của thương hiệu trinh thám đã được điểm chứng Jeffery Deaver. Mời các bạn đón đọc Kim Cương Đoạt Mạng của tác giả Jeffery Deaver & Orkid (dịch).
Kẻ Tầm Da
Là một cựu nhà báo, ca sĩ nhạc dân ca và luật sư người Mỹ. Ông là một trong những tác giả có các tác phẩm bán chạy nhất trên toàn thế giới. Các tiểu thuyết của ông xuất hiện trong hàng loạt những danh sách bán chạy nhất toàn cầu của các tờ báo như tờ New York Times, Times of London, tờ báo nối tiếng của Ý – Corriere della Sera, tờ Sydney Morning Herald và tờ Los Angeles Times. Sách của ông được bán tại 150 quốc gia và được dịch sang hơn 25 ngôn ngữ. Ông đã bán được 50 triệu cuốn sách trên toàn thế giới. Deaver là tác giả của hơn 35 tiểu thuyết, 3 tập truyện ngắn và một cuốn sách luật phi hư cấu. Không những thế, ông còn viết lời cho một album nhạc đồng quê miền Tây. Ông đã đoạt giải và được đề cử rất nhiều giải thưởng về văn học của rất nhiều quốc gia như Anh, Mỹ, Nhật… với dòng truyện trinh thám. *** Review Kẻ tầm da Thể loại: trinh thám điều tra Nhận xét nhanh: ấn tượng, bất ngờ Nếu chấm điểm độ yêu thích: 8.5/10 Tôi tìm đọc Kẻ tầm da vì muốn tìm câu trả lời cho tuyên bố của một người bạn: Jeffery Deaver ra cuốn nào em sẽ mua ngay cuốn đó. Khi đọc xong, tôi tự nhủ: có lẽ lần sau mình sẽ đội mũ bảo hiểm khi đọc bởi truyện có nhiều pha tăng tốc đột ngột và những cú cua khét lẹt, khiến tôi chóng mặt hoa mắt. Kẻ tầm da vốn là một thợ xăm hình tài năng. Bạn không cần phải lo sợ spoil bởi ngay từ đầu tác giả đã mô tả kỹ lưỡng chân dung của kẻ sát nhân nguy hiểm và man rợ này. Thủ đoạn giết người của hắn tàn độc: đánh ngất nạn nhân, xăm những hình xăm bằng nét vẽ tinh xảo với thông điệp mơ hồ trên da của họ. Nạn nhân sẽ chết quằn quại trong sự đau đớn bởi thay vì dùng mực, hắn đưa thuốc độc vào máy xăm. Hắn gieo rắc hoang mang cho cả thành phố bởi các nạn nhân dường như chỉ là ngẫu nhiên (tuy nhiên tác giả không tập trung mô tả kỹ sự ớn lạnh này). Mục tiêu của vụ án là làm rõ mục đích cuối cùng của hung thủ và ngăn chặn âm mưu kinh hoàng của hắn. Những pha rượt đuổi ngoạn mục giữa thủ phạm Billy Haven và cặp bài trùng Lincoln Rhyme, Sachs diễn ra đầy gay cấn với các cuộc đấu trí nghẹt thở. Phần đầu truyện khá chậm rãi nhưng càng về cuối càng dồn dập và sự hấp dẫn ngày càng tăng. Lượng plot twist khiến một người đọc tay mơ như tôi bị xoay vần như chong chóng và liên tiếp trầm trồ khả năng sáng tạo của tác giả. Dù bị spoil hung thủ ngay từ khi chưa cầm sách (do tám chuyện với 1 người bạn) nhưng khi màn hạ, tôi cũng vẫn hết sức bất ngờ. Tôi cũng rất thích cách xây dựng mối quan hệ gia đình trong truyện, như một lời nhắc nhở mỗi gia đình về tình yêu thương, sự chia sẻ và sự bao bọc vừa đủ cho những đứa trẻ, để những tổn thương tuổi thơ không dấy lên sự nhức nhối trong suốt quãng đời còn lại. Truyện có nhắc đến một số nhân vật trong truyện Kẻ tầm xương. Mặc dù biên tập viên của đơn vị phát hành đã đăng bài nêu một số điểm liên quan và khẳng định việc có thể đọc Kẻ tầm da mà không cần đọc trước Kẻ tầm xương. Tuy nhiên, ý kiến cá nhân của tôi vẫn là nên đọc theo thứ tự bởi có nhiều sự kiện và câu chuyện liền mạch mà Jeffery Deaver cài cắm ở nhiều phần, đặc biệt là phần liên quan đến 1 nhân vật có vẻ như rất thú vị và dường như được coi như lẽ sống của điều tra viên tài năng Lincoln Rhyme là Thợ đồng hồ Richard Logan. Nhân tiện, tôi không thích bìa và tên truyện cho lắm. Còn nội dung thì thật sự rất hấp dẫn. Sắp tới có lẽ tôi sẽ tìm đọc thêm các truyện khác của tác giả. Tác giả: Hồng Khánh *** Người đàn ông dưới hầm – một tên tội phạm kỳ quái đang làm rúng động cả thành phố New York bằng cách thức giết người chưa từng có: Xăm những thông điệp lên người nạn nhân với những loại độc dược chết người, khiến họ chết trong đau đớn cùng cực. Lựa chọn nạn nhân ngẫu nhiên, khiến nhiều người sợ hãi ngay trong chính căn hầm hay gara nhà họ, tên tội phạm này còn tuyên chiến với cả cảnh sát New York. Lincoln Rhyme và cộng sự tiếp tục phải điều tra vụ án này nhanh nhất có thể, trước khi có thêm nhiều nạn nhân khác. Những thông điệp mà tên tội phạm để lại trên người nạn nhân có ý nghĩa gì? Có phải hắn là truyền nhân của Kẻ Tầm Xương – tên tội phạm khét tiếng mà Rhyme đã tống vào tù vài năm trước – nhưng khác biệt ở chỗ hắn ta lại ám ảnh với da người? Hắn có phải một tên tội phạm tâm thần như hình mẫu hắn tạo ra hay không? Liệu cuối đường hầm có là ánh sáng, khi Lincoln liên tục phải căng não để giải mã những âm mưu tàn độc, thêm hiểm đằng sau những vụ giết người và những cái bẫy người đang đợi anh và những người anh yêu thương? *** Tôi tìm đọc Kẻ tầm da vì muốn tìm câu trả lời cho tuyên bố của một người bạn: Jeffery Deaver ra cuốn nào em sẽ mua ngay cuốn đó. Khi đọc xong, tôi tự nhủ: có lẽ lần sau mình sẽ đội mũ bảo hiểm khi đọc bởi truyện có nhiều pha tăng tốc đột ngột và những cú cua khét lẹt, khiến tôi chóng mặt hoa mắt. Kẻ tầm da vốn là một thợ xăm hình tài năng. Bạn không cần phải lo sợ spoil bởi ngay từ đầu tác giả đã mô tả kỹ lưỡng chân dung của kẻ sát nhân nguy hiểm và man rợ này. Thủ đoạn giết người của hắn tàn độc: đánh ngất nạn nhân, xăm những hình xăm bằng nét vẽ tinh xảo với thông điệp mơ hồ trên da của họ. Nạn nhân sẽ chết quằn quại trong sự đau đớn bởi thay vì dùng mực, hắn đưa thuốc độc vào máy xăm. Hắn gieo rắc hoang mang cho cả thành phố bởi các nạn nhân dường như chỉ là ngẫu nhiên (tuy nhiên tác giả không tập trung mô tả kỹ sự ớn lạnh này). Mục tiêu của vụ án là làm rõ mục đích cuối cùng của hung thủ và ngăn chặn âm mưu kinh hoàng của hắn. Những pha rượt đuổi ngoạn mục giữa thủ phạm Billy Haven và cặp bài trùng Lincoln Rhyme, Sachs diễn ra đầy gay cấn với các cuộc đấu trí nghẹt thở. Phần đầu truyện khá chậm rãi nhưng càng về cuối càng dồn dập và sự hấp dẫn ngày càng tăng. Lượng plot twist khiến một người đọc tay mơ như tôi bị xoay vần như chong chóng và liên tiếp trầm trồ khả năng sáng tạo của tác giả. Dù bị spoil hung thủ ngay từ khi chưa cầm sách (do tám chuyện với 1 người bạn) nhưng khi màn hạ, tôi cũng vẫn hết sức bất ngờ. Tôi cũng rất thích cách xây dựng mối quan hệ gia đình trong truyện, như một lời nhắc nhở mỗi gia đình về tình yêu thương, sự chia sẻ và sự bao bọc vừa đủ cho những đứa trẻ, để những tổn thương tuổi thơ không dấy lên sự nhức nhối trong suốt quãng đời còn lại. Truyện có nhắc đến một số nhân vật trong truyện Kẻ tầm xương. Mặc dù biên tập viên của đơn vị phát hành đã đăng bài nêu một số điểm liên quan và khẳng định việc có thể đọc Kẻ tầm da mà không cần đọc trước Kẻ tầm xương. Tuy nhiên, ý kiến cá nhân của tôi vẫn là nên đọc theo thứ tự bởi có nhiều sự kiện và câu chuyện liền mạch mà Jeffery Deaver cài cắm ở nhiều phần, đặc biệt là phần liên quan đến 1 nhân vật có vẻ như rất thú vị và dường như được coi như lẽ sống của điều tra viên tài năng Lincoln Rhyme là Thợ đồng hồ Richard Logan. Nhân tiện, tôi không thích bìa và tên truyện cho lắm. Còn nội dung thì thật sự rất hấp dẫn. Sắp tới có lẽ tôi sẽ tìm đọc thêm các truyện khác của tác giả. Hồng Khánh Mời các bạn đón đọc Kẻ Tầm Da của tác giả Jeffery Deaver & Orkid (dịch).
Trò Chơi Của Ripley
Tom Ripley chỉ quan tâm đến tiền. Tom Ripley chỉ giết người vô tội. Tom Ripley chỉ giả vờ hiền lành để người khác quý mến. Thông qua phần 1 – Quý ngài tài năng và phần 2 – Thế giới ngầm của Ripley, độc giả đã hiểu rõ về quá trình mà Tom Ripley từ một thanh niên “có vẻ hiền lành” trở thành một kẻ sát nhân. Hai phần đầu dường như khiến người đọc cảm thấy đã hiểu rõ về nhân vật này. Thế nhưng… Mọi điều bạn nghĩ mình biết về Tom Ripley – nhân vật phản anh hùng được yêu thích nhất của Patricia Highsmith – sắp hoàn toàn thay đổi. Anh tham gia vào một phi vụ chỉ vị cảm thấy bản thân có trách nhiệm. Anh trừng trị những kẻ sát nhân. Nhưng anh vẫn bị người khác ghét đến mức nhổ nước bọt vào mặt. … Và trong trò chơi nguy hiểm này, không còn những tay cảnh sát, thám tử ngờ nghệch. Những tên mafia Ý ra tay dứt khoát và tàn độc sẽ không dễ dàng buông tha cho Tom Ripley. Liệu với quá nhiều biến động xảy ra như vậy, anh có thể bảo toàn tính mạng cho màn đấu trí tiếp theo? *** REVIEW “TRÒ CHƠI CỦA RIPLEY” “Hai ô tô đậu trên sân sỏi một cách tùy ý, Tom muốn ngôi nhà của mình trông giống bức tranh một bữa tiệc đang diễn ra huyên náo, đông vui hơn so với thực tế. Dù Tom biết rằng thật ra chuyện này cũng sẽ chẳng cản trở hành động của tụi mafia đâu, nếu chúng định quẳng một quả bom vào, và do đó có thể anh đang đẩy bạn bè mình vào vòng nguy hiểm. Nhưng Tom có cảm tưởng là lũ mafia thích mưu sát anh một cách lặng lẽ hơn: chọn lúc anh ở một mình rồi tấn công anh, có thể là không dùng súng, chỉ cần tấn công đột ngột và gây chết người là đủ”. Hào hứng chờ quyển thứ 3 trong series Ripley và quả thật không cảm thấy thất vọng sau khi đọc xong. Ripley ở quyển này mang đến những màn giết người trầm tĩnh đến đáng sợ dù ở những chương đầu, một cuộc sống khá yên ả của nhân vật chính hiện ra trước mắt bạn đọc. Nhưng sự thanh bình trong đời sống của Tom chỉ là giây phút thoáng qua, dường như vận mệnh của một kẻ như anh là vậy, nhìn cứ tưởng là hào nhoáng, là nhẹ nhàng sau bao màn giết chóc nhưng ẩn giấu tận cùng đều là mùi máu tanh. Reeves – một người quen cũ của Tom đến tìm anh với mục đích nhờ giết dùm mấy tên mafia. Với cách cảm nhận của mình thì Reeves là một tên có tính cách đáng ghét và ăn hại. Vậy mà Ripley vẫn giúp hắn, nhưng anh nâng tầm lên bằng việc “nhờ cậy” Jonathan Trevanny. Thực chất, đưa Jonathan vào vụ này vì Tom muốn có kẻ thay mình làm, sau đó tâm lý dần chuyển thành muốn có bạn làm chung rồi cuối cùng là chuyển hóa thành tâm lý muốn bảo vệ Jonathan thoát khỏi vụ này. Ban đầu, việc thuyết phục Jonathan Trevanny khá khó khăn nhưng Tom nắm thóp được Jonathan đang cần tiền để chữa bệnh và lo cho gia đình, Reeves thì nhìn nhận Jonathan là một kẻ nhát gan và thiếu ý chí nên sẽ dễ dắt mũi. Một vài chiêu trò về tiền bạc, về sự cám dỗ đã khiến Jonathan rơi vào vòng xoáy phạm pháp mà Ripley vẽ ra. Cũng từ đó, hàng loạt vụ giết người diễn ra và Jonathan đáng thương cứ bị cuốn theo như thế, không thể nào tách ra được. Về mạch truyện, “Trò chơi của Ripley” thực sự rất cuốn vì ban đầu cứ thư thả, nhẹ nhàng, dần dần chuyển nhanh và đẩy cao trào một cách trọn vẹn. Những vụ ám sát xảy ra khá nhiều, cảm giác những cái chết của mấy tên mafia đến nhanh chóng và hồi hộp vô cùng. Nhân vật Tom ở phần 3 này dường như đã bớt “phản anh hùng” hơn hai quyển trước. Thứ nhất là ở tâm lý chỉ giết kẻ xấu, không giết người tốt nữa – một sự chuyển biến khá tích cực mà Patricia Highsmith đã dựng lên khá hay trong câu chuyện lần này. Thứ hai là cảm giác ăn năn khi kéo Jonathan Trevanny vào vụ việc ám toán lũ mafia. Sự hối hận này không giúp Jonathan thoát khỏi những rắc rối giết chóc nhưng cũng phần nào có thêm sự hỗ trợ để tránh những hiểm nguy chết người khi thực hiện “nhiệm vụ”. Dù rằng sau đó kết cục hơi cay đắng nhưng màn xây dựng tâm lý cho Tom ở quyển này đã mang nặng tình nghĩa và tình người hơn. Đây cũng là điểm yếu của quyển sách này vì khác với hai quyển trước, khi tâm lý tội phạm là nghệ thuật đỉnh cao trong cách viết của Highsmith thì ở quyển này, vì “tính tội phạm” của Ripley đã giảm một phần nào đó trong tính cách nên phần diễn tả nội tâm có phần kém hấp dẫn. Một điểm thú vị mà mình thấy được trong cách sống phức tạp của nhân vật Ripley là Jonathan Trevanny có một sức hút đặc biệt lạ kỳ đối với anh ta. Điều này cũng đã từng xảy ra ở hai quyển trước đó, dường như Tom rất dễ bị ảnh hưởng, bị ám ảnh bởi một người khác. Lần nào cũng vậy, một khuôn mẫu mà anh dễ bị tác động đến, vừa muốn bảo vệ vừa muốn làm hại người đó – vừa ngưỡng mộ vừa muốn phá bỏ để thay thế cái mà bản thân khao khát. Mình không nghĩ điều này là do Tom có tâm lý bệnh hoạn gì nhưng có xuất phát từ tài năng bắt chước, xuất phát từ hoàn cảnh thuở bé mà mãi cho đến tận sau này, Ripley vẫn chưa hề hài lòng về bản thân. Có lẽ, ở “Trò chơi của Ripley”, ai chết đã không còn quan trọng nữa, vì đối với Tom thì chúng là mafia – là những kẻ đáng phải chết. Và đúng với tinh thần đó, tác giả cũng miêu tả những cái chết một cách chớp nhoáng, kịch tính và không phức tạp tâm trạng của nhân vật chính khi giết người. Đúng là khi chúng ta ở thế giới của một nhân vật chính “phản anh hùng” thì luôn thấy những lý do giết chóc ấy ở một góc độ hợp lý. Sự biện minh chính nghĩa ấy được nâng tầm khá tốt ở quyển sách này và giống như một biểu tượng trưởng thành của Tom vậy. Nếu lần đầu, khi đọc “Quý ngài tài năng”, mình cảm thấy hình ảnh của “Gatsby vĩ đại”; lần hai khi đọc “Thế giới ngầm của Ripley”, mình liên tưởng đến “Bức tranh Dorian Grey” thì lần này, đọc “Trò chơi của Ripley”, mình chẳng liên tưởng đến bất cứ tác phẩm nào nữa, cảm thấy Tom Ripley của phần này khác biệt quá. Thật sự, cốt truyện của quyển này không phải là một chất xúc tác hấp dẫn mà thứ chinh phục bạn đọc chính là hình tượng nhân vật chính đã mang bản sắc cá nhân rất riêng biệt, rất độc đáo, khác đi với chính hắn trong quá khứ và chắc sẽ còn khác biệt nữa ở những quyển sau. (Trần Nguyễn Phước Thông, FB Trần Thông, 16-11-2020) *** “Trần đời không thể có một vụ giết người hoàn hảo,” Tom nói với Reeves. “Đó chỉ là một trò chơi tự biên tự diễn, cố gắng khiến nó trở nên hoàn hảo. Tất nhiên anh có thể tranh luận là có rất nhiều vụ án chưa được giải quyết. Hai chuyện này khác nhau.” Tom thấy chán. Anh đi đi lại lại trước lò sưởi nhà mình, bên trong có một ngọn lửa nhỏ nhưng ấm cúng nổ lép bép. Tom cảm thấy cái cách anh vừa nói chuyện có vẻ trịch thượng lại còn bảo thủ. Nhưng vấn đề là, anh không thể giúp Reeves và anh cũng đã nói với anh ta điều đó rồi. “Phải, không sai,” Reeves nói. Anh ta đang ngồi trên một chiếc ghế bành lụa màu vàng, cơ thể mảnh dẻ chúi về phía trước, hai tay chụm lại giữa đầu gối. Anh ta có khuôn mặt xương xẩu, mái tóc ngắn màu nâu sáng, đôi mắt màu xám lạnh lẽo - không phải một khuôn mặt dễ chịu nhưng có thể được xem là khá đẹp trai nếu không có một vết sẹo dài mười hai phân từ thái dương bên phải vắt ngang qua má và gần chạm đến miệng. Có màu hồng sáng hơn một chút so với da mặt, vết sẹo giống như một tác phẩm khâu vá không lành nghề, hoặc cũng có thể nó chưa bao giờ được khâu lại. Tom chưa một lần hỏi về chuyện đó, nhưng Reeves từng tự nguyện kể lại, “Một cô gái dùng hộp phấn bỏ túi của cô ta gây ra đó. Anh có tưởng tượng nổi không?” (Không, Tom không thể.) Reeves nở một nụ cười buồn bã thoáng qua, một nụ cười hiếm hoi mà Tom nhớ ở anh ta. Vậy nhưng trong một dịp khác, “Tôi bị ngã ngựa - bị kéo lê theo bàn đạp vài thước.” Reeves đã nói vậy với một người khác, nhưng Tom cũng có mặt ở đó. Anh thì nghi là do một con dao cùn trong một trận ẩu đả hết sức hung hãn ở đâu đó gây ra. Giờ thì Reeves lại muốn Tom đề cử một người để thực hiện một mà có lẽ là hai “vụ giết người đơn giản” và có thể thêm một vụ trộm nữa, cũng rất an toàn và đơn giản. Reeves đã từ Hamburg đến tận Villeperce để nói chuyện với Tom và anh ta sẽ ở qua đêm, rồi ngày mai tới Paris để nói chuyện thêm với một người khác, sau đó mới quay về nhà, hẳn là để suy nghĩ thêm nếu mời chào thất bại. Reeves vốn chỉ làm việc mua bán đồ ăn cắp, nhưng dạo này đã bắt đầu nhúng tay vào thế giới cờ bạc phi pháp của Hamburg, giờ anh ta đang đảm nhận vai trò bảo vệ. Bảo vệ khỏi cái gì? Khỏi lũ cá mập Ý muốn nhảy vào ăn phần. Một gã từng là sát thủ đánh thuê của mafia đã được cử ra làm người thử lửa, ngoài ra còn có một gã nữa có thể đến từ một băng đảng khác, Reeves nghĩ. Khi trừ khử một hoặc có thể là cả hai kẻ xâm nhập đó, anh ta mong muốn sẽ dập tắt được những nỗ lực trong tương lai của bọn mafia, thêm vào đó là thu hút sự chú ý của cảnh sát Hamburg tới mối hiểm họa này, còn lại để cảnh sát giải quyết nốt việc tống cổ lũ mafia đi. “Bọn nhóc Hamburg đó là một băng đảng đứng đắn,” Reeves đã hùng hồn tuyên bố như vậy. “Có thể những gì chúng làm là phi pháp, việc điều hành vài casino tư, nhưng với câu lạc bộ thì không, vả lại chúng cũng chẳng thu về những khoản lợi nhuận kếch xù. Không giống Las Vegas, hoàn toàn bị mafia thao túng, lại còn ngay dưới mũi đám cảnh sát Mỹ!” Tom cầm que cời và gạt lửa lại một chỗ cho gọn, đút thêm một khúc gỗ nhỏ được chẻ gọn gàng vào. Giờ là gần sáu giờ tối. Chẳng mấy nữa là đến lúc uống rượu. Mà sao không uống luôn nhỉ? “Anh có muốn. Bà Annette, quản gia của nhà Ripley, đúng lúc ấy từ bếp vào. “Xin thứ lỗi. Anh Tome, anh có muốn uống rượu luôn không, vì hai anh đã không hề uống trà?” “Có, cảm ơn bà Annette. Tôi cũng vừa mới nghĩ vậy xong. Bà mời Heloise uống rượu cùng chúng tôi luôn được không?” Tom muốn cô giải tỏa bầu không khí một chút. Trước khi đến sân bay Orly lúc ba giờ chiều để đón Reeves, anh đã dặn Heloise là anh ta muốn nói chuyện riêng với mình, nên cô đã nhẩn nha trong vườn hoặc ở lỳ trên gác cả buổi chiều. “Anh vẫn không,” Reeves nói với vẻ khẩn thiết và dồn hết hy vọng lần chót, “cân nhắc chuyện tự mình đảm nhận việc đó sao? Anh thấy đấy, anh không có liên hệ nào với thế giới đó hết, đó là điều chúng tôi muốn. Sự an toàn. Sau tất cả, số tiền chín mươi sáu nghìn đô đâu phải là tệ.” Tom lắc đầu. “Theo một cách nào đó mà nói, tôi có liên hệ với anh còn gì.” Chết tiệt, anh từng giúp Reeves Minot vài việc vặt, như là gửi những món đồ nhỏ bị ăn cắp, lấy lại đồ từ các tuýp kem đánh răng, nơi anh ta đã đút chúng vào, những vật nhỏ xíu như các cuộn vi phim chẳng hạn, được những hành khách mang theo không chút hoài nghi. “Anh nghĩ tôi có thể trốn thoát bao nhiêu phi vụ bí mật như thế này nữa? Tôi còn phải bảo vệ danh tiếng của mình, anh biết đấy.” Tom suýt phì cười khi nói ra câu này, nhưng đồng thời tim anh cũng rộn ràng với một cảm xúc rất thật. Và anh đứng thẳng hơn, ý thức sâu sắc về ngôi nhà hoa lệ mà mình đang sống, về sự tồn tại an toàn của mình hiện giờ, tròn sáu tháng sau sự vụ Derwatt, suýt nữa đã trở thành một thảm kịch. Nhưng anh đã thoát được, chẳng phải chịu hậu quả gì ngoài chút hoài nghi quấn thân. Đi trên làn băng mỏng, đúng thế, nhưng mặt băng chưa vỡ. Tom đã tháp tùng thanh tra người Anh Webster và vài chuyên gia pháp y tới khu rừng ở Salzburg nơi anh đã hỏa thiêu cái xác của người được xem là họa sĩ Derwatt. Cảnh sát cũng hỏi vì sao anh lại đập nát sọ người. Tom vẫn nhăn nhó khi nghĩ lại, vì anh đã làm vậy để cố gắng rải rác và che giấu hàm răng trên. Hàm răng dưới dễ dàng bung ra, và Tom đã chôn nó ở cách đó một đoạn. Nhưng hàm răng trên... Vài chiếc răng đã được một chuyên gia pháp y thu thập lại, nhưng hoàn toàn không có hồ sơ nha khoa của Derwatt từ bất kỳ một nha sĩ nào ở Luân Đôn hết, Derwatt đã sống (như người ta nghĩ) ở Mexico suốt sáu năm trước đó. “Lúc ấy nó có vẻ là một phần của công tác hỏa táng, việc phải làm để giúp anh ấy biến thành tro bụi,” Tom đã trả lời họ như vậy. Cái xác bị đốt thực ra là xác của Bernard. Đúng thế, Tom vẫn thấy rùng mình trước sự nguy hiểm trong thời khắc ấy cũng như hành động đáng kinh sợ của anh, thả một tảng đá lớn xuống cái sọ đã cháy đen. Nhưng ít nhất anh không hề giết Bernard. Bernard Tufts đã tự tử. Tom nói, “Chắc chắn là trong số những người mà anh quen thì anh có thể tìm được một người làm việc đó chứ.” “Đúng thế, vậy nhưng họ đều có liên hệ với tôi - nhiều hơn anh. À, những người mà tôi quen thì đều khá tai tiếng,” Reeves nói với giọng đượm vẻ đầu hàng buồn bã. “Anh quen rất nhiều người đáng kính, Tom, những người thật sự trong sạch, những người không thể chê trách.” Tom bật cười. “Anh định dụ dỗ những người như thế bằng cách nào hả? Thỉnh thoảng tôi lại nghĩ anh mất trí rồi đấy, Reeves.” “Không! Anh hiểu ý tôi mà. Một người chịu làm vì tiền, chỉ cần tiền mà thôi. Họ không nhất thiết phải là chuyên gia. Chúng tôi sẽ chuẩn bị chu đáo. Nó sẽ giống như... một vụ mưu sát công cộng. Một ai đó mà nếu bị thẩm vấn thì trông anh ta sẽ... hoàn toàn không có khả năng gây ra hành động đó.” Bà Annette đẩy xe chở rượu vào. Xô đá bạc bóng loáng. Chiếc xe đẩy kêu lọc xọc. Tom đã định tra dầu cho nó mấy tuần nay rồi. Anh có thể giễu cợt Reeves tiếp vì bà Annette, Chúa phù hộ linh hồn bà ta, không hiểu tiếng Anh, nhưng Tom đã chán ngán chủ đề này rồi và thậm chí còn thấy sung sướng khi bà Annette cắt ngang. Bà ta tầm sáu mươi tuổi, gốc Normandy, đường nét đẹp và cơ thể rắn rỏi, một viên ngọc quý trong số những người hầu. Tom không thể tưởng tượng ra Belle Ombre vận hành mà thiếu bà ta. Mời các bạn đón đọc Trò Chơi Của Ripley của tác giả Patricia Highsmith & Nguyễn Mai Trang (dịch).